watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:56 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 4952 Lượt

Có muốn ngồi café với mình một lát không? Dưới tầng trệt, ở quầy Black trong siêu thị.

– Nhưng bạn phải là người trả tiền nhé – Tôi láu lỉnh đáp lời.

Ngọc Thiện cười ha ha.

– Không thành vấn đề đâu, cô nương.

Và hiện tại thì chúng tôi đang ngồi cùng nhau ở một bàn gầncửa kính, Ngọc Thiện thì uống cà phê sữa còn tôi thì dưa hấuép. Đơn giản, tôi thích dưa hấu. Tôi có thể ăn liền nữa trái to trong một ngày mà không chán.

Ngọc Thiện ngồi chống cằm nhìn tôi, thi thoảng cậu ta lại mỉm cười.

Đột nhiên tôi tiếp

– Ê, đừng có trưng ra cái vẻ mặt như cha nhà thờ nữa, cất vô giùm tui! – Tôi phẩy phẩy tay.

– Lần trước là kế hoạch trả thù, nhưng nếu lần này nghiêm túc thì bạn có cho mình cơ hội không? Nghĩa là đón nhận mình nhưđón nhận Khánh Thiên, mình và cậu ấy sẽ cạnh tranh công bằng,nhé? – Ngọc Thiện nói thật chậm rãi, rõ ràng, và thái độthì hoàn toàn nghiêm túc, có vẻ không như đang nói đùa.

Tôi hút cạn li nước ép, không lên tiếng vội. Giọng cậu ta lại tiếp tục vang lên:

– Đến trước đến sau không quan trọng, chỉ cần chưa lập gia đình là được mà.

Tôi lắc lư cái đầu, điều mà cậu ta nói rất đáng để suy ngẫm,nhưng mà đường nào thì cũng tới La Mã thôi, câu trả lời củatôi luôn luôn chỉ có một, tim tôi không có nhiều ngăn, cho nênkhông thể thương người này là phải cứu vớt luôn người kia đểkhỏi day dứt lương tâm được.

– Lần tới mà nói về mấy vấn đề này nữa là tui bo xì bạn luôn đó nha, chúng ta nên là bạn thôi, đâu phải có mình tui là congái trên đời này. Bạn xinh xắn, đáng yêu như vậy, vẫn còn nhiều cô khác để ý bạn mà.

Ngọc Thiện nhíu mày nhìn tôi, giọng cậu càu nhàu:

– Gì chứ? Mình ghét nhất bị người khác khen là xinh xắn, đáng yêu, những từ đó chỉ dành cho nữ giới thôi.

Lần này tới lượt tôi bật cười ha ha trước phản ứng của Ngọc Thiện.

– Tui chỉ nói sự thật thôi mà!

– Này, bạn có biết là tim mình đang rất đau đớn khi nghe bạn từ chốithẳng mặt và bonus kèm theo là khen mình xinh như con gái không hả? -Ngọc Thiện thở hắt ra, đưa tay day day thái dương, trông cậu ta đầy vẻbất lực.

Tôi tròn mắt nhìn Ngọc Thiện, cậu ta nhìn lại tôi và sau đó nở một nụ cười héo hắt. Cậu lầm bầm:

– Không đùa đâu, thật đấy.

Tôi im lặng, vì chẳng biết mình nên nói gì. Hi vọng đây không phải làtrò mèo của cậu ta. Ngọc Thiện đột nhiên cười phá lên, cười thật giòngiã, đến nỗi hai bờ vai cậu trở nên run run. Mái tóc cậu rũ xuống mimắt, cậu đưa tay vén chúng lại cho ngay ngắn, rồi đột nhiên bật dậy, kêu nhân viên thanh toán tiền và rời đi, không chào tạm biệt một tiếng. Tôi cũng không gọi cậu, chỉ ngồi im nhìn theo cái dáng vẻ thiên thần kiađang xa dần xa dần, vẫn thanh nhã như hoa đào trong gió xuân, và tôithấy cậu làm một cái hành động gì đó giống như là lau đi nước mắt…

Mọi thứ quá đột ngột.

Rốt cuộc cậu ta là con người thế nào, tôi hoàn toàn không hiểu được.

Nhưng thà tôi làm thế này, dù có thẳng thừng quá mức thì cũng tốt cho về sau, khỏi dây dưa rồi sinh ra nhiều chuyện rắc rối khác. Đôi khi nghĩcho người khác quá cũng là một cái ngu.

Thi học kì đã qua đi, bọn chúng tôi quyết định dắt nhau đi ăn uống đểgiải tỏa những căng thẳng trong suốt mấy ngày thi đầy cam go. Địa điểmlà ở biển, và phương tiện thì chúng tôi sử dụng xe máy. Các thành viênưu tú không thể thiếu đó là cặp song sinh Huỳnh Văn Tài Nguyên, HuỳnhVăn Trạng Nguyên, tài nữ Lý Minh Thư, băng trôi Phạm Gia Hưng, nhện đạivương, lớp trưởng kiêm osin miễn phí Đặng Mạnh Hải. Do có Gia Hưng đicùng, cho nên Minh Thư đã chuẩn bị ngoại hình thật long lanh để lượn qua lượn lại thu hút sự chú ý của Gia Hưng, nhưng tiếc là cậu ta cứ nhìnthẳng về phía trước mà bước, không hề liếc mắt tới Minh Thư. Tôi vỗ vỗvai Minh Thư:

– Thời gian còn dài.

Tài nữ gật đầu:

– Đúng vậy. Không được nản chí.

Chúng tôi vào nhà hàng Ngọc Bích, chọn một bàn đặt ở ngoài hành lang,bên dưới là sóng biển vỗ rì rào, nước sâu hun hút không thấy đáy. Gióngoài biển thổi vào, làm dịu bớt cái nắng trưa, và mang theo hơi mátnồng đặc trưng của biển. Mặt biển mênh mông vô tận, trải dài tít tắp tận chân trời, sóng gợn lăn tăn và thỉnh thoảng thì vài chiếc thuyền lạilướt ngang qua, trông rất sinh động. Khánh Thiên ngồi tựa người vào lancan, ngửa cổ ra sau và hát vài câu vu vơ, tư thế nhàn nhã thảnh thơi mặc cho bọn bạn đang kháng nghị: "Mày có câm đi không, hát dở như quỷ!".Nhưng sự thực là giọng ca của Khánh Thiên trầm trầm nghe rất êm tai, chỉ là tụi nó muốn chọc ghẹo hắn vậy mà. Khánh Thiên cười cười rồi lêntiếng:

– Tao đâu hát cho tụi bây nghe, một đám mù âm nhạc, bài hát này chỉ dành cho những ai biết thưởng thức, hiểu chưa?

Tôi bật cười, vì tôi biết hắn đang nói về tôi, và một sự thật hiển nhiên là tôi phải nghiêng về phe của hắn rồi.

– Thôi hát hò gì nữa, kêu đồ ăn đi, tao lựa được hai món rồi nè! – ĐặngMạnh Hải cắt ngang câu chuyện, quẳng cuốn menu sang chỗ Khánh Thiên -Mày là thằng sành ăn, lựa đi.

Khánh Thiên liếc mắt sang Minh Thư, sau đó hỏi:

– Mày không ăn cayđược phải không?

Cậu ta gật đầu lia lịa, hồ hởi đáp lại:

– Đúng rồi đó, ông nhớ dai ghê!

– Vậy được – Khánh Thiên cười nham hiểm, quay sang nhìn cô nhân viên và nói – Lẩu thái chua cay nha chị gái!

Minh Thư giơ nắm đấm với Khánh Thiên. Cả đám bật cười vui vẻ, Phạm Gia Hưng lên tiếng:

– Minh Thư không ăn được thì cứ gọi cái khác, còn tụi mày muốn gì thì kêu cái đó đi.

Tài nữ mở to mắt nhìn Phạm Gia Hưng, sau đó cuối đầu xuống mà lí nhí:

-Không sao đâu, đừng để Thư ảnh hưởng đến mọi người…

Chúng tôi gọi vài món khác thì chị nhân viên mới rời đi. Minh Thư đanghùng hổ là thế, nhưng vừa nghe người trong mộng phun châu nhả ngọc thìliền ngoan ngoãn hóa thân thành con mèo hiền biết nghe lời. Tôi để ý,thấy vẻ mặt của Gia Hưng lúc này hơi trầm xuống, tựa hồ như nhận ra được rằng cậu đã vô tình làm cho Minh Thư hiểu lầm mình đang quan tâm MinhThư, cũng giống như sau bao ngày thờ ơ thì hôm nay trong suy nghĩ đã cósự chuyển biến vượt bậc, cậu bắt đầu có cái nhìn khác về Minh Thư nên đã bật đèn xanh cho cậu ta tiến thêm bước nữa.

Tôi ngồi chống cằm quan sát Gia Hưng, cậu ngó tôi rồi khẽ rùng mình, cólẽ suy đoán trên của tôi có sát xuất đúng hơn 50 phần trăm.

-Bữa nay trăng thanh gió mát, mực nước biển động nhẹ, nhưng một khi hếnmở miệng thì thế nào chiều nay cũng có bão! – Khánh Thiên lắc lư cáiđầu, giọng châm biếm.

-Chén sứ mà phang vô mặt thì đau và thấm lắm bạn Thiên à! – Phạm GiaHưng nâng cái chén lên, xăm soi xung quanh rồi nhìn Khánh Thiên mà cườicười.

-Thôi tao mệt tụi bây quá à! Im hết giùm coi! – Tài Nguyên ngồi đồng nãy giờ bất chợt lên tiếng, gã đứng dậy và đi đến lan can, tì tay lên ấy và hướng ra mặt biển – Ra đây thư giãn chứ không phải ra đây nghe hai bâychí chóe. Mấy thằng quỷ thích lào cào.

-Như mày cũng đã

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT