|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Thiên ung dung trở vào lớp. Hắn nhếchmôi cười với Tài Nguyên, nghênh nghênh cái mặt lên trời như thách thứcgã.
Lúc này gã cũng đắn đo nghĩ ngợi, mãi đến 10 phút sau, Tài Nguyên mới đứng dậy thưa cô với bộ mặt đầy đau khổ:
– Cô ơi, cho em xin đi toilet.
Cô An ngừng giảng, nhíu mày hỏi lại:
– Sao 15 phút đầu giờ em không đi?
Gã nhăn mặt:
– Tại hồi nãy em chưa … mà bây giờ em có… Cô cho em đi nhanh nha cô, emsắp chịu hết nổi rồi – Nói tới đây gã vò vò cặp giấy trắng trong tay đểtăng thêm phần thuyết phục.
– Được rồi, em đi đi!
– Cám ơn cô! – Gã gật đầu, ôm bụng tháo chạy ra ngoài, và dừng lại ởcạnh thùng rác. Gã đổ nước trong thùng ra hết, sau đó đứng dậy vươn vaivài cái, phủi phủi tay và nghênh mặt nhìn Khánh Thiên. Đúng là vỏ quýtdày có móng tay nhọn, nhện đại vương bại trận dưới tay đàn em, thanhdanh đã bị hủy hoại.
Và suốt cả buổi sáng trong trường, hắn luôn gây chiến với Tài Nguyên,mãi đến khi ra về vẫn còn câu cổ nhau đánh đấm. Thế mới thấy được, tìnhbạn ở tuổi học trò hồn nhiên vô tư như thế nào.
Tan học, vì Khánh Thiên bận chiếnđấu với Tài Nguyên nên tôi đi về trước. Do cái bụng đang biểu tình ầm ĩcho nên tôi chạy thật nhanh xuống cầu thang với ý định mau chóng về nhà để sà vào mâm cơm nóng hổi, nhưng không ngờ có người đang đi tới, vậylà tôi dừng lại không kịp, theo đà tông trúng một tên con trai và làmcho xấp giấy dày cộm trên taycậu đổ xuống đất, nhiều tờ bay khắp nơi.Tôi cúi đầu xin lỗi, tiếp theo giúp cậu ta thu nhặt lại giấy tờ và sắpxếp lại cho tươm tất rồi mang đến trả cho cậu.
– Cám ơn bạn đã nhặt giúp mình! Mà bạn có sao không? – Cậu cười ôn hòa,nghiêng đầu hỏi han, và ánh mắt trong veo của cậu đang chăm chú nhìntôi.
Một cơn gió nhẹ lùa qua, khiến mái tóc cậu nhẹ bay, càng làm tăng thêm sự lôi cuốn trên gương mặt điềm đạm.
– Tui có sao đâu, chào bạn nha! – Tôi mỉm cười, sau đó xoay người rờiđi, trong đầu vẫn còn lưu lại hình ảnh cậu ta nghiêng đầu cười nhẹ, nụcười tựa như hoa đào trong gió xuân. Và tôi không hề hay biết rằng, chờkhi tôi đi khuất, cậu ta mới lôi trong túi ra một tờ giấy viết chi limột kế hoạch gì đó, gật gù lẩm bẩm:
– Tốt lắm, bước đầu chạm mặt thành công!
Rốt cuộc trời cũng đã tối, tôi loay hoay lựa chọn quần áo và khi chảichuốt bộ dáng xong thì cũng đã gần 7 giờ. Tự ngắm mình trong gương, tôithấy bản thân cũng không tệ cho lắm. Hẹn hò ở công viên Xanh? Không lẽra đó rồi hai đứa ngồi trên ghế đá trò chuyện, hoặc lãng mạn hơn là tựađầu vào nhau và cùng im lặng ngắm sao trời? Chắc tôi không có bị điên đó chứ? Ngoài đó chỉ sợ muỗi bay thành đàn, ngồi đó chẳng khác nào hiếnmáu nhân đạo? Tôi lắc đầu, rồi leo lên xe đạp và đạp đi.
Dừng lại ở công viên Xanh, thì kim đồng hồ điểm mốc 7 giờ 10 phút, tôitrông thấy Khánh
Thiên đang ngồi trên ghế đá chờ tôi. Này này, không lẽsuy đoán của tôi trở thành sự thật?
– Đi thôi! – Nhìn thấy tôi, hắn đứng dậy, ra hiệu cho tôi xuống xe để hắn cầm lái.
– Xe ông đâu?
– Nhờ chị đưa đến, lát có gì bà hộ tống tui về. Đường khuya vắng vẻ tuisợ ma lắm! – Khánh Thiên cười cười, nhưng trên gương mặt hắn thì khôngcó vẻ gì gọi là sợ sệt cả.
Tôi thắc mắc:
– Không phải ông hẹn ở công viên à?
– Tất nhiên là không! Ngồi chờ bà có chút xíu mà tui đập chết cả chục con muỗi nè.
Tôi bật cười, thì ra Khánh Thiên cũng có suy nghĩ giống tôi. A, tôi cònmột điều chưa rõ ràng, đó là vì sao hắn bắt tôi phải đến trễ 10 phút.
– Thiên, sao tui phải đến trễ 10 phút vậy?
Hắn không trả lời. Vòng xe vẫn lăn bánh đều đều. Ngồi ở đằng sau, tôimới phát hiện ra là lưng hắn rất rộng, rất ấm áp. Hay là… tôi thử ôm nhẹ một cái xem sao. Và tôi ôm thật. Tiếp theo sau đó là “rầm” một tiếng,tôi và hắn ngã chỏng chơ trên đường, chiếc xe đạp thì đè lên khổ chủ.
– Bà có điên không hả? – Hắn gầm gừ, mặt mày đỏ như quả cà chua chín – Tui dễ bị nhạy cảm khi bị người ta làm như vậy lắm!
– Ha ha ha! – Tôi cười ha ha, vì tôi vừa phát hiện ra một điều thú vị từ Khánh Thiên, đó là hắn sợ…nhột, tiếp theo hắn xao lãng tay lái, và mấtthăng bằng ngã xuống luôn.
Thế là tôi và hắn nhanh chóng dựng dậy xe đạp, đứng lên phủi bụi quần áo. Tôi vẫn cười điên cuồng không dứt
– Có thôi cười hay không? – Khánh Thiên cau có hỏi.
Đáp lại câu hỏi của hắn vẫn là những tràng cười bất tận của tôi.
– Được lắm – Hắn nhếch môi – Vậy thì tui cho bà biết…
Khánh Thiên bỏ lững câu nói, bất thình lình kéo tôi đến gần hắn, và đặt lên môi tôi một nụ hôn nhẹ như cánh chuồn lướt qua.
Tôi hóa đá. Bao nhiêu lời nói đều nghẹn cứng trong cổ họng.
– Lần đầu cảnh cáo, lần sau cho bà khỏi thở, nghe chưa?
Nói rồi hắn giục tôi leo lên xe, tiếp tục đạp đi.
Chúng tôi dừng xe trước quán mì “Ông chúa” – một quán mì do người Hoalàm chủ, và ông chủ cũng đã lớn tuổi, theo như Khánh Thiên giới thiệuthì ông ấy thường được gọi là bác Ký. Nhưng tôi cũng đang thắc mắc, vìsao Khánh Thiên lại lựa chọn quán mì làm địa điểm để hẹn hò, và tôi cũng chẳng buồn hỏi.
Vào một bàn trống ở góc tường, tôi và hắn cùng ngồi xuống. Bác Ký trôngthấy, liền niềm nở chào từ xa vì bác đang bận làm thức ăn cho thựckhách.
– Cương ăn mì xào giòn đi, ở đây bán ngon!
Hắn thay tôi quyết định, sau đó quay sang anh nhân viên và gọi:
– Anh ơi cho hai mì xào giòn!
Lát sau, hai đĩa mì vàng rượm nóng nổi được bưng lên. Mùi hương thơm lừng hòa quyện cùng làn khói mỏng manh đang nhẹ lan tỏa.
Chúng tôi cắm cúi ăn.
Mãi một lúc sau, khi không có khách hang vào nữa, thì bác Ký mới đến chỗ chúng tôi, đưa tay vỗ vai Khánh Thiên, giọng hào sảng:
– Ái chà chà, thằng nhóc này giờ lại đưa cả bạn gái đến đấy à?
Hắn gãi gãi đầu:
– Dạ, bạn gái của con đó bác!
– Mày thật giống ba mày ngày xưa, lúc nó còn thiếu niên, có bạn gái thìnơi hẹn hò đầu tiên là đưa nó đến quán của bác! – Nói đoạn bác Ký nhìnqua tôi – Mà con nhóc này cũng dễ thương ấy chứ!
Tôi như hiểu ra được lý do vì sao hắn đưa tôi đến đây. Thì ra trước kia, ba và mẹ của hắn đã từng có một buổi hẹn hò như thế. Bất chợt tôi thấymắt cay
cay…
Khi ấy, hắn chỉ nhìn tôi mỉm cười, không nói thêm lời nào.
Lúc tôi có mặt ở nhà là đã hơn 8 giờ. Trên đường về, hắn mới nói vớitôi: " Thứ nhất, là tui muốn bà biết nhà tui ở đâu, cho nên mới khôngthèm tự chạy xe đến. Còn thứ hai, câu hỏi mà bà hỏi tui ban nãy, chứngtỏ bà thật ngốc. Có thằng con trai nào lại để bạn gái mình chờ đợi mìnhchứ? Hơn nữa nếu bà đến đúng giờ, nhỡ lúc đó tui chưa tới nơi, mà có mấy thằng âm binh lãng vãng đến chỗ bà thì bà làm cách nào? Lo cho mà không biết,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




