|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
như vậy, là muốn cái gì?
Đây là giọng của Khánh Thiên, nhưng sao mà lạnh lùng quá. Không còn cáikiểu “tui tui” nhí nhảnh như ngày thường nữa, mà bây giờ đã chuyển thành “tôi”, nghe thật chững chạc và hơn nữa biểu cảm trên khuôn mặt hắn rấthờ hững, có cái vẻ gì đó gọi là khinh thường người đối diện. Ngọc Thiệnchỉ cười cười, mái tóc cậu nhẹ bay trong gió, khuôn mặt vẫn điềm đạm như mọi hôm. Trông thấy nụ cười nhẹ bâng của Ngọc Thiện, Khánh Thiên nhướnmắt nhìn cậu, hai tay khoanh lại và hắn đứng dựa vào lan can, tư thếnhàn nhã chờ nghe câu trả lời.
– Cậu biết tôi muốn gì mà, phải không? – Ngọc Thiện chậm rãi hỏi lại.
– Tất nhiên, hỏi cho vui thôi. Cậu có thấy vui không? – Khánh Thiên cười nhạt, rồi nói tiếp – Nhưng tôi thích nghe chính miệng cậu nói hơn.
Ngọc Thiện nhún vai:
– Từ hôm trông thấy cậu cùng cô bạn kia ở đêm Hallowen, tôi đã thấy phát ghét. Sao mà phô trương quá, và tôi có dự tính, là sẽ chơi cậu một vố,giật bạn gái của cậu, tìm cách cưa cẩm cô ta, sau đó đá phăng đi, chocậu nếm mùi thất bại. Nhưng mà hình như tôi đã lầm. Ác quỷ Diamond có lẽ không như những đứa con gái khác, cô ta luôn giữ khoảng cách với tôi,dù cư xử thân thiện, nhưng mọi thứ đều được Kim Cương giới hạn trong mức cho phép, cô ta dựng cái rào cản vô hình, và tôi thì chỉ có thể dừnglại ở mức bạn bè. Nghĩ cũng thấy phí cho hai tháng cố gắng trò chuyện,nhắn tin, tặng quà cho Kim Cương.
– Ngay từ việc cậu chạm mặt với Kim Cương ở cầu thang, hay giữa đườngra tay làm anh hùng bắt cướp, tôi đã thấy được sự dàn dựng công phu của cậu rồi – Khánh Thiên lơ đãng nhìn Ngọc Thiện, nói tiếp – Kim Cương,không phải con nhỏ nhẹ dạ cả tin, biết chưa?
Quả nhiên sự cảnh giác của tôi là không thừa, ngay từ đầu, tôi vẫn luônđề phòng Ngọc Thiện, và điều đó cho thấy, căn bệnh đa nghi hiểm nghèocủa tôi vẫn là một ưu điểm cần giữ gìn và phát huy lên tầm cao mới. Mọithứ, đều được cậu ta sắp đặt. Thì ra Khánh Thiên đã sớm biết việc này,chỉ là không nói với tôi mà âm thầm tìm Ngọc Thiện nói chuyện.
– Nói sao đây nhỉ? Tôi nhận ra Kim Cương là một người có cá tính, mẫucon gái này thời nay không còn nhiều, tôi nghĩ là mình sẽ theo đuổi côta thật sự! – Ánh mắt Ngọc Thiện đột nhiên trở nên sắc hơn và nhấn mạnhtừ “theo đuổi”.
Khánh Thiên bật cười giõn giã. Ngọc Thiện cũng bật cười theo, như thểhai người đang kể cho nhau nghe một mẩu truyện cười thú vị gì đó.
-
Tình yêu vốn dĩ chỉ dành cho hai người, nhưng hình như có một số kẻvẫn không biết đếm! – Khánh Thiên nhảy lên lan can ngồi, đong đưa haichân, quay đầu hướng ra phía sân trường.
Ngọc Thiện chỉ cười cười, không nói gì.
– Nhưng tôi muốn xem bản lĩnh của cậu, sẽ cưa đổ bạn gái tôi ra làm sao, và việc này tôi cũng sẽ không nói cho Kim Cương biết, xem như tiếp taygiúp cậu hoàn thành ý nguyện. À mà, có thành công không thì tôi khôngchắc, nếu thất bại thì do lòng kiên định của Kim Cương quá cao, hoặc làdo khả năng cậu quá kém – Hắn dừng lại, đưa tay bẻ một bông hoa giấy,sau đó tách ra thành nhiều cánh nhỏ, buông lỏng cho gió cuốn đi, rồingẩng mặt nhìn trời và chậm rãi hỏi – Thù dai vậy sao?
– Còn gì nữa, kì thi năm trước, chẳng qua tôi bỏ nhà đi chơi thâu đêm,sáng đi thi không có một chữ trong đầu, bất đắc dĩ phải quay bài củacậu. Chỉ quay có hai môn thôi, cậu cũng ngấm ngầm đồng ý, vậy mà ra vềlại hẹn tôi ra đánh nhau, báo hại hôm đó tôi tàn tạ thân xác – NgọcThiện cau mày hồi tưởng lại – Hơn nữa cậu lại còn gài bẫy, làm tôi saidấu cộng thành trừ, cậu đối với tôi tốt như vậy đấy, hỏi làm sao tôikhông muốn báo thù? Nhất là lúc đó tôi chưa học võ phòng thân. Tên khốnnhư cậu bị giật bồ cũng không có gì quá đáng!
Tôi ngẩng người, trước đây sự việc này Trạng Nguyên cũng từng kể tôinghe rồi, không ngờ đối tượng quay bài lại là Ngọc Thiện. Nhìn vẻ mặtuất ức của cậu ta, đột nhiên cảm thấy buồn cười quá, thế là bật cườithật to, quên mất bản thân đang nghe lén người khác.
Cả hai quay sang nhìn tôi, mặt ai cũng đơ đơ ra.
– Nè, Nghiêm Ngọc Thiện, làm chị em tốt với tui đi, đừng có cưa, tuicũng không có đổ đâu!! Tui chỉ thích có Khánh Thiên thôi, bạn đã nghechưa hả??? – Tôi dùng hết sức hét lên, làm Ngọc Thiện giật mình, cònKhánh Thiên thì nhìn tôi bằng một ánh mắt ấm áp. Tôi nhe răng cười đáplại, sau đó lại hét lên – Khánh Thiên à, đi về thôi!!!! Chạy đến bên tui nè!!!
Rồi tôi đứng dang hai tay, chờ hắn chạy đến bên tôi, như thể hai người sau bao năm xa cách cuối cùng cũng được gặp lại vậy.
Khánh Thiên nháy mắt với Ngọc Thiện:
– Chào nhé, bại tướng. Chưa đánh đã thua, tôi chân thành bày tỏ lòngtiếc thương vô hạn. Còn bây giờ thì tôi phải quay về với người đang chờtôi đằng kia, thân ái và hẹn gặp lại.
Nghiêm Ngọc Thiện lắc lắc đầu, thở dài một tiếng.
Hắn phóng qua lan can, rồi chạy nhanh đến chỗ tôi, dang hai tay ôm lấy tôi và thì thầm:
– Biểu hiện hôm nay rất khá, em yêu của anh à!
Tôi thúc vào sườn hắn một cú đau điếng, sau đó nắm lấy tay hắn và cùngnhau đi về. Phía sau lưng, những bông hoa giấy vẫn lả tả rơi.
Thật sự mà nói thì tôi đã định vờ mắc bẫy để chơi Ngọc Thiệnlại một vố cho bỏ ghét, sẵn tiện để cậu ta chừa đi cái tậtphá hoại hạnh phúc nhà người ta. Nhưng ngẫm nghĩ một hồi, thì tôi thấy kế sách ấy có vẻ không hay ho hơn là cái kiểu chưađánh đã bại, và cộng thêm cái việc bị nhân vật nữ chính trong trò đùa của cậu ta phát giác nhanh chóng và đứng trước mặtcậu mà hét lên rằng: “Có cưa tui cũng hông đổ, muốn thì tui xem ông như chị em tốt” thì hỏi xem còn gì cay đắng bằng? Kếhoạch của Ngọc Thiện bị tôi làm cho vỡ tan từ trong trứngnước, không phí nhiều thời gian hay tốn nhiều công sức mà vẫncho cậu ta cảm thấy thất bại một cách đường đường chínhchính. Thế đấy, tôi biết khả năng vượt qua những chướng ngạivật dù là to lớn hay cỏn con vẫn luôn rất cao mà. Lòng kiênđịnh gần 60 ngày với cám dỗ mang tên Ngọc Thiện đã giúp tôilật tẩy được dụng ý thật của cậuta, và giúp tôi kiểm nghiệm lại tình cảm mà tôi dành cho Khánh Thiên đang ở mức độ nào.
Hôm sau đang ở siêu thị mua vài thứ lặt vặt thì tôi vô tìnhchạm mặt Nghiêm Ngọc Thiện, cậu ta cũng đứng săm soi đồ hộp,tay trái cầm heo xông khói, tay phải cầm bò xông khói, có vẻnhư đang cân nhắc xem nên mua cái nào. Trong tình huống này, tôicó nên chào hỏi Ngọc Thiện một tiếng cho phải phép hay làchọn phương án âm thầm lủi đi chỗ khác? Đang phân vân là thếthì bất ngờ Ngọc Thiện quay sang nhìn tôi, cậu mỉm cười dịudàng và hiệu ứng kèm theo là đôi hàng mi khẽ chớp. Ngọc Thiện vẫn điềm đạm và thanh nhã đến lạ lùng, nhưng đừng để bịđánh lừa bởi vẻ bề ngoài, cậu ta thực chất là một kẻ maquái, ranh mãnh.
– Thôi ngay cái kiểu cười kinh dị ấy đi, đến sởn gai ốc vì bạn mất! – Tôi giả vờ rùng mình vài cái.
Cậu ta gãi gãi đầu, sau đó đặt hai chiếc hộp vào chỗ cũ, rồi mở lời đề nghị:
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




