|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đồ ngốc".
Khánh Thiên rất đặc biệt. Trái với vẻ ngoài vô tâm vô tư kia, ẩn chứabên trong chính là một con người sâu sắc, ngấm ngầm quan tâm người khácmà không thể hiện ra. Đột nhiên tôi thấy mình nên cám ơn cuộc đời vì đãđưa Khánh Thiên đến bên tôi.Sáng thứ hai, trời trong xanh. Thời tiết cũng thật tốt, gió nhè nhẹ thổi,giữa con hẻm khá rộng, tôi bị cướp! Thật là một cái tình huống nhảm nhínhất mà tôi từng thấy, đùng một cái, chiếc ba lô trong rổ xe của tôi bịgiật phăng đi, tôi còn không kịp phản ứng thì hai tên con trai đeo khẩutrang kín mít kia đã phóng xe lên phía trước. Lúc này tôi mới định thầnlại, hô toáng lên:
– Bớ người ta ăn cướp!!!
Và bỗng dưng, một cậu trai khác xuất hiện, nếu mà nhìn không lầm thì đólà cái người mà hôm thứ bảy tôi tông phải ở cầu thang, cậu ấy cũng nhấnga lao theo bọn ăn cướp, sau đó quay ngang chiếc xe Exiter, chặn đầu hai kẻ kia làm chúng phải bất ngờ phanh lại gấp.
Tôi cũng luống cuống đạp nhanh đến chỗ bọn họ.
Cậu bước xuống xe, haitay sọt túi quần, nghiêng đầu nhìn hai kẻ cướp, lạnh lùng nói:
– Trả ba lô lại cho chủ nhân của nó, ngay lập tức!
Một tên bật cười thành tiếng:
– Nếu tao không trả thì sao? Mày làm gì tụi này được chứ?
– Vậy thì tôi đành phải thất lễ rồi!
Nói xong cậu xông lên, tung chân đá tên cướp một phát, sau đó xoay người vung khuỷu tay vào mặt gã, tôi nhận thấy được gã bị choáng váng mặtmày, rồi ngã ầm xuống đường. Cậu trừng mắt nhìn kẻ còn lại, hắn ta liềumạng lao vào cậu, nhưng vì cậu ra đòn quá nhanh nhẹn nên hắn cũng nằm đo ván. Cậu khom người, lấy lại chiếc ba lô rồi đưa cho tôi. Tôi kinh ngạc thốt lên, trong lòng có vài phần thán phục. Hai kẻ đó cũng tranh thủthời cơ, vội vội vàng vàng ngồi dậy, tiếp theo leo lên xe và chạy biếnđi.
– Nè, bạn có sao không? – Cậu ấy dịu dàng nhìn tôi, nhẹ giọng thăm hỏi.
– Cám ơn bạn đã giúp đỡ tui, nếu không có bạn thì chắc tui bịmất cái ba lô luôn rồi. Mà bọn này không biết nghĩ gì trong đầu, cướpđâu không cướp đi cướp ngay cái đồ đựng toàn sách vở, đem về cũng cóbuôn bán gì được đâu chứ! – Tôi nhanh chóng cám ơn, sau đó không kìmlòng được mà chì chiết vài câu, mặc kệ khuôn mặt hơi biến sắc của cậu ta khi nghe thấy tôi nói thế.
Nhưng cậu lại mỉm cười, và tiếp lời tôi:
– Mình thấy bọn chúng không muốn cướp đồ để đem bán, vì có ailại chọn những thứ như cặp sách của học sinh chứ? Bạn nghĩ có đúngkhông? Mình đoán là bọn chúng làm thế chỉ cho chủ nhân của đồ vật phảikhổ sở chép lại hết, đây cũng là một trong những cách quấy rối của đámthanh niên lông bông đó!
Tôi gật gù ngẫm nghĩ, thấy cũng có vẻ đúng. Nhưng sao mà cậu ta xuấthiện đúng lúc vậy? Tình cờ hay là… được sắp đặt? Tôi đưa mắt nhìn cậu,vẫn cái vẻ mặt điềm đạm ôn hòa như hôm nọ, có lý nào lại đi làm mấychuyện vô dụng này? Chắc là tôi quá đa nghi, cứ nghĩ xấu cho người không tốt, à nhầm, nghĩ xấu cho người tốt. Đã ra tay giúp mình không đòi trảcông thì thôi, lại suy diễn cậu ấy như vậy, nếu cậu mà biết được thìchắc sinh ra ác cảm với tôi luôn.
– Nè, làm gì đứng ngẩn ngơ thế? Không đến trường là trễ giờ đó!
Cậu mở to mắt nhìn tôi, tay thì huơ huơ trước mặt tôi như đang kéo tôi về hiện tại. Tôi giật mình rồi gật đầu qua loa.
– Để mình kè bạn đến trường cho nhanh một chút, giờ đã gần đánhtrống rồi! – Cậu tươi cười đề nghị, tôi cũng mỉm cười xã giao, lòng thầm nghĩ người đâu mà tốt một cách nhiệt tình, cứ tưởng người tốt đã chếthết rồi chứ.
Vậy là chúng tôi cùng nhau đến trường. Khi vào tới cổng trường, tôi vừađịnh nói lời chào tạm biệt thì cậu níu tay tôi, dùng ánh mắt buồn buồnmà hỏi:
– Bạn à, sao bạn không hỏi tên mình?
Tôi nghệch mặt ra nhìn cậu ấy, rồi cũng làm theo yêu cầu:
– Bạn tên gì?
– Mình là Nghiêm Ngọc Thiện, lớp 11A5, mong bạn nhớ kĩ! Chào bạn!
Nói xong Thiện rời đi, tôi cũng vội vàng chạy lên cầu thang. Vì sao muốn tôi nhớ tên cậu ta chứ? Vấn đề này thật có phần khó hiểu!
Vừa bước vào lớp, thì tôi đã thấy Khánh Thiên đứng khoanh tay dựa cửanhìn tôi, khuôn mặt có vẻ không được vui cho lắm. Này này, tự nhiên tôithấy lạnh quá, chẳng lẽ sắp có bão đổ bộ về đất liền hay sao? Hắn nhíumày, sau đó kéo tay tôi ra ngoài hành lang. Bọn bạn trong lớp có vài đứa nhào ra theo, hắn quay lại trừng mắt, bực dọc nói:
– Việc riêng của người ta, mấy bạn nghe ngóng làm gì? Đánh cái chết à!
Thấy vậy tụi nó đành lủi vô trở lại lớp.
– Nói cho tui nghe, sao bà quen được thằng đó? – Khánh Thiên ngước mặt nhìn tôi, còn hai tay thì tựa trên lan can.
Thằng đó? Chẳng lẽ hắn đã có quen biết Nghiêm Ngọc Thiện từ trước, hơnnữa cách gọi cũng không thân thiện, vậy hắn và Ngọc Thiện có xích míchgì chăng? Những dòng suy nghĩ ấy hiện lên trong đầu tôi một cách nhanhchóng, rồi tôi cũng thành thật trả lời:
– Tui biết Ngọc Thiện là do lúc chạy xuống cầu thang, tui tôngphải cậu ấy, làm giấy tờ của Thiện bay tứ lung tung, vậy là tui nhặt trả lại, đó là lần đầu gặp mặt. Lần thứ hai là vào sáng hôm nay, đang trênđường chạy xe đến trường thì tui bị cướp cái ba lô, và Ngọc Thiện xuấthiện làm anh hùng đường phố, giúp đỡ tui lấy lại cái ba lô! Là vậy thôi.
Khánh Thiên lơ đãng nhìn chỗ khác, im lặng một hồi rồi lên tiếng:
– Là vậy sao?
Thái độ của hắn có phần kì lạ, như đang nhận ra điều gì bất ổn, khôngbiết là từ phía tôi hay từ phía Ngọc Thiện, nhưng tôi có linh cảm, hắncó phần không thích cậu ta. Yôi gật đầu xác nhận.
– Vô lớp thôi, nhanh lên! – Khánh Thiên bất chợt quyết định, đưa tay đẩy tôi về phía trước, như chưa có chuyện gì vừa xảy ra. Nhưng mà, xét mặtcơ bản mà nói, thì cũng không có chuyện gì xảy ra.
Và những tiết học sau đó, hắn lại vui vẻ như bình thường.
Cũng gần tới ngày thi học kì, lớp tôi đã nhận được đầy đủ đề cương, việc còn lại là học bài vở cho chắc chắn để mà đi thi. Tối hôm đó, KhánhThiên gửi cho tôi một tin nhắn: “Nhớ ôn bài nha, và đừng thức khuya,chúc ngủ ngon”. Tôi cười cười nhắn lại: “Ông cũng như vậy nhé, cám ơnnhiều!”.
Cùng lúc đó, Ngọc Trai đột nhiên xuất hiện đứng cạnh tôi, miệng thì lẩm bẩm:
– Đây có tính là đang quan tâm nhau không?
Tôi nhún vai:
– Chuyện của em, anh để ý làm gì?
Anh liền lộ ra vẻ mặt đáng thương:
– Anh em trong nhà, hỏi thăm nhau cũng không được nữa hả?
– Anh hỏi thăm chị Đoàn Gia Linh (chị gái của Khánh Thiên) là em mừnglắm, bị anh đối xử thậm tệ quen rồi, nay được đối tốt quá bỗng dưng emthấy ngột ngạt – Tôi cười man rợ nói tiếp – Coi chừng em nhờ Khánh Thiên “thuốc” anh với chị ấy là anh toi luôn nghe, cho nên khỏi lãng vãng gần em để săn tin.
Ngọc Trai cười giã lã:
– Vậy là mày không biết, anh với nó đang cùng nhau hợp tác pháttriển theo chiều hướng cùng lợi cho hai bên, anh nói ít mày hiểu nhiều,thế thôi!
Tôi hiểu chứ. Nếu hắn làm khó
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




