|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
tắt máy”. Cô chau mày, trong lòng xen trộn nhưng cảm giác phức tạp.
Nhân viên bộ phận quảng cáo công ty Lỗi Âu mời Từ Tịnh Nghi tới phòng họp đối diễn bắt đầu vai diễn, Trân Ân nản lòng nhìn Từ Tịnh Nghi đi ngang qua mình. Bỗng dưng, một ý nghĩ thoáng vụt trong đầu…
Hạ Mạt…
Không có chuyện gì chứ!
***Nhà kho âm u, ánh nắng qua cửa sổ sắt tít trên cao chiếu lên đôi mắt Hạ Mạt đang nhắm nghiền. Không biết đã bao lâu, mi mắt khép chặt của cô hơi động đậy, hình như muốn mở ra, nhưng mi mắt sao mà nặng thế, tựa nhe núi Thái Sơn, con ngươi đang cố hết sức đảo qua đảo lại.
Thần trí cô vẫn còn chút tỉnh táo.
Khi cô vừa bước ra cửa chuẩn bị tới công ty Lỗi Âu, một chiếc xe đen đột ngột đỗ ngay bên cạnh, cửa xe bật mở, bên trong một cánh tay thò ra tóm lấy cô lôi mạnh vào trong xe! Chỉ thoáng giây, một chiếc khăn mùi khó chịu áp chặt lỗ mũi cô, cô kinh hãi phát giác là thuốc mê, cô giãy giụa muốn hô cứu, nhưng người đàn ông lực lưỡng kia ôm chặt quá, thuốc mê đã xộc vào, cô bắt đầu choáng váng, không còn chút sức lực. Trong thời khắc nước sôi lửa bỏng này, cô chỉ còn cách cố gắng nìn thở, khống chế sao cho thuốc mê xộc vào người ít nhất, giả vờ hôn mê mềm nhũn người.
Cũng không phải là giả vờ.
Lúc đó có lẽ cô cũng đã hôn mê, giờ này cô cũng không biết mình đang ở đâu, ngay đến mi mắt cũng chẳng còn sức nhấc nổi. Ngủ đi nào, máu huyết mê man trong người từ từ chảy, cô cảm giác rất mệt, rất mệt, hình như từ ngày cô sinh ra vẫn mệt như vậy. Còn giãy giụa làm gì cơ chứ, chẳng thà ngủ quách đi cho rồi, âm thanh mệt mỏi truyền trong huyết mạch rên rỉ khuyên nhủ cô.
Cô cuộn tròn trên nền đất nhà kho. Dưới khuôn mặt trắng bệch là mặt đất bẩn thỉu.
Người cô hơi run run, cô như đứa trẻ lưu lạc quá mệt mỏi trong đêm đông khắc nghiệt, nhưng lại không dám ngủ, sợ hãi ngộ nhỡ thiếp đi sẽ chết cóng vì lạnh.
***Nhất định là có chuyện rồi!
Ý nghĩ đáng sợ này lởn vởn trong đầu Trân Ân, cô đờ đẫn đứng đầu cầu thang chờ đợi, càng nghĩ càng sợ. Nhất định là có chuyện, theo tính cách Hạ Mạt cô ấy tuyệt đối không bao giờ đến muộn, cô ấy đã nói tới nhất định là sẽ tới. Tuyệt đối lý do không phải không muốn đụng mặt Thiếu gia.
Mồ hôi lạnh đầy sống lưng Trân Ân.
Vậy…
Hạ Mạt xảy ra chuyện rồi…
Tai nạn xe…
Hay là…
Cô rùng mình, môi trắng nhợt không còn giọt máu.
Sao bây giờ, nếu như đúng là Hạ Mạt xảy ra chuyện, phải làm gì bây giờ! Hay liên lạc với Tiểu Trừng? Nhưng sức khỏe của Tiểu Trừng đâu chịu nổi cú này…
Cửa phòng họp he hé mở.
Chỗ Trân Ân đứng có thể nhìn rất rõ Âu Thần, cậu đang nhìn Từ Tịnh Nghi biểu diễn trên sân khấu, thần sắc thản nhiên, chiếc cằm lạnh lùng ngạo mạn. Mắt Trân Ân vụt sáng, cô cắn môi.
Chỉ có Thiếu gia thôi.
Chỉ có Thiếu gia có thể giúp đỡ Hạ Mạt.
***Trong nhà kho phế thải.
Bụi bẩn nhảy múa xoay tròn trong nắng nhạt.
Doãn Hạ Mạt mặt xanh lét yếu ớt cuộn tròn trên mặt đất, đầu ngón tay run run, ngón tay từ từ nắm lại, càng lúc càng chặt, ngón tay cái nhấn sâu vào lòng bàn tay. Cô dồn tới đầu ngón tay tất cả sức lực còn sót lại trên người, sâu nữa sâu nữa, nhấn thật mạnh vào! Cái đau sắc nhọn từ lòng bàn tay truyền tới, thần trí cô cũng từ từ tỉnh lại. Ngón tay nhấn càng sâu, lòng bàn tay sắp bật máu, cái đau mỗi lúc một đánh thức cô tỉnh lại.
Rốt cuộc mi mắt cũng nhấc lên được.
Ánh mắt vẫn đờ đẫn, con ngươi từ từ chuyển động, ánh nắng qua cửa sổ sắt, cô xây xẩm mặt mày. Lúc này cô chưa nhìn rõ mình đang ở đâu. Hồi lâu cô cố gắng vùng vẫy ngồi dậy, phát hiện mình đang ở trong một nhà kho cũ kỹ, cửa kho đóng chặt, trong kho có rất nhiều máy móc linh kiện lâu ngày không dùng tới vứt lung tung, mạng nhện giăng đầy.
Sức lực của Hạ Mạt mất hết đi đằng nào, chân tay mềm nhũn, đầu óc hình như vẫn còn bị thuốc mê tác dụng. May mà cô hít vào không nhiều, bằng không vài tiếng nữa chưa chắc đã tỉnh nổi, mọi thứ đều tối mù. Cũng gọi là may bọn người bắt cóc chắc chắn nghĩ cô vẫn mê man khó tỉnh, nên không trói cô. Cô một mặt tự chúc mừng mình vẫn còn may mắn, mặt khác bắt đầu lục tìm điện thoại.
Nhưng.
Làm gì còn cái gì.
Trên người cô chỉ có chiếc váy xanh lam mỏng, váy không có túi, chiếc túi xách vẫn mang bên mình cũng không thấy.
Cô cười chua xót.
Ừ, bọn họ đâu có điên gì mà để điện thoại lại cho cô.
Nhìn cánh cửa sắt nhà kho đóng chặt, cô gắng gượng muốn đứng lên đi thẳng ra ngoài, nhưng cố đi cố lại, hai chân cô vẫn mềm nhũn chẳng còn tý sức nào. Thuốc mê còn sót lại khiến đầu óc cô vẫn còn u mê mụ mị. Bấy giờ Hạ Mạt nhìn thấy một thanh sắt hoen gỉ nằm trên mặt đất, ánh mắt ngưng lại, cô vớ lấy thanh sắt, lấy váy lau gỉ sắt, sau đó dùng hết sức đâm mạnh vào bắp chân!
Máu trào ra trên làn da trắng!
Cô đau, mặt trắng nhợt.
Máu chảy ra đến đâu, đầu óc cô tỉnh táo lại đến đấy, thuốc mê trong người chảy theo từng giọt máu tan ra ngoài. Cô gắng sức đứng dậy, từng bước, từng bước lết tới cánh cửa. Máu theo bước chân cô nhỏ thành hàng dài trên mặt đất tới chỗ chỗ cánh cửa sắt. Không biết bọn bắt cóc có đứng canh bênh ngoài hay không, không dám phát tiếng động, cô nín thở nghe ngóng động tĩnh bên ngoài.
Cô tuyệt vọng nhắm mắt.
Cửa bên ngoài đã bị khóa.
Một dòng nước mắt chan chát xuất hiện nơi khóe mắt cô chảy dài trên má. Doãn Hạ Mạt tuyệt vọng dựa lưng vào cánh cửa, từ từ quỳ xuống mặt đất. Lẽ nào, đây là số phận của cô? Một lần nữa cơ may lại lọt qua kẽ ngón tay bỏ đi măt, buộc cô cả đời phải sống trong nghèo hèn cùng nỗi đau dằn vặt ư?
***Từ Tịnh Nghi đã diễn xong.
Trong phòng họp, các lãnh đạo cấp cao lần lượt nhỏ to bàn luận, hầu hết họ đều tỏ ra rất vừa ý với những thể hiện của Từ Tịnh Nghi. Thái độ Âu Thần vẫn điềm tĩnh, lạnh lùng như thể chẳng quan tâm những gì đang diễn ra xung quanh. Cửa phòng họp mở ra, Từ Tịnh Nghi không quay lại phòng trang điểm nghỉ ngơi, cô đi thẳng tới thang máy đầu hành lang, mấy trợ lý chờ ngoài cửa cùng theo cô ra về.
Chỉ có cơ hội này!
Trân Ân xông tới cửa phòng họp chẳng phải giữ ý giữ tứ làm gì, cô vẫy tay với Âu Thần đang ngồi trước ra hiệu muốn anh ra ngoài! Hạ Mạt nhất định đã xảy ra chuyện, khả năng không đến kịp thử vai diễn, dù chuyện xưa giữa Thiếu gia và Hạ Mạt có thế nào, giờ phút này chỉ có Thiếu gia mới có thể giúp được Hạ Mạt. Nhưng chuyện Thiếu gia căng thẳng với Hạ Mạt ngày xưa ở trường, anh ấy sẽ… giờ anh ấy phải giúp Hạ Mạt thì may ra mới được.
Ánh mắt Âu Thần không nhìn tới chỗ Trân Ân.
Anh đang điềm tĩnh đọc giấy tờ trên bàn.
Trân Ân sốt ruột nhảy loạn lên, đứng ngoài cửa khua mạnh tay hơn gọi Âu Thần. Người thử vai diễn tiếp theo là Quan Dĩnh, sau đó sẽ là Doãn Hạ Mạt. Thời gia không còn kịp, bây giờ nhất thiết phải nói chuyện bằng được với Thiếu gia, nếu không Doãn Hạ Mạt sẽ bị gạch tên thì hỏng bét! Lãnh đạo cấp cao trong phòng họp lạ lùng nhìn Trân Ân đang quýnh quáng vẫy tay loạn xạ bên ngoài cửa, không hiểu cô ấy muốn gì. Đám nhân viên quảng cáo sợ cô ấy gây loạn tới buổi biểu diễn, vội vàng bước tới, Trân Ân chen tới định nhờ nhân viên quảng cáo giúp vào mời Thiếu gia ra ngoài, nhưng đúng lúc đụng ngay vào Quan Dĩnh đang bước vào phòng họp để thử vai.
“A!”
Quan Dĩnh giật mình kêu to một tiếng. Trân Ân bổ nhào thiếu chút nữa vào cánh cửa phòng họp.
Rốt cuộc cảnh nhiễu loạn này cũng khiến Âu Thần phải ngẩng đầu lên, cậu hơi chau mày, nhìn Quan Dĩnh trước, sau m
mới ngó qua nét mặt đầy sốt ruột của Trân Ân.
Trân Ân không chần chừ vẫy tay la
lớn.
“Thiếu gia…”
Tất cả các lãnh đạo cấp cao trong phòng họp đưa mắt nhìn nhau, lẽ nào cô trợ lý này lại quen biết với Thiếu gia? Âu Thần tỏ thái độ khó chịu, anh nói nhỏ mấy câu, Simon cung kính gật đầu rồi đi tới chỗ Trân Ân.
Đầu óc Trân Ân rối tung, song cô vẫn nghĩ ngay ra: Đúng rồi, Thiếu gia sao có thể nhớ được mình là ai, sao lại bị cô ngoắc tay gọi lại, tay thư ký kia nhất định qua đây để đuổi cô đi!
Lúc này, Đào Thục Nhi nghe thấy tiếng gọi của Trân Ân và ồn ào bên ngoài cũng bước ra ngoài cửa phòng trang điểm, thấy chuyện là do Trân Ân gây náo loạn, Đào Thục Nhi ghìm giọng nói: “Trân Ân, cậu làm cái gì thế?”
Trân Ân không thèm để ý tới Đào Thục Nhi, cô nhoài hẳn người ra gọi Âu Thần:
“Thiếu gia! Hạ Mạt, cô ấy…”
Nghe hai tiếng “Hạ Mạt”.
Hình như sống lưng Âu Thần cứng lại.
Cậu từ từ ngẩng đầu lên.
Trên gương mặt anh tú thoáng hiện tình cảm khác thường, cậu nhìn cô gái đang ra sức khua tay vẫy anh, miệng thì la tên Hạ Mạt, đôi mắt Âu Thần trở nên u uất. Trong lúc các vị lãnh đạo cấp cao còn đang kinh hãi nghi hoặc, Âu Thần đứng dậy, Quan Dĩnh đang chuẩn bị diễn trên sân khấu ngây người đứng như trời trồng. Âu Thần bước vội về phía Trân Ân, bấy giờ Trân Ân vui ra mặt, Đào Thục Nhi kinh ngạc ngơ ngác đứng đờ người.
Ngoài cửa phòng họp công ty Lỗi Âu.
Âu Thần dáng người cao lớn anh tuấn như đang dồn nén tình cảm.
Cậu cúi đầu hỏi Trân Ân:
“Có chuyện gì?”
Giọng nói gần như không chút cảm xúc.
Trân Ân hơi đờ người căng thẳng, cổ họng khô khốc đằng hắng. Trước đây ở trường Thánh Huy, Thiếu gia là ngôi sao lạnh buốt tít tắp trên cao, loại nữ sinh như cô làm gì có cơ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




