watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6483 Lượt

nay lúc cựa mình trên giường, Tony theo phản xạ quờ tay sang bên kiểm tra xem Linh Nhi còn nằm cạnh không bởi chẳng ít lần nửa đêm bật dậy cậu đã phát hoảng chạy khắp bệnh viện để tìm cô.

Lập tức mở mắt. Tung chăn. Nhảy khỏi giường. Đó là những hành động Tony từng phải lặp đi lặp lại biết bao lần.

Bàn chân vừa chạm đất, chưa kịp đạp cửa chạy ra khỏi phòng bệnh đã bị hình ảnh Linh Nhi đang ngồi bó gối bên cửa sổ níu lại. Tony thở phào chạy đến bên cô. Vuốt lại những sợi tóc ngang bướng và bắt chúng trở về đúng vị trí. Linh Nhi tuyệt nhiên không phản ứng lại. Cô vẫn chăm chú ngắm nhìn cánh cổng bệnh viện giờ vẫn đóng im lìm như chờ đợi một người sắp đến.

- Sao hôm nay dậy sớm vậy? Trời lạnh lắm! Vào trong mặc áo, cẩn thận không bị cảm đó Nhi _ Tony vừa nói vừa nhẹ nhàng đỡ cô xuống.

- Tắm nắng!

Đây chính là câu nói Tony được nghe Linh Nhi nói nhiều nhất trong hai tháng nay. Dường như cô không hề có ý thức về thời tiết. Dù ngày mưa xối xả, nắng chói chang hay bão giông ngập trời thì sáng nào đúng 7 giờ Linh Nhi đều đòi Tony đẩy xe cho đi tắm nắng.

- Nhi Nhi, gió mùa về rồi nên từ bây giờ chúng ta sẽ không đi tắm nắng nữa. Ở trong phòng xem hoạt hình ha Nhi.

- Tắm nắng! _ Linh Nhi vô cảm nhắc lại.

- Nhi ngoan, nghe lời rồi Tony mua kẹo cho được không? _ Tony cưng nựng cô như đang dỗ dành đứa trẻ lên ba.

- Tắm nắng!

- Nhi mà cứ thế này, Tony nghỉ chơi với Nhi luôn đó. Tony sẽ không đến thăm Nhi nữa. Mặc kệ Nhi bị đám “quỉ áo trắng[1">” bắt uống bao nhiêu thuốc luôn. Hứ!

- Tắm nắng _ Linh Nhi nói bằng giọng kiên quyết như để thông báo cho Tony biết cô sẽ tự xuống sân rồi tiến thẳng ra cửa.

- Thôi thôi! Tony sợ Nhi rồi! Ừ thì tắm nắng _ vừa nói cậu vừa giơ hai tay lên rồi khẽ thở dài.

Sau một hồi cố ý đánh lạc hướng Linh Nhi bằng cách bắt cô ăn sáng, mặc áo ấm, chải chuốt v.v không thành Tony đành đau khổ toàn tâm toàn ý chịu thua đẩy xe cho Nhi xuống sân.

Tony ghé đầu vào chân Linh Nhi, nhẫn nại lật giở từng trang truyện. Thật ra trước đây Tony chỉ thích đọc truyện tranh vì cậu cho rằng, lũ con gái sướt mướt mới có thể ngấu nghiến những cuốn truyện chữ dày cộm hàng giờ liền mà chỉ liếc qua thôi đã thấy buồn ngủ. Nhưng từ lúc biết truyện “Nếu em thấy anh bây giờ” Tony đã hoàn toàn thay đổi thái độ. Cậu rất thích cái thế giới “Tỉn phai” của Ivan và cách nói ngược đặc trưng mà Linh Nhi học được từ nhân vật này. Lần đầu tiên, Tony chăm chú đọc hết một cuốn truyện mà không ngáp ngắn ngáp dài và cậu nhận ra có những quyển tiểu thuyết cũng rất buồn cười, thú vị và sâu sắc chứ không “nhoẹt hát” như cậu vẫn nghĩ. Đang mải mê với những câu chữ trong từng trang giấy nên Tony đã không nghe thấy tiếng chạy gấp gáp, của người vẫn thường luôn miệng kêu Nhi là bạn tốt, đang đến rất gần.

Dương Hạc Băng tất tả chạy đến ngồi sụp xuống trước xe lăn của Nhi. Cô bạn đưa cánh tay sực mùi Lacoste hồng, vuốt nhẹ nơi gò má Linh Nhi:

- Nhi à. Băng xin lỗi! Băng xin lỗi! _ thoáng chốc khuôn mặt được tô vẽ kĩ càng bởi lớp phấn son dày đã lấm lem nước mắt.

- Tránh ra chút đi! Đừng làm Nhi Nhi sợ! _ Tony hất mạnh tay Hạc Băng khỏi người Nhi.

- Mình…mình không có ý gì đâu. Chỉ muốn đến thăm Nhi một chút thôi. Tại Duy Phong không cho mình biết tên bệnh viện nên giờ mới đến được. Nhi đừng giận nha _ đôi mắt to tròn sóng sánh nước nhìn Linh Nhi khẩn nài.

- Ha! Cô đúng là có tố chất làm diễn viên đó. Đáng khâm phục nha! Nhưng cô tìm nhầm đất diễn rồi. Ở đây không ai mướn cô đến khóc thuê. Linh Nhi bị mất trí cô cũng biết chứ? Tốt nhất các người cứ vui vẻ, hạnh phúc bên nhau đi. Đừng tới đây gợi lên những kí ức bẩn thỉu cho cô ấy! _ nói rồi Tony liền đẩy xe lăn cho Nhi trở lại khu điều trị đặc biệt.

“Coi như chưa thấy gì. Mình lên phòng xem Tom & Jerry nàoooo” _ Tony thích thú nói.

Cánh cửa thang máy đang khép dần bỗng bị một bàn tay chặn lại. Hai bên cửa từ từ kéo ra. Khóe môi Linh Nhi nhẹ cong lên một cung độ nhỏ mà phải để ý kĩ lắm mới biết được đó là nụ cười.

- Lâu rồi không gặp.

- Tôi đã nói cậu đừng có đến làm phiền…

- Bạn cùng lớp nằm viện, có thể không đến thăm sao ? _ Duy Phong không để Tony kịp nói hết câu rồi thản nhiên nắm tay Hạc Băng bước vào thang máy.

Không khí trong chiếc hộp bé xíu vốn ngột ngạt nay càng nặng nề hơn. Bốn con người với bốn biểu cảm khác nhau và theo đuổi bốn suy nghĩ cũng chẳng hề giống nhau. “TING” tiếng báo thang máy đã lên đến tầng ba. Tony nhanh tay đẩy xe lăn qua mặt Duy Phong và Hạc Băng.

- Không định cho chúng tôi thăm bệnh nhân thật à. Cô Tuệ Trân cử tôi và Băng Băng đại diện cho cả lớp đi thăm Trần Linh Nhi, cậu nên hợp tác mới phải _ Duy Phong nở nụ cười nửa miệng cố hữu rồi khẽ đặt tay lên vai Tony.

- Ra chỗ khác nói chuyện _ Tony túm cổ áo sơmi của Duy Phong định kéo đi.

- Để sau. Chúng tôi cũng sắp phải đi _ nói rồi Phong nhẹ nhàng vuốt lại chiếc cổ áo vốn được là lượt kĩ càng.

- Tối nay, chỗ cũ _ Tony ghé sát vào tai Phong nhấn mạnh.

- Băng Băng, sao còn đứng thừ người ra vậy? _ Duy Phong siết chặt tay Hạc Băng _ Mau mang hoa quả và bánh kẹo đến cho Linh Nhi đi em.

- À…vâng _ Hạc Băng như giật mình tỉnh lại tiến đến bên giường bệnh.

Cô ta nhẹ nâng bàn tay gầy guộc của Linh Nhi lên, bắt đầu diễn bài xót xa:

- Nhi ốm đi nhiều quá! Không chịu ăn uống đầy đủ phải không nè _ một giọt nước nóng hổi màu đen thấm nhanh qua ống tay áo bệnh nhân.

- …

- Nhi không nhớ ra Băng hả. Không sao. Không nhớ thì coi như chúng ta làm quen lại nhé. Chịu không _ Hạc Băng cười cười trông mới trân thành làm sao.

- Tên gì? _ Nhi hỏi mà không buồn cúi nhìn khuôn mặt tèm lem bởi nước mắt và thứ mascara rẻ tiền.

- Hi hi vậy là Nhi đồng ý rồi nhé _ cô ta lắc lắc cánh tay Linh Nhi như thể vui mừng lắm _ Mình là Hạc Băng. Dương Hạc Băng.

- Con hạc đóng băng?

Tony phì cười, vỗ tay khen ngợi:

- Đúng rồi đó Nhi Nhi. Là con hạc xấu xí cố tình đóng băng mọi cảm xúc nên luôn phải đóng vai ăn mày tình thương trước mặt mọi người.

- Sao cũng được. Chỉ cần Nhi nhớ là Băng vui rồi. Hi hi.

Cuộc nói chuyện cứ diễn ra theo chiều hướng một người càng cố vui vẻ thì người kia càng “ngây thơ” châm chọc nhiều hơn được một lúc như thế thì Duy Phong nói có việc phải đi, hẹn hôm khác sẽ lại đến thăm.

Sau khi tống tiễn được hai kẻ phiền phức ra khỏi phòng, Tony quay lại phụng phịu định trách Linh Nhi thường ngày chẳng chịu nói nghe ai nói chuyện mà hôm nay bỗng đối đáp với Hạc Băng nhiều đến thế. Nhưng chợt giật mình sợ hãi, suýt rơi tim khi thấy Nhi đang mở ngăn kéo rút ra con dao gọt hoa quả sắc lẹm của mẹ để quên. Tony vốn định khi nào về chuẩn bị đồ ăn cho Nhi sẽ mang qua trả nên đành giấu tạm vào ngăn kéo bàn. Ai ngờ Linh Nhi lại lần mò ra. Cậu hốt hoảng chạy đến giật con dao từ tay Nhi:

- Tony dặn Nhi không được nghịch ngợm lung tung mà! Nhỡ bị đứt tay thì phải làm sao?

Linh Nhi không đáp mà chỉ nhẹ nhàng với hộp giấy ăn trên bàn khẽ lau những giọt mồ hôi mướt mải vì lo sợ cho Tony. Cậu thở dài rồi đột nhiên ôm chầm lấy thân hình mảnh mai trước mặt, thì thầm vào tai cô:

- Từ giờ…hãy ngoan ngoãn nghe lời, được không Nhi? Chỉ cần Nhi không làm việc tổn hại đến bản thân thì chuyện gì Tony cũng chấp thuận _ vòng tay Tony nhẹ siết khiến thân thể Nhi nép sát vào mình hơn nữa.

- Không sao _ Linh Nhi vỗ vỗ vào lưng Tony như an ủi đứa trẻ nhỏ trong cơn sợ hãi _ Không sao rồi.

- Nhi à, không có em…không có em, anh biết sống thế nào đây? _ Tony thì thầm thật khẽ như để chính mình nghe.

Ánh nắng đầu đông hiếm hoi mạnh mẽ vượt qua tầng tầng lớp lớp mây cao rọi qua ô cửa sổ, hắt lên khuôn mặt Nhi làm hạt nước đọng lại ở khoé mi cô trở nên long lanh, diệu kì hơn bao giờ hết.

- Gọt táo _ Nhi đáp gọn lỏnh như để giải thích về hành động cầm dao ban nãy.

- Hey hey. Lần sau muốn ăn thì nói một tiếng. Tự nhiên giơ giơ con dao ngắm nghía làm người ta sợ muốn chết _ Tony lấy lại giọng nói trẻ con nghịch ngợm rồi nới lỏng vòng tay giải thoát cho Nhi.

Thận trọng gỡ chiếc nơ buộc trên lẵng hoa quả, Linh Nhi lấy ra trái táo căng mọng chín đỏ nhất.

- Tony gọt táo cho Nhi ha.

Linh Nhi kiên quyết lắc đầu, giơ tay đòi lấy con dao.

- Không được! Để Tony gọt cho. Nhi ngồi xem thôi nhé.

Nhi vẫn chậm rãi lắc đầu.

- Tony cầm tay dạy Nhi gọt táo vậy.

Cô vẫn nhẫn nại giơ tay đòi Tony đưa dao.

- Haizzzzz. Nhi hứa sẽ không làm đứt tay đi. Chỉ cần tay Nhi xuất hiện một vết xước bé xíu xiu nào thì đừng hòng đòi hỏi gì nữa!

Linh Nhi mỉm cười, gật đầu mạnh.

Tony nhìn chằm chằm vào bàn tay nhỏ đang nhanh nhẹn xoay vần quả táo. Mỗi vòng xoay, lớp vỏ táo lại thêm dài ra và không hề bị đứt. Dù vậy lòng bàn tay Tony vẫn không ngừng rịn mồ hôi.

Cuối cùng, Linh Nhi cũng bổ táo thành công. Tony trút tiếng thở phào, mừng rỡ tịch thu lại con dao nhỏ. Nhi mỉm cười, nhấc một miếng táo từ đĩa đưa tới gần miệng Tony. Cậu ngần ngại rụt đầu lại rồi đưa tay đỡ lấy. Nhưng Linh Nhi ngang bướng lắc đầu, giơ miếng táo sát miệng Tony lần nữa. Tony đành há miệng ăn luôn cả miếng to.

Vị táo man mát, ngọt lịm chạm đến đầu lưỡi. Linh Nhi nhướn mày chăm chú nhìn như muốn hỏi “Có ngon không?”.

- Tony chưa bao giờ được ăn món gì ngon đến thế! Không

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT