watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4955 Lượt

Ngọc Trai, thì Ngọc Trai sẽ làm khó hắn,tất nhiên, tôi e rằng nếu Khánh Thiên mà tọc mạch gì đó với chị GiaLinh, thì anh tôi sẽ bán đứng tôi cho mama dịu dàng của mình, và hậu quả thì tôi vẫn là người lãnh đủ một cách thê thảm nhất, cho nên, tôi không có bị ngu để mà làm chuyện đó đâu. Dẹp đi dẹp đi, đối với con người thủ đoạn vô biên như Ngọc Trai, phương án tốt nhất là đừng nên đụng vào.

Tôi lếtxác vào phòng, trước khi đi không quên chúc Ngọc Trai tối nayngủ gặp ác mộng. Tôi là một cô em gái tốt, nhưng ai cũng nghĩ rằng tôicó một ông anh trai tốt, điếu đó quá sai lầm!

Vừa leo lên giường thì điện thoại rung lên, tôi cầm lên xem thì thấy cómột tin nhắn mới, mà lại là số lạ, sau khi xem nội dung tin nhắn: “Xinchào, mình là Ngọc Thiện nè, hồi sáng chúng ta đã gặp nhau, bạn nhớkhông?” thì tôi có thể xác định rằng, người nhắn tin cho tôi tên làNghiêm Ngọc Thiện. Nhưng mà tôi thấy trong chuyện này có cái gì đó không được ổn, vì sao Ngọc Thiện cứ chủ động làm quen với tôi, hơn nữa sốđiện thoại này tôi nhớ rõ là còn chưa cho cậu ấy, vậy tại sao lại biếtmà nhắn tin đến một cách thân thuộc không cần hỏi rằng đây có phải là số điện thoại của tôi hay không. Đúng là kì lạ, chẳng lẽ cậu ta tiếp cậntôi là có mục đích gì ư?

Tôi ngẫm nghĩ một lát, rồi nhắn tin trả lời: “Nhớ chứ, nhưng bạn tìm tui có việc gì không, à mà cho hỏi vì sao bạn biết số của tui vậy?”

Rất nhanh chóng, tôi lại nhận được tin nhắn mới: “Mình muốn chúc bạn ngủ ngon, đơn giản thế thôi, nếu bạn đã thích một ai đó, thì tất cả nhữnggì liên quan đến họ thì bạn đều cố gắng tìm hiểu hết, hi hi”.

Tôi giật mình, nhìn những dòng chữ trước mắt, đừng có nói là cậu ta đang ám chỉ tôi nha! Ngọc Thiện thích tôi sao? Quả thật vấn đề này tôi chưabao giờ nghĩ đến, vì khi đến chốn đông người, tôi thường đi rất nhanh và hầu như chẳng cần nhìn mặt ai, cho nên tôi chưa từng có ấn tượng vớiNgọc Thiện, từ lúc nào thì Ngọc Thiện để ý đến tôi? Những câu hỏi đó,tôi hoàn toàn không nghĩ ra đáp án chính xác. Giùm ơn, tôi không muốnvướng vào những rắc rối trong tình cảm đâu!

Tôi vẫn chưa hồi âm, chỉ ngồi chống cằm nhìn ra cửa sổ, bỗng nhiên thấy nhớ Khánh Thiên quá.

Điện thoại lại rung lên.

“Sao bạn không hỏi mình rằng vì sao mình không hỏi tên bạn? Hi hi”.

Tôi ngẩng mặt ngó lên trần nhà, và cười theo kiểu “hi hi” của NgọcThiện. Tôi đang muốn phát điên, nhưng rồi cũng làm theo yêu cầu, hỏitheo ý của cậu ta.

“Sao bạn không hỏi tên tui?”

Vài giây trôi qua…

“Vì mình đã biết tên bạn rồi. Bạn có một cái tên thật đặc biệt đấy, Little Diamond”.

Tôi nằm vật ra giường, thật không biết cái tên này có vấn đề gì về tâm lý hay không.

“Nhưng chúng ta đã từng gặp nhau à?”

“Chỉ có mình là biết bạn thôi, mình luôn đứng từ xa nhìn bạn, ngày quangày vẫn lặng lẽ như thế. Thầm lặng mãi mình không chịu nổi nữa, vìthích mà không nói cũng giống như đói mà không ăn”.

Tin nhắn lần này gửi đến chậm hơn so với những tin nhắn trước, dường như cậu ta đang đắn đo cái gì đó. Ngọc Thiện trả lời rất mơ hồ, mọi thứ màcậu ta nói đều đang ở giữa ranh giới thực và không thực, nó làm tôi rốitung lên. Vấn đề tôi đang hỏi càng lúc càng khó hiểu.

“Từ khi nào vậy?”

Hơn nữa tiếng đồng hồ, Ngọc Thiện vẫn không hồi âm. Và suốt đêm ấy, tôikhông nhận được bất kì tin nhắn nào từ phía Ngọc Thiện nữa, cậu ta bỏlững câu chuyện, khiến tôi phải trằn trọc nghĩ ngợi mãi về điều đó, chođến khi ngủ thiếp đi tới tận sáng hôm sau.

Những ngày thi học kì cũng

đã tới, chúng tôi ráo riết ôn thi. Dù ngàythường quậy tung trời đất, nhưng một khi đã học thì phải học cho ra hồn, lớp trưởng Đặng Mạnh Hải và một số cán bộ khác trong lớp, ngày ngàyvận động các thành viên cố gắng xem bài xem vở, khích lệ bằng bằng những lời nói chân thành tận đáy lòng. Do bận thi học kì, cho nên tôi cũng ít gặp Ngọc Thiện hơn, nhưng hầu như ngày nào cậu cũng liên lạc với tôiqua những dòng tin, có lúc cậu gọi điện thoại, bảo là muốn nghe giọngcủa tôi. Mấy cái chuyện mờ ám này dĩ nhiên tôi không muốn cho KhánhThiên biết, sợ ảnh hưởng đến tình cảm, nên luôn giữ khoảng cách với Ngọc Thiện. Tôi cũng muốn thân thiết với cậu ta lắm, nhưng chỉ trên cương vị là bạn bè thôi, chứ còn những điều khác thì có nghĩ tôi cũng không nghĩ đến. Ngọc Thiện đối với tôi là một thứ tình cảm giữa trai gái, cho nêntốt nhất phải giữ kẽ, để cậu không hiểu lầm rằng tôi đang có tình ý vớicậu, tránh cho mọi rắc rối sau này. Và tôi tin mình làm đúng.

Mỗi lần thi xong một môn, Khánh Thiên thường hay sang phòng thi của tôiđể gặp tôi. Hắn thường nhắc đi nhắc lại những công thức cần lưu ý để vào phòng thi áp dụng, còn bảo tôi phải làm bài cẩn thận, tránh những lỗisai mà chỉ sơ sót một chút là có thể mắc phải.

Tôi gật đầu, đứng thành tư thế nghiêm chào như trong quân đội và hô tokhẩu lệnh: “Yes sir” làm hắn nghe xong bật cười. Khánh Thiên đưa tay gõđầu tôi, khàn khàn nói:

– Giờ mới biết, con người ta còn có khiếu hài hước!

Tôi làm mặt quỷ rồi trả lời:

– Nhờ ở bên con người ta mà bây giờ con người ta cũng bị lây nhiễm luôn cái thói cà rỡn của con người ta đó.

Hắn nghiêng đầu nhìn tôi, tiếp theo đưa hai tay bẹo má tôi, khóe môi khẽ nhếch lên tạo thành một nụ cười, để lộ cây răng khểnh nhọn nhọn trôngrất hoang dã. Tim tôi bất giác lại đập trật một nhịp, vì vẻ mặt hắn lúcnày thật dễ thương. Này này, sao lại có thể dễ thương như thế chứ?

– Hôm nay vẫn muốn nói với bà một câu cũ, đó là, tui thích Kim Cương của hiện tại hơn!

Tôi học theo biểu cảm của hắn, cũng cười híp mắt, nhưng vì mắt tôi totròn, cho nên hắn ôm bụng cười ngặt nghẽo trước cái gương mặt độc nhấtvô nhị của tôi.

Ngày thi cuối cũng qua đi, tôi sang phòng thi của Khánh Thiên thì thuậnmắt xem danh sách, và chợt nhận ra một điều, Nghiêm Ngọc Thiện cũng thicùng phòng với hắn, tôi liền suy nghĩ không biết hai người có chung tayhợp tác và phát triển trong giờ thi hay không. Sao mà lạ quá, KhánhThiên không có ở đây. Cùng lúc đó thì tôi nhận được một tin nhắn từ hắn: “Bà về trước đi, tui bận một lát nha!”

Tôi nhìn quanh, thì thấy bóng dáng của Khánh Thiên đã khuất sau hànhlang dãy lầu ở lớp tôi. Hắn đến đó làm gì ấy nhỉ? Vì tò mò, tôi vội vàng chạy theo hắn, bí mật lén theo sau lưng và giữ một khoảng cách nhấtđịnh.

Có một người đang đứng đợi Khánh Thiên, tôi nấp sau bụi cây quan sát,nhìn bóng lưng này rất quen, rất giống Ngọc Thiện. Và đúng như tôi dựđoán, khi người ấy xoay người lại, thì đó chính là Nghiêm Ngọc Thiện. Vì sao cả hai lại hẹn gặp mặt nhau? Hẹn nhau như vậy không lẽ có chuyện gìmuốn giải quyết tại chỗ? Đừng nói là sẽ đánh nhau nha, tôi không ngăncản nổi đâu. Đang suy nghĩ lung tung, thì có một giọng nói vang lên:

– Tiếp cận bạn gái tôi lâu

Trang: [<] 1, 21, 22, [23] ,24,25 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT