|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Hạ Mạt nhìn Âu Thần thật lâu.
Cô muốn bước đi để anh lại một mình trong không gian tĩnh lặng đó, nhưng trong hơi thở của anh chất chứa sự suy sụp và phiền muộn, nếu bỏ đi như vậy, có thể anh sẽ ngồi như thế suốt đêm? Doãn Hạ Mạt cắn nhẹ môi, Âu Thần mới phẫu thuật xong, vẫn chưa hoàn toàn bình phục.
Một lúc lâu sau.
Doãn Hạ Mạt tắt bếp ga, đổ đồ ăn đêm nhẹ vào cái cặp lồng giữ nhiệt, rồi rót thêm một cốc sữa nóng. Doãn Hạ Mạt từ nhà bếp bước đến trước cửa phòng đọc sách.
“Cốc! Cốc!”
Doãn Hạ Mạt gõ nhẹ vào cánh cửa phòng đọc sách, sau đó bước vào.
Âu Thần quay đầu lại nhìn, gặp ngay đôi mắt của Doãn Hạ Mạt sáng lấp lánh như những ngôi sao nhỏ, nụ cười nơi khóe miệng của cô dịu ngọt như ánh sao, trên tay cô bưng một chiếc khay, trên chiếc khay có một cái cặp lồng giữ nhiệt, hai cái bát nhỏ, hai cái thìa, và một ly sữa nóng đang còn bốc khói.
“Anh có làm việc không? Ăn đêm với em nhé!”
Doãn Hạ Mạt nhỏ nhẹ nói rồi đặt chiếc khay lên bàn. Mở cặp lồng ra, một mùi thơm tỏa ra, những hạt đậu đỏ mềm dẻo, những viên trôi nước như những viên trân châu nhỏ xinh, cô cẩn thận múc từng thìa vào trong bát nhỏ, cười rồi nói:
“Đây là bánh trôi đậu đỏ, hồi nhỏ em rất thích ăn, anh nếm thử đi, xem có ngon không?”.
Vừa nói cô vừa đưa thìa cho Âu Thần. Âu Thần nhận lấy khẽ múc một thìa bánh, trong lòng như có cái gì đó thắc mắc, anh lại đặt chiếc thìa xuống.
“Sao vẫn chưa ngủ?” Âu Thần chăm chú nhìn Doãn Hạ Mạt.
“Anh cứ nếm trước đi, xem xem có ngon không?”
Doãn Hạ Mạt bỗng nhiên giống như một đứa trẻ, nũng nịu đợi câu trả lời của Âu Thần.
Âu Thần nhìn cô một lát.
Sau đó anh cúi đầu, cắn một miếng bánh trôi đậu đỏ, vị ngọt, mùi thơm, mềm mềm dẻo dẻo, Âu Thần cảm giác như có một dòng nước ấm áp đang chảy qua cổ họng xuống tận bao tử. Âu Thần vẫn chưa ăn tối, chỉ có điều tới lúc được ăn cái bánh này, anh mới có cảm giác mình đang đói.
“Ngon lắm!”
Anh dịu dàng nói.
“Anh thích thì được rồi, thế thì em cũng ăn một tí, em vẫn chưa ăn tối.” Doãn Hạ Mạt vội múc cho mình một bát, ăn một cách vui vẻ.
Âu Thần đặt thìa xuống.
“Vì sao vẫn chưa ăn? Sức khỏe em không được tốt, lại vừa mới ốm dậy…”
“Em bị sốt đã là việc rất lâu rồi, đừng nên nhắc đến nó nữa.” Doãn Hạ Mạt vui vẻ liếc Âu Thần một cái rồi đặt chiếc bát trong tay xuống, “Bây giờ ăn vẫn còn kịp mà, vả lại hai người ăn vẫn vui hơn chứ, nhìn xem, em đã ăn hết một bát rồi”.
Doãn Hạ Mạt giơ cho Âu Thần xem cái bát sạch trơn của mình.
Âu Thần nhìn vào đáy bát, giọng khàn khàn nói, “Em đợi anh à?”.
Hạ Mạt nhìn thẳng vào mắt Âu Thần, trong đôi mắt đen láy đó, có một tia hy vọng yếu ớt. Cô thấy lòng mình chua xót, nhưng lại cố ý tỏ ra vẻ lạc quan, yêu đời, đưa cái bát sạch trơn của mình cho Âu Thần nhìn.
“Đúng thế, để em phải đợi lâu như vậy, phạt anh phải múc thêm cho em một bát nữa.”
Âu Thần cầm lấy chiếc bát, múc cho cô thêm một chút, nhìn cái vẻ thích thú khi nhận bát chè của Doãn Hạ Mạt, đột nhiên Âu Thần lại trầm lặng nói, “Xin lỗi…”
Không thể nào nói tiếp được nữa, Âu Thần không biết nụ cười của cô là sự gắng gượng hay được xuất phát từ trái tim. Sự chua chát đau khổ lớn dần hơn, bộ dạng của Doãn Hạ Mạt hôn mê mấy ngày đêm do sốt cao trước khi ca phẫu thuật tiến hành đang phủ đầy trong tâm trí anh, lúc đó Hạ Mạt đau khổ đến mức muốn chết đi, bây giờ lại hồn nhiên vui tươi như vậy sao?
“Tại sao lại nói xin lỗi, vì về trễ hay sao? Không sao, anh giúp em ăn món này, là em đã tha thứ cho anh rồi.”
Doãn Hạ Mạt mỉm cười, đôi mắt trong veo như mặt biển được ánh mặt trời chiếu rọi.
“Vả lại, anh đã mang cái nồi đó về, số bánh đậu này chính là dùng cái nồi đó để nấu đấy, quả nhiên là có mùi vị quen thuộc, cảm ơn anh đã nhớ…”
Không, anh khô
không phải nói về việc này.
“Hạ Mạt…”
Ngập ngừng một chút, Âu Thần trân trân nhìn Doãn Hạ Mạt, anh bảo, “Em không hận anh sao? Anh đã dùng quả thận ép em phải lấy anh, tại sao em không hề khó chịu, mà ngược lại đối xử rất tốt với anh, lẽ ra em phải căm ghét anh chứ?”.
Doãn Hạ Mạt ngẩn người.
Cô nhìn Âu Thần, nhìn cái cằm bạnh ra và đôi mắt chất chứa đau khổ, đôi mắt cô bình thản, nói:
“Anh quên rồi sao, em rất cảm kích anh, vì có anh, mới giúp cho Tiểu Trừng có cơ hội sống tiếp. Vả lại, bây giờ em đã là vợ anh, chúng ta là người một nhà.”
“Người nhà với nhau nên giúp đỡ yêu thương nhau mới phải, chuyện trước kia cứ để cho nó qua đi, con đường sau này chúng ta phải đi vẫn còn rất dài.” Doãn Hạ Mạt múc cái bánh trôi cuối cùng đổ vào bát Âu Thần, cô nói, “Dù đã ăn tối rồi, nhưng lâu rồi có khi cũng đã ngon ngót, ăn nhiều một chút nhé?”.
Đợi Âu Thần từ từ ăn hết, Doãn Hạ Mạt dọn bát và thìa bỏ vào khay, chỉ để lại ly sữa trên bàn, cô đứng dậy, cười với Âu Thần và nói:
“Em không làm phiền anh nữa, nhớ đừng làm việc quá khuya, trước khi đi ngủ nhớ uống ly sữa sẽ ngủ ngon hơn.”
Vừa nói cô vừa nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng, lúc bước đến cửa phòng, cô lại quay đầu nhắc nhở Âu Thần lần nữa, “Nhớ không được thức quá khuya đấy nhé, em sẽ đến kiểm tra đó”.
Sau đó cô mỉm cười bước ra khỏi phòng.
Phòng đọc sách lại trở về không gian tĩnh mịch.
Âu Thần chăm chú nhìn ly sữa, ngón tay bất giác nắm chặt chiếc cốc thủy tinh trong tay, hơi sữa ấm giống như thể hơi ấm dịu dàng của cô vẫn còn quanh quẩn đâu đây.
Người một nhà… cô và Tiểu Trừng vĩnh viễn là người thân của nhau, giữa anh và cô lại không hề có chút huyết thống, khi Tiểu Trừng mang tờ giấy ly hôn đã có chữ ký đưa cho cô, có lẽ anh và cô sẽ không thể tiếp tục là người một nhà nữa…
Và lại còn có người đó nữa…
Doãn Hạ Mạt thật sự có thể quên người đó sao, nụ cười của cô thực sự xuất phát từ đáy lòng sao, nếu như người đó bây giờ lại xuất hiện trước mặt cô…
Bên ngoài phòng đọc sách.
Doãn Hạ Mạt thẫn thờ bưng chiếc khay, nụ cười trên môi cũng dần mất hẳn, những gì mà cô làm vẫn chưa đủ sao, vì thế Âu Thần mới lo lắng mà suy sụp như thế. Trong phút chốc cô không biết nên đối mặt với Âu Thần như thế nào, vì thế chỉ còn cách vội vàng bỏ ra ngoài. Hạ Mạt chỉ nghỉ sống sao để có những tháng ngày yên ổn trôi qua, Tiểu Trừng có thể khỏe mạnh tiếp tục cuộc sống, Âu Thần không phải chịu thêm bấy kỳ sự tổn thương nào, cho dù trong lòng có nỗi đau chôn kín, nhưng cô nghĩ phải dùng mọi thứ để đánh đổi, để cuộc sống yên bình này được giữ lâu dài. Chẳng lẽ, cô làm như thế, vẫn khiến cho Âu Thần bị tổn thương sao…
Như thể thấu hiểu được sự lo lắng của cô.
Ngày hôm sau, Âu Thần xuất hiện trước mặt Doãn Hạ Mạt với một dáng vẻ hoàn toàn khác, không còn vẻ mặt lạnh lùng mà ngược lại, có vẻ ôn hòa bình tâm của ngày thường. Dường như đột nhiên đã nghĩ thông suốt việc gì, Âu Thần cũng không còn vùi đầu vào công việc, mỗi lúc rảnh rỗi, chốc chốc lại đem tập tranh của Tiểu Trừng ra xem, giống như khoảng thời gian điều dưỡng này là kỳ nghỉ đẹp nhất trong đời anh vậy.
Từng ngày, từng ngày trôi qua, thu qua đông lại đến. Để giữ ấm, Doãn Hạ Mạt kêu người làm đốt lò sưởi sớm, trong phòng khách ấm áp như mùa xuân, con mèo đen suốt ngày cuộn mình bên lò sưởi mà ngủ nướng.
Sắc mặt của Tiểu Trừng vẫn còn nhợt nhạt, bất luận Doãn Hạ Mạt có tìm đủ mọi cách tẩm bổ cho Tiểu Trừng ra sao, cậu vẫn không béo lên được tí nào. Bản thân Doãn Trừng cũng rất thất vọng, cậu chỉ còn cách đành phải vui vẻ an ủi rằng có lẽ đây là do ông trời cố ý bắt cậu gầy gò ốm yếu như thế, để được người khác quan tâm, lo lắng, kỳ thực sức khỏe của cậu đã khá lên rất nhiều rồi.
Doãn Trừng lại bắt đầu vẽ vụng trộm.
Lúc đầu phát hiện, Doãn Hạ Mạt kiên quyết ngăn cản, sau rồi thấy Tiểu Trừng thực sự buồn chán vô vị, Doãn Hạ Mạt đành phải cho phép Tiểu Trừng thỉnh thoảng vẻ một, hai bức tranh, nhưng mỗi lần không được quá một tiếng đồng hồ.
Thế là Doãn Trừng lại nhanh chóng vui vẻ trở lại.
Cậu vẽ cảnh con mèo đen đang ngủ, vẽ quản gia Thẩm nghiêm khắc, vẽ chiếc lá đỏ cuối cùng trên cây phong, vẽ Âu Thần đang cúi đầu xem tập tranh, hình ảnh mà cậu vẽ nhiều nhất đương nhiên vẫn là chị mình.
Một buổi sớm tinh mơ ngày nọ, Doãn Trừng ngồi bên cạnh lò sưởi trong phòng khách, vẻ cảnh Doãn Hạ Mạt đang cắm hoa, những bông hoa bách hợp trắng muốt, những chiếc lá biếc dài nhỏ, đôi bàn tay cô tỉ mỉ điều chỉnh vị trí của những cành hoa trong bình, ống tay áo tụt xuống, để lộ rõ đôi cô tay trắng ngần.
“Chị, cổ tay của chị…”
Doãn Trừng hiếu kỳ kêu lên. Âu Thần đang ngồi trên sofa xem tập tranh nghe thấy cũng ngẩng đầu lên nhìn. Trong ánh nắng ban mai, cổ tay của Doãn Hạ Mạt trắng ngần như ngọc, cổ tay trái lại đeo một sợi ren lụa nhiều hoa văn, hơi cũ, ánh nắng sáng lấp lánh xuyên qua những khe nhỏ của sợi ren lụa trên cổ tay tỏa ra ánh hào quang tuyệt đẹp.
Hôm đó trước mặt đức cha.
Âu Thần đã dùng nó để thay thế chiếc nhẫn buộc vào ngón tay áp út. Từ hôm đó không còn thấy nó nữa. Âu Thần nghĩ, có lẽ cô đã đem nó cất vào một góc nào đó rồi.
“Rất đẹp,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




