|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
hiền từ xen lẫn tiếng cười hào sảng của Trần Thiện Đạo bỗng nhiên cắt đứt dòng suy nghĩ của Tony.
- Này này. Chỉ có anh già thôi nhé! Em còn trẻ chán. Tụi bạn con Nhi đứa nào cũng tưởng em mới ba mươi tuổi thôi đó _ bà Mỹ Cầm vênh mặt đắc ý với chồng _ Mà ông lão lẩm cẩm kia. Cái gì mà nuốt không có nổi. Anh đang chê em nấu ăn chán phải không? Từ mai ra hàng mà ăn cho ngon nhé. Đỡ mất công tôi cắm cúi vào bếp cả ngày chỉ để phục vụ hai bố con ông. Thời gian đó tôi đi spa còn hơn à.
- Đấy, con thấy chưa. Bà này già rồi mà còn làm bộ cho rằng mình trẻ trung lắm. Mấy đứa bạn Nhi Nhi khen theo phép lịch sự thôi mà bả sướng mấy đêm liền không ngủ được đó con. Ha ha _ cơ mặt Trần Thiện Đạo giãn ra theo nét cười nhìn thật khác với bộ dạng nóng nảy, cương trực thường ngày.
- Đâu có. Con thấy bác gái vẫn xinh đẹp lắm mà. Mấy đứa con gái bằng tụi con giờ chắc không đứa nào có làn da căng mịn như bác đâu kìa _ Tony lại giở bài nịnh nọt quen thuộc mỗi khi cần xin xỏ mẹ mình chuyện gì.
- Thằng nhóc này đúng là khéo mồm thật! _ bà Mỹ Cầm vừa tươi cười nói vừa lấy tay vỗ vỗ vào mông Tony.
- Không phải con nịnh đâu bác. Con khen thật lòng mà. Lần trước con cho mẹ xem ảnh bác, mẹ con còn cứ bắt hỏi bí quyết dưỡng da và chế độ ăn uống tập luyện của bác đó nha. Nhưng con bảo vì bác vốn xinh đẹp, trẻ lâu nên người khác có cố gắng thế nào cũng không bì được.
- Thôi con ăn cơm mau đi. Chứ khen thêm một lúc là bà lão nhà ta bay lên đến tận mây xanh không xuống được bây giờ _ Trần Thiện Đạo nén cười gắp vào bát Tony miếng đùi gà rán thơm lừng.
- Giá mà Nhi Nhi cùng xuống ngồi ăn với chúng ta thì đã thành một bức tranh gia đình hoàn hảo rồi _ Mỹ Cầm thở dài rồi bất giác nắm chặt tay Tony _ Con à, con đừng bỏ rơi Nhi Nhi nhà bác nhé. Con làm ơn ở bên động viên an ủi giúp nó vượt qua quãng thời gian khó khăn này nghe con. Bác hiểu đòi hỏi như vậy là có phần quá đáng, thiệt thòi cho con nhưng bác hi vọng con hãy thông cảm cho nỗi lòng của người mẹ tồi này, được không Tony _ giọng bà run run như cố kiềm lại tiếng khóc nơi cổ họng, hướng đôi mắt mong mỏi lên nhìn Tony.
- Bác…Con thực xin lỗi…Hôm nay, con đến đây là có chuyện muốn thưa với hai bác. Con vốn định ăn nốt bữa cơm này mới nói cho hai bác nghe nhưng có lẽ không nên chần chừ nữ
nữa. Chủ nhật này, con phải bay sang Anh với mẹ rồi, bác à. Con có lỗi khi không thể ở lại chăm sóc Linh Nhi. Nhưng bác cũng biết mẹ con chỉ có một mình. Con cũng chẳng còn họ hàng thân thích gì tại Việt Nam nên… _ Tony cúi mặt, khẽ đặt cả hai bàn tay nắm lấy tay Mỹ Cầm.
* *
*
“You’ll have to cry me out
You’ll have to cry me out
The tears that will fall mean nothing at all
It’s time to get over yourself
Baby, you ain’t all that
Baby, there’s no way back
You can keep talkin’
But baby, I’m walkin’ away”
Anhsẽphảikhóctrongđaukhổvìemthôi[
Những giai điệu đặc biệt cùng giọng hát như chứa đựng toàn bộ sự trách than, hờn giận của một cô gái bị người yêu chơi đùa tình cảm được Pixie Lott cất lên đầy thuyết phục. Tony ấn nút volume tới cỡ to nhất rồi đặt sát chiếc điện thoại vào khe cửa phòng Linh Nhi. Cậu ngồi đối diện với cánh cửa màu hồng, nở nụ cười khểnh chói mắt quen thuộc. Tony chăn chú ngắm nhìn xung quanh với hi vọng sẽ ghi nhớ mọi thứ dù nhỏ bé nhất về ngôi nhà này bởi cậu biết lần này đi sẽ khó có dịp trở lại. Thỉnh thoảng lại lẩm nhẩm, nhịp nhịp bàn tay trắng nõn mà Linh Nhi vẫn thường ghen tị xuống sàn gỗ theo nhạc mỗi khi bài hát đến đoạn cao trào.
Cánh cửa vẫn trơ lì không chịu nhúc nhích một phân, nắm đấm vẫn cố chấp chẳng buồn động đậy một li và người con gái trong căn phòng kia hình như cũng không hề có ý định bước ra tạm biệt Tony. Bất giác cậu rướn người với lấy chiếc điện thoại tắt phụt bài hát đã được phát lại tới lần thứ ba.
- Nhi thấy bài hát này hay không? Ngay từ lần đầu bắt gặp giai điệu của nó, Tony đã cảm thấy nó rất phù hợp với Nhi.
- …
- Nhi thực sự không định ra gặp Tony lần cuối sao? Hì, nghe như kiểu anh hùng sắp phải xông pha trận mạc nhỉ. Thực ra bây giờ internet đã phổ biến như vậy, bất kì lúc nào cũng có thể online chat, xem webcam thậm chí là nói chuyện qua skype nhưng Tony lại lo rằng Nhi sẽ quên mất mình. Tony sợ nếu mình không cố chấp ngày nào cũng đến quấy nhiễu thế này bản thân sẽ dần bị Nhi chọn cách lãng quên.
- …
- Nhi biết không, những tháng ngày trong bệnh viện chính là quãng thời gian quí giá, đáng trân trọng nhất. Đối với Tony việc Nhi bị bệnh đã trở thành cơ hội giúp chúng ta có thêm nhiều thời gian gần nhau hơn. Dù biết nghĩ như vậy là không đúng nhưng Tony cảm thấy rất hạnh phúc và tự hào vì đã có thể dang rộng đôi tay bảo vệ chở che cho Nhi _ giọng nói trầm tĩnh, ấm áp xuyên qua cánh cửa gỗ truyền đến tận trái tim lạnh lẽo của Linh Nhi và lắng đọng vẹn nguyên trong đó.
Linh Nhi rất muốn chạy ngay ra cửa, ào vào lòng Tony để xin cậu chút hơi ấm thân quen. Nhưng lí trí lại ra sức ngăn cản, nó nói với cô rằng phải để Tony đi thanh thản, không vướng bận chút gì về mình. Vì cô mà một cậu nhóc nghịch ngợm vô lo như Tony đã trở nên cứng rắn, xử lí mọi chuyện cũng theo phương thức đàn ông hơn rất nhiều. Bởi cô, cậu bỏ mặc tất cả để ngày nào cũng chạy tới chạy lui nơi bệnh viện xa xôi, lo lắng cho cô từng thìa cơm, giấc ngủ khiến bản thân gần như kiệt sức vậy mà chỉ cần nhìn vào mắt cô thì chiếc răng khểnh đáng yêu của cậu bỗng nhiên lại toả sáng trên khoé môi. Cũng do mối quan hệ tình cảm của cô mà cậu đã có lúc quay lưng với cả người bạn, người anh em tốt nhất của mình.
Linh Nhi ý thức mình không nên cản trở bước chân cậu thêm một lần nào nữa. Cô không hi vọng Tony vì mình mà bỏ đi cả tương lai sáng lạn đang chờ phía trước. Nghĩ tới đây Nhi chợt đưa tay mạnh mẽ quệt đi giọt nước mắt đang chực rơi xuống. Mỉm cười cùng hình ảnh phản chiếc của mình trong gương, Nhi tự nhủ với bản thân từ giờ phút này sẽ trở nên cứng cỏi, đôi chân cô sẽ vững vàng bước trên con đường đã chọn mà không cần dựa dẫm vào bất kì ai.
Tony lặng lẽ đứng lên và tiến sát lại cửa phòng Nhi:
-Duy Phong… Thằng đó luôn trang bị thật nhiều mặt nạ, ngăn cách những người có ý xâm nhập thế giới nội tâm của mình bằng bức tường lãnh đạm, bất trị thật dày nhưng dường như trước Nhi mọi sự bảo vệ cảnh giác của nó đều vô hiệu. Vậy nên Nhi với nó mới đúng là một cặp hoàn hảo! Trong cuộc sống có những người phải đi rất nhiều vòng lớn mới nhận ra giá trị của nhau. Dù tổn thương bản thân và người mình yêu không ít lần nhưng họ không thể ngừng tìm kiếm và yêu thương nhau. Trái đất vốn là hình tròn, chỉ cần kiên nhẫn đứng chờ tại điểm xuất phát thì chắc chắn boomerang sẽ có ngày quay về!
Chương 11
Quán cafe kiểu Ý sang trọng.
Đang là sáng sớm nên trong quán chỉ có duy nhất một vị khách ngồi tại chiếc bàn hướng ra con phố yên bình. Trên bàn đặt một tờ báo mới và cốc espresso uống dở. Người đàn ông trầm ngâm dõi mắt theo dòng người đang dần trở nên đông đúc ngoài phố. Mái tóc xoăn tự nhiên, bàn tay thuôn dài đan vào nhau, bờ vai ngang và tấm lưng to rộng là tất cả những gì có thể quan sát khi bước từ cửa vào.
Cánh cửa khẽ mở ra mang theo chút âm thanh cuộc sống bên hòa quyện vào bản romance[1"> phát ra từ chiếc loa treo cạnh góc tường. Trần Thiện Đạo nhẹ siết tay Mỹ Cầm tiến đến chiếc bàn của vị khách kia.
- Chào anh, bác sĩ Quân!
- Hai người tới rồi _ vị bác sĩ nở nụ cười hiền hoà _ không phải ở bệnh viện nên anh cứ gọi tên tôi là được, thêm chữ “bác sĩ” nghe khách sáo quá.
- Xin lỗi vì bắt anh phải chờ. Vợ tôi bận chuẩn bị bữa sáng cho Linh Nhi xong mới đi được _ Trần Thiện Đạo lảng tránh thái độ thân thiết của Đỗ Hồng Quân.
- Cháu Nhi thế nào rồi? Đáng lẽ tôi nên đến thăm nhưng anh chị biết đấy công việc ở viện đã chiếm hầu hết thời gian của tôi.
- Đâu cần phải tốn công sức và thời gian như vậy. Dù sao chúng tôi cũng không muốn dính dáng nhiều đến những người thân của Âu Dương Hoa.
- Kìa mình _ bà Mỹ Cầm khẽ kéo tay áo chồng _ bác sĩ Quân là người tốt, mình cảm ơn người ta còn không hết. Bệnh tình của Linh Nhi trước giờ đều do bác sĩ tận tình giúp đỡ. Không thể vì ân oán với Âu Dương Hoa…
Tiếng nói của bà Mỹ Cầm bất chợt dừng lại như bị vật gì đó làm tắc nghẹn trong cổ họng khi cánh cửa đột ngột mở ra. Một cô gái với mái tóc búi cao, chiếc váy voan mềm mại màu hồng phấn và đôi giày cao gót đế đỏ đang tiến lại bàn của ba người. Trần Thiện Đạo siết tay Mỹ Cầm chặt hơn. Bác sĩ Hồng Quân thấy hai người bỗng im bặt sững sờ cũng từ từ quay lại phía cửa nhìn xem rút cuộc là ai vừa bước vào.
- Bố mẹ, bác sĩ Quân _ cô gái cúi người lễ phép chào hỏi.
- Linh Nhi…sao con…sao con lại đến đây? Con…trí nhớ của con không sao rồi?
Giọng nói của bà Mỹ Cầm run rẩy như không tin vào điều mình đang mắt thấy tai nghe. Linh Nhi con gái bà hơn hai tháng qua chỉ biết giam mình trong phòng, không chịu ăn uống gặp mặt bất kì ai giờ đây bỗng xuất hiện ở nơi bà và Trần Thiện Đạo hẹn gặp bác ruột của Duy Phong để làm rõ những chuyện gúc mắc hiểu lầm trong quá khứ. Không những thế, Nhi còn nhận ra và gọi đúng tên bác sĩ Quân chứng tỏ trí nhớ cô đã có phần hồi phục.
- Chuyện này để sau con sẽ giải thích với mọi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




