|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
được! Cô phải tới bệnh viện”.
Sắc mặt Âu Thần trầm ngâm, anh ôm cô đi nhanh tới chiếc xe đua, bàn tay và bắp chân cô đều bị thương, máu vẫn chảy, anh cũng đã nhìn thấy thanh sắt gỉ dính máu. Nếu đúng là bị thanh sắt đó làm bị thương, khả năng gỉ sắt sẽ làm cô nhiễm uốn ván.
“Tôi phải tới thử vai diễn”.
Giọng cô vẫn nhẹ nhàng như thế nhưng rất kiên quyết.
Âu Thần đặt cô vào trong xe, cài dây an toàn cho cô, anh không trả lời cô, im lặng cho xe chạy. Âu Thần đã tự quyết định sẽ đích thân lái xe đưa cô tới bệnh viện.
Hạ Mạt quay đầu nhìn Âu Thần chăm chú.
Gương mặt anh vẫn lạnh lùng đẹp như ngày nào, tính cách vẫn chẳng khác xưa, dù Thẩm quản gia cho cô hay Âu Thần đã bị mất ký ức.
“Nếu như anh không đưa tôi đến chỗ thử vai diễn, xin hãy để tôi tự đi”.
Nói rồi, cô tháo dây an toàn.
“Thử vai diễn quan trọng hơn bản thân sao?”
Âu Thần hạ giọng, hai tay nắm chặt vô lăng.
“Tôi biết rõ sức của mình”, Hạ Mạt điềm tĩnh, “chỉ chảy máu thôi, đâu có gì cản trở. So với vết thương nhỏ này, thử vai diễn quan trọng hơn nhiều”.
Chiếc xe đua chạy tốc độ chớp giật.
Ngón tay cô đặt trên khóa cửa, cô nhìn Âu Thần, “Anh muốn tự tôi tới công ty Lỗi Âu?”
Quai hàm Âu Thần bạnh ra, nghiến chặt, ánh mắt xanh sẫm tức tối vụt qua, mặt anh lạnh lùng như đóng băng, rốt cuộc, anh nhắm mắt lại, hai tay đánh mạnh vô lăng, chiếc xe đua quay ngoắt chuyển hưởng chạy như bay về phía công ty Lỗi Âu!
Hạ Mạt yên lặng nhìn ra ngoài cửa xe.
Chương 12
Phòng bệnh lúc chạng vạng.
Bên ngoài cửa sổ ráng chiều đỏ phía chân trời.
Âu Thần lại gần Hạ Mạt, ánh mắt trầm lắng đầy tình cảm phức tạp, “Năm năm trước tôi và em, quan hệ thế nào?”.
Vừa rồi sự sợ hãi, thất kinh, lúng túng, luống cuống của cô đã lọt vào mắt Âu Thần, thế thì, năm năm trước trong cuộc đời anh, quả nhiên có sự tồn tại của cô chăng? Vì thế, vì thế mới đúng là số mệnh, từ lần đầu nhìn thấy cô anh đã không sao quên được.
…
Trên quảng trường Cầu Vồng ồn ào náo nhiệt…
Từ cửa sổ xe, lần đầu tiên ánh mắt anh nhìn thấy cô gái đó, dường như tất cả ánh mặt trời trên thế gian này đang tập trung chiếu trên người cô ấy và mọi vật khác đều trở nên mờ nhạt. Ánh mặt trời trên người cô gái đó quá mãnh liệt, trong phút giây khiến Âu Thần chói mắt không nhìn thấy gì; cô đứng trong quần sáng chói lòa ấy khiến tất cả những gì thuộc về anh trên thế gian này đều biến mất…
…
Trong quán bar Bong bóng giữa đêm khuya…
Nét mặt thản nhiên, ánh mắt cũng thản nhiên nhạt nhòa, nước da trắng như ngà, mái tóc dài dày như rong biển, nhìn cô giống như một nàng tiên cá mệt mỏi uể oải, so với những biểu hiện trên sân khấu quảng trường Cầu Vồng, là hai người khác nhau, ở cô lúc này dĩ nhiên không tìm thấy một dấu hiệu căng thẳng nào, tiếng hát buông lơi, thoải mái tự nhiên, âm thanh tươi đẹp tuyệt vời.
…
Trong đại sảnh công ty Lỗi Âu.
Ánh mặt trời rực rỡ mà trong suốt.
Trong không khí thoảng mùi hương dịu dàng.
Hạ Mạt ngước nhìn anh, đôi môi trắng bệch, đôi mắt màu hổ phách thất thần. Đột nhiên, đột nhiên cô nhắm mắt lại, trên gương mặt cô thoáng hiện sự kiên định, cô nhanh chóng quay người bỏ ra hướng cửa đại sảnh.
…
Hình như cô ấy không nghe thấy, không quay đầu, cô đi rất nhanh như muốn bỏ chạy. Ánh mặt trời chiếu sau lưng cô, bóng dáng mang sự lạnh lùng và sự tuyệt tình, giống hệt trong những cơn ác mộng anh thường gặp…
…
Trong nhà kho phế thải.
Giọng của cô mang chút tình cảm dịu dàng. Âu Thần ngạc nhiên, cúi đầu nhìn cô gái đang ôm trong lòng, đôi mắt cô như đong đầy nước mắt, làn môi trắng tựa như hoa bách hợp, gương mặt với nụ cười dịu dàng.
Trái tim Âu Thần đột nhiên tĩnh lặng.
Tự dưng anh muốn đưa ngón tay đụng vào má cô, thật nhẹ nhàng, nhẹ nhàng đụng lên làn da cô, tại sao lúc nào cô ấy cũng dễ dãi đến vậy, dễ dãi tới mức khiến anh đau lòng.
…
“Chúng ta đã từng yêu thương nhau, đúng không?”
Hơi thở Âu Thần nhè nhẹ, hơi rối loạn. Năm năm nay, vô số lần trong cơn ác mộng của anh một cô gái xuất hiện, nhưng không bao giờ nhìn rõ gương mặt cô gái đó, trái tim anh tan nát và đau đớn đến không thở được, bất luận anh gào thét thế nào, cô gái đó cũng không thèm ngoái đầu lại nhìn anh một lần…
Chính là cô…
Đúng không…
Lúc này đây.
Trên giường bệnh trái ga trắng muốt, Hạ Mạt đã không còn sợ hãi, thất kinh, lúng túng, luống cuống, cô đã bình tĩnh trở lại, đôi môi trắng bệch, lông mày giãn ra, đôi mắt u sầu nhìn Âu Thần.
Ráng chiều bao phủ khắp bầu trời, gương mặt quý tộc lạnh lùng và ngạo mạn của Âu Thần như khảm sắc vàng, đôi mắt ẩn chứa một tình cảm mãnh liệt. Trái tim cô tái tê loạn nhịp, nhói đau, đúng là đã mất ký ức ư, thế thì tại sao, anh vẫn là anh như năm năm trước, thậm chí ánh mắt anh đằm thắm nhìn cô chẳng khác chút nào.
Nhưng…
Có lẽ chính là vì đã mất ký ức…
Nhạt nhòa hờ hững, cô nhớ lại tối hôm đó dưới gốc cây anh đào năm năm về trước, gió đêm thổi lành lạnh, anh đau khổ tuyệt vọng nhìn cô, thần sắc cô lạnh lùng, cô quăng sợi ren lụa vào không trung, một đêm không có ánh sao, trong vườn, giữa những làn sương trắng, anh tuyệt vọng kêu gào gọi tên cô, cô kiên quyết quay người bỏ đi…
Cô đã nghe thấy…
Kỳ thực…
Cô cũng đã nhìn thấy…
Nhưng, nỗi căm hận trong khoảnh khắc toàn bộ thế giới bị hủy hoại đã khiến cô mất hết lý trí để rồi trút giận vào anh, đêm đó năm năm trước, cô đã chọn cách tàn nhẫn nhất làm tổn thương anh.
…
“Chuyện năm đó cô đối với Thiếu gia, tôi đã tận mắt chứng kiến tất cả.” Thẩm quản gia nhìn cô, nỗi hận ẩn chứa trong đôi mắt. “Cô đã làm tổn thương đến Thiếu gia, chắc hẳn với cậu ấy, cô đã không còn chút tình yêu thương, thế thì… thế thì, xin cô đừng để Thiếu gia nhớ ra mình. Nỗi đau thương cô đem đến cho Thiếu gia đã quá nhiều.”
…
Hạ Mạt thản nhiên mỉm cười.
Trông cô rất bình tĩnh, nhưng bên trong trái tim, những tình cảm phức tạp, đắng cay, chua chát như thủy triều đang trỗi dậy. Ráng chiều từ từ biến mất nơi chân trời bên ngoài cửa sổ, bóng đêm buông dần, hàng lông mày cô giãn dần ra, chỉ còn đôi môi vẫn trắng nhợt.
“Tôi không quen anh.”
Tiếng nói rất khẽ, chuyện xưa như làn khói mỏng tan trong phòng bệnh. Tất cả những chuyện ngày xưa hãy để cho chúng qua đi, có lẽ cô đã sai, cũng có thể anh đã nhầm, nhưng nếu đã quên được rồi, thì hãy đừng bao giờ nhớ lại, hãy mãi mãi lãng quên.
Âu Thần kinh ngạc.
Không, không thể nhầm được, cô ta nhất định phải quen biết anh! Phản ứng vừa rồi của cô ấy, sắc mặt hoảng hốt của cô ấy, ánh mắt cô ấy nhìn anh ngưng thần, năm năm trước nhất định cô ấy đã quen biết anh…
“Em lừa tôi.”
Giọng nói của anh phẫn nộ kề sát bên cô, dáng người dong dỏng của anh khiến người ta có cảm giác bị áp bức đến ngạt thở.
Cô nhìn anh chằm chằm, như hạt sương đọng trên cánh hoa đêm, đôi mắt màu hổ phách điềm tĩnh lặng lẽ nhìn anh.
“Sao lại phải lừa anh?”
Cô mỉm cười, nụ cười thản nhiên như không.
“Nếu như muốn lừa Thiếu gia của tập đoàn Âu Thị, có lẽ phải nên lừa rằng năm năm trước tôi quen anh, anh đã yêu tôi, tôi đã yêu anh… đáng tiếc, tôi không quen anh.”
Để mãi mãi quên đi thôi, quên đi việc cô đã làm tổn thương anh, không nên nhắc lại để Âu Thần phải nhớ đến những ký ức đau khổ. Mà cô của ngày hôm nay, cũng nhất quyết sẽ không tái hiện một Hạ Mạt ngày xưa chỉ có thể dựa vào anh mà tồn tại, cô muốn đạt được tất cả bằng chính hai bàn tay mình.
Đèn không bật, phòng bệnh chìm dần trong bóng tối. Thần thái của cô vẫn thản nhiên như vậy, giọng nói đầy mỉa mai bông đùa khiến Âu Thần đang nổi nóng cũng phải lắc đầu.
Anh nhìn cô chằm chằm.
Mái tóc dài dày như rong biển, gương mặt trong sáng thuần khiết, làn môi nhợt nhạt, cô cứ yên lặng ngồi đó khiến Âu Thần muốn mãi mãi nhìn như vậy.
“Em thật sự…”
Cổ họng anh tắc nghẹn.
Năm năm trước, thật sự cô không tồn tại trong cuộc đời anh ư, anh vẫn là kẻ cô đơn trắng tay ư? Tại sao, tại sao từ lúc sinh ra, anh luôn phải là con người sống trong cô đơn buồn tẻ, giờ khắc này đây, trái tim anh tê tái, bóng tối đêm đen lại tràn đầy. Âu Thần mím chặt môi, gương mặt từ từ trở về với vẻ lạnh lùng u uất. Nếu như cô ấy thật sự không quen biết anh năm năm về trước, thế thì…
Âu Thần nắm lấy cánh tay phải không truyền dịch của cô, trên bàn tay bị băng bó, in một nụ hôn lạnh lùng. Âu Thần đã dùng nụ hôn không dễ cự tuyệt này để tuyên cáo:
“Thế thì bắt đầu từ hôm nay, hãy ở bên tôi nhé.”
Ánh mắt màu xanh thẫm, hình như đó không phải là… mà nụ hôn đó dùng để đánh dấu cô.
Ngón tay Hạ Mạt run run.
Nhưng rất nhẹ.
Trong lòng cô, làn gió đêm như đang thổi qua rất nhẹ, ánh mắt sóng sánh ngấn lệ, nhưng rất nhanh bị dập tắt liền.
Cô liếc xéo Âu Thần.
Nụ cười uể oải mỉa mai, “Thiếu gia nhà họ Âu xưa nay vẫn theo đuổi các cô gái theo cách này ư?”.
“Doãn Hạ Mạt.” Âu Thần dằn giọng.
“Không cần nói với tôi, cho tôi cơ hội tham gia tuyển chọn gương mặt đại diện quảng cáo mà chỉ là vì theo đuổi tôi.” Cô mệt mỏi dựa vào giường bệnh, nhếch miệng, “Đáng tiếc, tôi chỉ có hứng với quảng cáo của công ty Lỗi Âu mà thôi”.
Hạ Mạt nhìn thẳng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




