watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4967 Lượt

của tôi lên, rồi cười cười hỏi: “Chẳng phải ngày thường e dè lắm sao, ban nãy còn kéo tay tui bỏ chạy, mà sao bây giờ gan vậy?Không sợ tui nữa hả?”.

“Cẩn thận đi, ngày tháng sau này, chưa biết chừng ông sợ ngược lại tuilà đằng khác!” – Tôi đứng chống hông ngửa mặt lên trời bật cười sảngkhoái, đã lâu rồi tôi mới cảm thấy vui vẻ như vậy.

Tôi nhớ lại hồi học cấp 2, vì học trong lớp chọn, nếu có những hànhđộng quậy phá là bị mấy thành viên nghiêm túc trong lớp nhìn tôi bằngánh mắt khó chịu, cười nói ồn ả là cũng bị chỉ trỏ, đùa giỡn với bọn họthì bọn họ bảo “làm trò khùng điên” nên có một thời gian tôi buồn nhiều, và sau mấy đêm thao thức suy nghĩ tại sao các bạn lại đối xử với mìnhnhư vậy thì tôi chợt nhận ra, tôi cần phải thay đổi tính cách. Tôi quyết định làm một con người trầm lặng, dịu dàng hòa nhã với mọi người vàkhông hay cười nói hoạt bát như khi xưa. Tôi sống khép mình hơn, hìnhtượng trầm lặng thích hợp với lớp chọn, nhưng lúc tôi bước vào lớp đạitrà thì nó lại trở nên không hợp mốt, và trong mắt bạn bè thì tôi là một đứa mờ nhạt, chẳng thú vị. Nhiều lúc tôi nghĩ, tôi cứ thay đổi vì bọnhọ cũng tựa như tôi sống vì dư luận chứ không sống vì bản thân, nhưngnếu đột nhiên tôi bộc lộ con người thật thì liệu họ có đón nhận tôikhông?

Những nỗi niềm luôn để trong lòng, trước đây tôi chỉ kể cho mỗi Ngọc Thi nghe, nhưng bây giờ rốt cuộc cũng tìm được một ai đó khác nữa để chiasẻ. Và tôi chọn Khánh Thiên. Đêm ấy tôi lôi Khánh Thiên đến một quáncafé, bắt hắn ngồi cùng tôi hơn cả tiếng đồng hồ. Tôi kể rất nhiều, còn hắn thì chăm chú nghe tôi thao thao bất tuyệt, hơn nữa gương mặt lại có vẻ rất thích thú chứ không hề bày ra vẻ chán ghét, thỉnh thoảng hắn lại vuốt vuốt cằm, gật gù cái đầu như mấy ông lão cao tuổi. Sau khi nghexong, hắn mỉm cười dịu dàng, nhẹ giọng bảo tôi: “Ai trên đời này cũngkhông thể sống cho vừa lòng tất cả mọi người, cho nên đừng cố thay đổibản thân vì số đông, mà hãy sống đúng với cá tính. Hiểu chưa?”.

Tôi vỗ bàn cái “rầm”, tiếp theo giơ ngón cái lên trước mặt hắn, hào hứng nói: “Khá lắm Khánh Thiên, tui quả nhiên không nhìn lầm ông, bạn tốt!”.

Hắn đã quá hiểu tôi cho nên tôi không cần khép nép làm gì nữa, tôi thểhiệnmọi cảm xúc chân thật của mình, không bận tâm kẻ khác nhìn tôi vớiánh mắt ra sao, lúc này tôi nên là chính tôi, nên trở về với con ngườithật của những năm trước. Láu cá và mạnh mẽ.

“Ê, bà nói gì? Bạn tốt thôi à? Chỉ là bạn tốt thôi à?” – Hắn nghe haichữ cuối thì liền cau có hỏi tôi, sẵn tiện cốc đầu tôi một cái rõ đau.

“Không phải, ông là người đặc biệt, vượt hơn mức bạn thân rồi. Có ai màlại đi hôn bạn của mình không?” – Tôi bắt đầu lý luận, sau đó đưa taycốc đầu hắn một cái đau cũng chẳng kém.

Hắn bật cười, hai mắt híp lại trông rất dễ thương.

“So với Kim Cương của lúc trước, tui thích Kim Cương bây giờ hơn”.

Đêm 31 tháng 10, hắn đã thì thầm với tôi như vậy. Câu nói đó làm tôi có ấn tượng rất lâu.

Có lẽ gặp được Khánh Thiên là may mắn của đời tôi, hắn đã giúp tôi tìmlại bản thân mình. Những ngày sau đó, tôi và hắn vẫn hay uống café cùngnhau. Và nói đủ chuyện huyên thuyên. Tôi hoàn toàn thay đổi, bọn bạntrong lớp ban đầu rất ngạc nhiên, nhưng rồi ai nấy cũng thích thú vớitính cách nghịch ngợm của tôi. Tôi nói đùa nhiều hơn, lý sự nhiều hơn và giỡn hớt nhiều hơn. Tôi tham gia vào mọi hoạt động của lớp, nhiệt tìnhvà hăng hái. Cuộc sống tựa hồ có làn gió mới thổi qua, tôi cảm thấy thật dễ chịu. Và tôi biết rằng mình đã tìm được một bến đỗ bình yên ở nơinày.

Tôi đã từng thắc mắc, vì sao tôi và Khánh Thiên đã gặp nhau từ lúc nhỏmà tôi hoàn toàn không nhớ mặt. Thì ra đó là một cái lý do rất buồncười, nhưng đủ để làm tôi ngạc nhiên. Hồi còn nhỏ, tôi học trường mầmnon Hoa Sen, hắn học chung trường với tôi, nhưng học ở lớp kế cạnh. Khiấy tôi là trùm quậy phá, bọn trẻ trong lớp do một tay tôi “lãnh đạo”.Khánh Thiên bảo là rất sùng bái tôi, giờ ra chơi toàn đứng một góc nhìntôi chơi đùa. Nhưng vì hắn có tính nhút nhát, nên không dám đến bắtchuyện làm thân. Sau khi biết được tên tôi, trong lòng hắn vẫn nhớ mãicái tên đặc biệt ấy, và nhủ thầm một ngày nào đó sẽ mạnh dạn hơn để tiếp cận tôi. Vậy là Khánh Thiên xem tôi như một động lực, phấn đấu loại bỏbản tính nhút nhát, trở thành một con người như hôm nay.

Nhưng khi hắn gặp lại tôi ở lớp 11B4, thì hắn cảm thấy thất vọng. Tráivới những gì Khánh Thiên tưởng tượng trong đầu, thì hình tượng đầu gấucủa tôi ngày nào đã bị mai một gần như là sạch sẽ. Dù biết con ngườiluôn thay đổi, nhưng hắn không nghĩ tôi lại thay đổi đến chóng mặt nhưvậy, thoắt cái không còn nhận ra đó là tôi của ngày nào.

Tôi bật cười, vì lúc đó chỉ có hắn là biết mặt tôi, vậy sao bảo tôi cóchút ký ức gì đó với hắn được chứ? Có lẽ, tôi và Khánh Thiên có sợi dâyliên kết vô hình, tựa như được ông tơ bà nguyệt cột chặt dây tơ hồng vào tay của chúng tôi, khiến cho cả hai dù xa cách rồi cũng gặp lại.

Và còn một chuyện này, nếu Khánh Thiên không thú nhận thì chắc tôi cũngchẳng biết, đó là ngay từ đầu, hắn đã tính kế với tôi. Hắn gài TrạngNguyên vào làm nội gián để thu nhập thông tin về tôi, bằng chứng là từlúc đầu năm Trạng Nguyên là đứa kết thân với tôi nhanh nhất, hơn nữa lại hay hỏi han nhiều điều mà tôi thì thật tình trả lời hết ráo trọi. Điểnhình là đêm Hallowen, do biết tôi hóa trang thành ác quỷ, thế là nhệnđại vương cấp tốc sắm sửa bộ cánh thiên thần về cho mình, lại còn dàndựng một buổi tỏ tình khá công phu, mà theo hắn tiết lộ là phải mất cảmột ngày để nghĩ ra ý tưởng đó, không lộ liễu cũng không kín đáo, nhưngđủ làm tim tôi đập liên hồi.

Hiện tại đang giờ ra chơi, tôi ngồi trong lớp, còn Khánh Thiên thì tungtăng đùa giỡn với đám con trai ngoài hành lang. Nhìn hắn vô tư hồn nhiên phải biết, quả thật không tìm ra nét nào phong độ, chững chạc như hômbữa. Thật ra con người hắn cũng là một ẩn số, càng cố tìm hiểu thì lạicàng rối tung lên. Tôi thích ngắm hắn cười, vì nụ cười của hắn rất tươi, chói lóa như ánh mặt trời, đem lại cho người khác một cảm giác dễ chịu.

– Nè, nghĩ gì mà ngẩn ngơ thế? – Trạng Nguyên đột ngột xuất hiện, trên tay là một xấp hình, tay còn lại thì đang vỗ lên vai tôi.

Tôi ngẩng mặt nhìn cô bạn, mỉm cười rồi hỏi:

– Tìm tui có việc gì sao Trạng Nguyên?

– Cho bà cái này! – Trạng Nguyên nháy mắt, vội đặt xấp hình lên bàn rồinói tiếp bằng cái giọng tinh nghịch – Quà miễn phí nhé, khỏi cám ơn.

Trạng Nguyên nói xong thì liền chạy đi chỗ khác.

Tôi cũng cầm lên, chậm rãi xem từng tấm và bất giác đỏ mặt. Tất cả những tấm hình này đều được chụp

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT