|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
táo, xao xuyến, yếu lòng Mỹ Cầm đã gieo nên báo ứng để rồi giờ đây người bị trừng phạt không phải bà mà lại chính là Linh Nhi – đứa con gái tội nghiệp bà hết mực thương yêu. Là ông trời quá tàn nhẫn hay tội lỗi bà gây nên quá lớn đến cả trời xanh cũng không cách nào thứ tha?!
- Bác đừng tự trách mình. Dù trước đây đã xảy ra bất cứ chuyện gì, con vẫn mong mọi người hãy bỏ qua và cố gắng đối xử với nhau thật tốt để hoá giải thù hận. Đừng để sự hi sinh của Linh Nhi và nhất là của dì Cẩm Quyên trở thành điều vô nghĩa _ Tony ôm nhẹ lấy bà Mỹ Cầm, cứ thế để bà tựa vào vai mình mà khóc cho nỗi buồn và sự hối hận bao năm cũng theo dòng nước mắt còn ứ đọng, trôi dần ra khoé mi.
Nở nụ cười khểnh đáng yêu đúng lúc lên tới cửa phòng Linh Nhi. Tony đặt khay thức ăn nhẹ xuống và ngồi tựa lưng vào cánh cửa gỗ sơn màu hồng, với tay đến chiếc bảng nhỏ có dòng chữ “WELCOME (^>^)/” treo trên nắm cửa đập nhẹ ba tiếng để báo hiệu rằng mình đã đến. Giọng nói tinh nghịch trẻ con lại bắt đầu vang lên như một bản hoà tấu vui tai:
- Nhi Nhi ngốc, hôm nay ở nhà làm những gì? Có nhớ Tony không vậy? Ban nãy, dì Mỹ Cầm mách với Tony là Nhi chẳng chịu ăn gì nghen. Chắc con mèo lười Nhi Nhi cả ngày chỉ muốn ngủ khì trong phòng thôi nhỉ? Hư quá mà! Nhi có nhớ mình trốn học bao lâu rồi không? Thiếu một ngày nữa là tròn hai tháng, hấp ạ. Có biết mọi người ở lớp nhớ Nhi thế nào không hả, con bé xấu xa này! Tony phát mệt vì ngày nào cũng phải trả lời hàng tá câu hỏi của bọn con trai về Nhi rồi. Vừa bước chân vào cổng đã bị cái đám ồn ào đó vây quanh hỏi đi hỏi lại toàn những câu Tony đã trả lời hôm qua, hôm kia và cả những hôm trước nữa. Phiền chết! Bọn con gái thì kêu trời vì không có ai đệm piano cho tụi nó tham gia buổi văn nghệ của trường. Lại còn đội tập kịch nữa. Chúng nó vẫn nhất quyết cho rằng không ai hợp vai công chúa hơn cô nàng Linh Nhi yêu màu hồng. Dù Tony đã khẳng định cả trăm lần là Trang Nghi xinh xắn và nhìn có tư chất hơn Nhi rất nhiều. Đó thấy không, Nhi mới nghỉ học một thời gian mà đã phát sinh bao nhiêu vấn đề. Mọi người ai cũng lo lắng cuống cuồng cả lên mà Nhi vẫn nằm nhà kê cao gối để ngủ được sao? À suýt thì quên, tối qua Trang Nghi đã mang tặng Tony quyển “Tổng hợp các câu thành ngữ, tục ngữ ca dao Việt Nam” đó. Bạn ý bảo tại vốn từ ngữ của Tony nghèo nàn quá nên mỗi lần nói chuyện mọi người mới khó chịu vì phải mất công giải thích lại. Thế là Tony quyết tâm ngồi đọc mười mấy trang sách mỗi ngày lận. Cũng củng cố, nâng cao vốn từ được kha khá rồi. Tony sẽ chăm chỉ đọc sách hơn nữa để hôm nào thi với Nhi xem ai biết nhiều thành ngữ hơn nhé! Mà…Nhi này, Trang Nghi cũng thường xuyên đòi làm bài tập Ngữ văn cho Tony nữa. Chưa kể đến việc từ hồi tiết trời bắt đầu lạnh tới giờ sáng nào Tony cũng thấy trong ngăn bàn mình một hộp trái tim đựng toàn là chanh mật ong tự làm. Nghe mẹ nói Tony mới biết cái đó là để chữa bệnh đau họng. Vì rất tò mò muốn tìm ra người đã quan tâm tới mức điều tra cả việc mình bị dị ứng thời tiết. Nên sáng nay Tony cố tình đi học thật sớm rồi nấp ngoài cửa theo dõi nhân vật bí ẩn thường lén để chiếc hộp yêu thương vào ngăn bàn mình mỗi ngày. Cuối cùng đã phát hiện cô gái đáng yêu đó chính là Trang Nghi. Nhi thấy ngạc nhiên không? Ha ha tụi con gái lớp mình không ít đứa thầm thương trộm nhớ Tony nhưng tinh thế và quan tâm theo kiểu thầm lặng đến thế chỉ có mỗi Trang Nghi. Theo Nhi liệu Tony có nên suy nghĩ đến việc thử yêu cô ấy không? _ nói đến đây khoé môi Tony bất giác cong lên thành một nụ cười tự trào.
Cũng giống như những ngày còn trong viện, Tony vẫn đều đặn đến nhà nói chuyện với Linh Nhi. Chỉ khác là hồi đó cậu ngày nào cũng có thể tự tay chăm sóc, bón cho cô từng thìa cơm, cột mái tóc đen dài, chuẩn bị quần áo, giúp cô đánh răng rửa mặt mỗi sáng. Có thể đẩy xe lăn cho cô đi dạo trong ánh mắt ngưỡng mộ của toàn thể y tá, bác sĩ và bệnh nhân trong viện như thể cậu là một chàng trai chung tình hiếm hoi trong thời buổi cuộc sống thay đổi chóng mặt đến từng giây này. Tối đến cậu cũng có thể ôm cô trong vòng tay, thì thầm hát cho cô nghe những giai điệu nhẹ nhàng dẫn lối vào giấc mơ êm đềm. Khoảng thời gian hạnh phúc, không vướng bận nỗi lo lắng cho tương lai, không đau buồn về chuyện quá khứ ấy thật không dễ gì có lại. Còn bây giờ, đối diện với sự nhẫn nại, kiên trì và tình yêu thương của cậu chỉ là sự im lặng đến nhức tai, là cánh cửa gỗ vô tri ngăn cách giữa cậu và Nhi đến nhức mắt.
Linh Nhi vẫn tự giam mình trong cái kén cô tự làm ra để bảo vệ bản thân khỏi nỗi đau do ngoại cảnh tác động hay tự hành hạ giết đi mọi cảm xúc bằng việc ngồi lì một chỗ gặm nhấm quá khứ? Tony, bố mẹ cô, bác sĩ tâm lí, Hạc Băng và cả Duy Phong đều không thể biết. Chỉ chắc rằng khi con người ta tự cô lập bản thân với mọi thứ xunh quanh ắt hẳn sẽ có lý do đặc biệt nào đó nhưng chỉ kẻ ở trong kén ấy mới rõ nguyên nhân là đâu!
[1"> Bartender: người pha chế rượu.
Chương 10
Chiều tháng 12 lạnh cắt da cắt thịt. Mưa dai dẳng. Cái lạnh ngấm vào từng lớp khăn áo dày, xuyên đến những vết thương còn hé miệng trong tim nhiều người. Cái lạnh vô tình cứa sâu thêm những vết thương ấy làm nó không ngừng bật máu. Đau đến tê dại.
Dưới mái hiên của căn biệt thự, Duy Phong ngồi tựa lưng vào chiếc cột đá sừng sững, đốt thêm một điếu thuốc. Giọng nói trầm khàn mang theo hơi rượu khẽ cất lên:
- Bao giờ cậu đi?
- Trưa chủ nhật.
- Hôm nay thứ mấy?
- Thứ sáu. Cậu có lúc nào tỉnh táo không đấy Nhìn cậu bây giờ chẳng còn sót lại chút phong độ của “công tử hoàn hảo” gì hết. Cả người hôi hám, nồng nặc như tắm trong rượu. Tôi là con trai mà nhìn còn thấy kinh _ Tony thở dài.
- Đã nói cho cô ấy chưa?
- Chưa. Tôi cũng đang đau đầu nghĩ xem tí nữa nên giải thích với bố mẹ Linh Nhi thế nào.
- Ông bà ấy thì quan trọng gì. Người cậu nên lo lắng bây giờ là Nhi, thằng ngốc! _ Duy Phong dùng tay đập mạnh lên đầu Tony.
- Aizz! Cậu làm hỏng tóc tôi rồi. Muốn chết hả!
- Thực sự muốn bỏ lại Nhi Nhi mà đi như vậy sao? Mình tôi đóng vai thằng tồi là đủ lắm rồi. Cậu nên biết trân trọng cơ hội mà gắng sức bám riết lấy cô ấy mới phải.
- Nếu tôi có thể…Thật ra, tôi chưa từng có được cái gọi là “cơ hội” mà cậu cao thượng nhường lại đâu. Đúng là đầu to nhưng suy nghĩ chẳng bằng con bò. Ha ha.
Tony phóng xe chầm chậm trên con đường rợp bóng cây dẫn vào khu nhà của Linh Nhi. Trời đã tạnh mưa. Nhưng cái lạnh vẫn tràn đầy khắp không gian. Nó táp vào mặt, vào tay những kẻ đơn độc. Nó len lỏi sâu trong những trái tim, những tâm hồn khiếm khuyết, không trọn vẹn.
Khác với sự rợn ngợp trên cao như căn hộ penthouse của Tony hay cái im ắng cô độc của con đường dài dẫn vào biệt thự nhà Duy Phong. Không khí xung quanh khu nhà Linh Nhi rất yên tĩnh nhưng sự yên tĩnh đó không quá xa cách mà lại mang đậm hơi ấm tình người.
Những gia đình ở đây luôn quan tâm, chia sẻ với nhau mọi điều trong cuộc sống. Họ đối xử với nhau bằng sự chân thành không gợn chút toan tính, đề phòng. Không ít lần Tony bắt gặp khung cảnh vốn hoàn toàn xa lạ với cậu: “họp tổ dân phố”.
Cuộc sống hiện đại cùng những vòng quay không ngừng nghỉ của lo lắng vật chất đã khiến người ta thấy quá mệt mỏi nên mỗi khi bước chân về nhà họ chỉ mong có được những giây phút nghỉ ngơi trọn vẹn. Dần dần đó trở thành cái cớ để họ “đánh mất” thói quen rất văn hóa là đi họp mặt khu phố mỗi tháng. Nhưng những người dân quanh đây vốn chẳng phải lo chuyện cơm áo gạo tiền, họ cũng không để tâm quá nhiều vào việc bon chen, luồn lách, lừa lọc nơi thương trường. Họ hài lòng và cảm thấy hạnh phúc với cuộc sống vừa đủ của mình nên mỗi buổi tụ họp nơi Ủy ban phường đối với họ là một thú vui không thể thiếu.
Tony cảm thấy rất ghen tị với cuộc sống nơi này. Nó giản đơn, bình dị nhưng cũng không quá nghèo hèn. Nó khiến con người cảm thấy thoải mái, bình an mỗi lần ghé ngang qua – điều mà những kẻ sống trong nhung lụa, xa hoa khác có lẽ chẳng bao giờ cảm nhận được.
Chiếc Liberty màu caramen dừng trước cánh cổng với hàng rào gỗ trắng muốt. Tony chần chừ đưa tay lên bấm chuông. Chăm chú nhìn đôi sneaker hiệu Louboutin lấm bẩn. Dùng mũi chân đá qua đá lại những viên sỏi nhỏ.
Bà Mỹ Cầm chạy ra mở cửa cùng nụ cười uể oải trên môi:
- Con vào nhà đi. Hai bác đang ăn cơm. Con ăn cùng luôn nhé.
- Dạ _ Tony lễ phép trả lời.
Những ngày tháng vừa qua được tiếp xúc nhiều hơn với Mỹ Cầm, Tony nhận ra người phụ nữ này thực sự rất yêu thương chồng con và luôn một lòng vun vén, chăm lo cho gia đình. Bà ấy cũng có quan niệm thoải mái và tâm lí, thậm chí hơn cả mẹ cậu – người dành cả đời hoạt động
trong tổ chức phi chính phủ với mong ước được đi nhiều nơi, tiếp xúc với nhiều nền văn hoá, hệ tư tưởng hiện đại khác nhau. Một người phụ nữ như thế mấy ai có thể tưởng tượng được bà cũng từng có lúc mắc sai lầm, cũng có giây phút không kiềm chế được bản thân mà làm việc không trái với đạo đức thông thường để rồi phá hỏng hạnh phúc gia đình người khác, khiến cho một người phải điên loạn tìm đến cái chết tức tưởi.
- Tony hả con. Lại đây ăn cơm với hai bác cho vui. Ngày nào cũng chỉ có hai người già ăn cùng nhau thật khó nuốt trôi mà _ giọng nói
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




