|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Ghé vào màn hình theo dõi, cố gắng phát âm từng chữ một cách rõ ràng:
- Cháu là bạn của Duy Phong. Xin hỏi Phong có nhà không ạ?
- Tôi sẽ ra mở cổng cho tiểu thư ngay!
Chưa đầy năm giây sau người gác cổng già với khuôn mặt phúc hậu đã lật đật chạy ra cúi chào Nhi khiến cô không khỏi sững sờ hỏi lại:
- Bác biết cháu?
- Dạ thưa, cậu chủ đã dặn dò tôi phải tiếp đón tiểu thư Linh Nhi cẩn thận.
Vốn không quen với việc được người lớn nói năng kiêng dè và sử dụng kính ngữ với mình như vậy nên suốt đoạn đường dài từ cổng vào đến biệt thự cô chỉ lặng lẽ đi theo sau mà không hỏi gì thêm.
Không khí trong nhà thật nặng nề và ngột ngạt. Một người phụ nữ trung niên tự giới thiệu là quản gia thế chỗ cho người gác cổng hướng dẫn Nhi đi tiếp:
- Cậu Duy Phong đang ở phòng ngủ trên tầng, thưa tiểu thư. Hiện giờ đang có khách nhưng lúc sáng cậu ấy có nói nếu tiểu thư đến thì cứ để cô lên thẳng phòng ạ.
- Cảm ơn _ Linh Nhi khách sáo gật đầu.
Nặng nề lê từng bước chân trên những bậc cầu thang tưởng như vô tận. Cố gắng thử mỉm cười thật tươi, vuốt lại quần áo đầu tóc, giữ nhịp thở đều bởi Nhi muốn Duy Phong trông thấy bộ dạng mình mạnh mẽ, hồn nhiên để anh không phải bận lòng thêm nữa. Xoay nhẹ nắm cửa mạ vàng. Cánh cửa gỗ nặng trịch dần hé mở. Trong phòng không bật điện mà chỉ có thứ ánh sáng lập loè mờ ảo phát ra từ những ngọn nến màu sắc được xếp tỉ mẩn dẫn từ lối vào đến chiếc giường quá khổ. Trên bàn bày hoa hồng nhung, Champagne, ở giữa là giá đỡ nến uốn lượn đẹp mắt, hai bên để sẵn hai chiếc ly tulyp dài nhưng lại giống như có người đang uống dở vậy.
Ánh trăng bên cửa sổ lớn chiếu vào thứ ánh sáng quỉ dị. Linh Nhi cúi xuống chân xem mình đang bị mắc phải thứ gì. Cô nhận ra chiếc áo lót ưa thích của Hạc Băng. Một chiếc áo lót đỏ tươi. Đỏ đến nhức mắt. Đỏ như màu máu lạnh lùng.
Cô lướt mắt dưới sàn gỗ đếm từng chiếc quần áo vương vãi và khi chạm tới chiếc giường đôi giữa căn phòng rộng lớn Linh Nhi chỉ thấy hai bóng người nhấp nhô trong ánh sáng riệu vợi của nến cùng trăng. Hai con người trần trụi không để ý đến sự tồn tại của Nhi trong căn phòng này mà vẫn mải miết với nhịp điệu của riêng mình.
Không gian đông đặc. Mọi thứ ngưng tụ lại. Chỉ còn hơi thở gấp gáp, tiếng hôn đầy ham muốn và tiếng rên đầy gợi cảm vang lên.
Hương Lacoste hồng hăng hắc cuốn chặt lấy mùi BVL Black đắng nghẹn.
Linh Nhi nín thở. Nhắm mắt. Tự nhủ với bản thân đây chỉ là một giấc mơ. Những gì đang diễn ra, những thứ kinh khủng cô đang nhìn thấy chỉ là ảo giác. Rụt rè mở to đôi mắt ngập đầy nước từ lúc nào, cô bắt gặp nụ cười nửa miệng quen thuộc mà bao ngày đã hằng mong nhớ. Vẫn con người ấy, đôi mắt, bờ môi ấy mà sao toát lên vẻ tàn nhẫn đến vậy!
Linh Nhi cắn chặt môi đến bật máu, kìm nén tiếng nức nở trong cổ họng, ngước lên để nước mắt không chảy ra. Cô mạnh mẽ quay người. Cắm đầu chạy xuống cầu thang, chẳng kịp khép lại cánh cửa dẫn vào căn phòng đáng sợ kia.
Nước mắt lăn dài theo từng bước chạy. Cô không kiềm chế được nữa. Mắt cô nhoè đi bởi dòng nước mặn đắng và nụ cười ghê rợn của Duy Phong. Đôi chân Nhi chỉ còn hoạt động theo quán tính. Cô không còn cảm giác với bất cứ điều gì xung quanh nữa. Cô đã chết! Mọi giác quan, mọi suy nghĩ của cô đều đã chết vào lúc nhìn thấy Duy Phong ngoảnh mặt lại nhìn cô rồi khẽ nhếch môi nở nụ cười.
RẦM!
Thân hình bé nhỏ của Linh Nhi lăn lốc trên những bậc thang dài. Thứ chất lỏng đỏ thắm như màu chiếc áo vô tình vướng vào chân cô nhẹ nhàng rỉ ra từ tai cô. Linh Nhi chìm sâu vào giấc ngủ – nơi chỉ có những tháng ngày hạnh phúc, không còn sự chờ đợi, không còn nỗi nhớ mong, cảm giác bị dối gạt và cả sự tổn thương.
Cô để mặc cho bàn tay nào đó đỡ mình dậy. Lo lắng lay người gào thét tên cô. Một giọng nói trầm khàn nhưng cũng không kém phần dữ dội cố gắng không để Nhi thiếp đi. Nhưng không kịp nữa rồi…
Chương 7
Tách tách.
Tiếng truyền dịch vang lên trong phòng bệnh. Mùi thuốc sát trùng xộc vào khứu giác. Ngón tay khẽ động đậy. Mi mắt giần giật. Vừa hé mắt nhìn đã vội nhắm tịt lại vì chưa quen tiếp xúc với ánh sáng.
Linh Nhi cựa mình. Nhìn quanh. Cô bắt gặp hình ảnh mình đang ngơ ngác trong đôi mắt nâu sẫm hun hút của một người con trai xa lạ. Duy chỉ có mùi nước hoa là rất đỗi thân quen.
- Nhi con! Mẹ đây! Đừng sợ! Không sao rồi!
Giọng nói thảng thốt. Một bàn tay gấp gáp vuốt nhẹ tóc cô. Thì ra là mẹ. Chỉ có mẹ mới luôn quan trọng hoá mọi vấn đề, lúc nào cũng lo Nhi bị đau chỗ này, không thoải mái chỗ kia như vậy. Nhưng có chuyện gì thế này? Sao cô lại thấy toàn thân mỏi rã rời, đầu óc choáng váng, cánh tay chi chít dây dợ nối với bao nhiêu thứ chất lỏng đang được truyền thẳng vào máu Đang mở miệng định hỏi mẹ thì có tiếng bước chân đến gần. Là bác sĩ và bố. Người đàn ông trung niên khoác áo blouse hiền từ hỏi cô:
- Cháu tỉnh rồi à. Trong người có thấy không ổn chỗ nào không?
Linh Nhi vô thức nhìn quanh phòng rồi hỏi lại vị bác sĩ một cách ngây dại:
- Đây là đâu? Ông là ai? Sao tôi lại nằm ở đây? Và tôi là ai?
- Nhi Nhi ngoan! Đừng doạ mẹ. Có chuyện gì con cứ nói ra nhưng mẹ xin con đừng như thế! _ bà Mỹ Cầm dùng ánh mắt lo sợ níu tay Nhi van nài.
- Kìa mình, đừng quá kích động để bác sĩ kiểm tra cho con xem thế nào _ Trần Thiện Đạo cố tỏ ra bình tĩnh, kéo vợ sang một bên.
Dưới khuôn viện của bệnh viện đa khoa Mĩ Kì.
- Cậu đã làm gì con bé?
- Linh Nhi cũng đã không còn nhớ gì về cái quá khứ bao gồm có tôi. Chẳng phải cũng là một giải pháp rất tuyệt sao?
Bốp! Nắm tay gân guốc nhưng không kém phần mạnh mẽ – chứng tỏ sự vất vả bươn trải của người chủ gia đình dứt khoát tung trúng miệng Duy Phong.
- Thằng khốn nạn! Mày là thằng khốn! Còn nhớ hơn một năm trước, cũng chính tại nơi này mày đã hứa sẽ chăm sóc, bảo vệ không để Nhi Nhi chịu bất kì tổn thương nhỏ nào. Thế mà giờ đây chỉ vì đứa con gái tầm thường hư hỏng như Hạc Băng mà mày…mày dám!!
- Thông tin của ông cũng nhạy bén thật. Có điều ông đã đi chậm một bước vì đánh giá tôi quá thấp. Ông cho người theo dõi tôi bấy lâu nhưng không thể ngờ tôi lại dùng thủ đoạn ấy để báo thù đúng không? Là nhân quả. Ha ha. Chính là nhân quả _ Duy Phong gằn giọng nhếch mép đáp trả.
- Mày nói sao? _ bàn tay đang nắm chặt của Trần Thiện Đạo bỗng run lên.
- Đó chính là báo ứng từ đời trước. Không phải tôi không có khả năng trả thù nhà họ Trần các người mà tôi muốn con gái ông phải nếm trải qua nỗi đau dai dẳng trong lòng mẹ tôi bấy lâu. Chứ cái công ty bé tẹo của ông đâu xứng đáng để tôi dòm ngó.
Chiếc bóng cao lớn vững chãi tưởng chừng không sóng to gió mạnh nào đốn ngã được từ từ sụp xuống nền đất. Duy Phong đắc ý quay đi. Bầu trời thăm thẳm xa xôi đến tận cùng. Những tia nắng gắt gao cứ vô tình chiếu rọi. Nhưng chẳng kịp hong khô giọt nước chậm rãi lăn xuống vành môi đang mím chặt của người con trai lạnh lùng.
Trên tầng ba, rèm cửa của một phòng bệnh khẽ được vén lên. Ánh mắt hun hút dán chặt vào tấm lưng cô độc đang sải những bước dài giữa khoảng sân trải đầy nắng vàng.
Vị bác sĩ ban nãy trở lại cùng một đám người áo trắng. Ông ta tiến lại bảo Nhi:
- Ta cần kiểm tra lại trí nhớ và sức khoẻ cho cháu _ nụ cười thân thiện kéo nhăn khoé mắt bác sĩ Quân.
- …
- Chúng ta lại phía giường nào. Cháu mới tỉnh chắc đầu còn choáng váng cần phải nghỉ ngơi, không nên đi lại lung tung _ nói rồi ông nhẹ nhàng đỡ Linh Nhi đến bên giường bệnh.
- …
- Ta đã nhờ các bác sĩ chuyên khoa tâm lí và thần kinh có nghiệp vụ nổi tiếng đến đây. Hi vọng sẽ giúp được cháu!
- …
Linh Nhi vẫn dõi ánh mắt vô hồn vào khoảng không trước mặt như thể những người còn lại trong phòng đều vô hình.
- Cháu có thể trả lời một số câu hỏi của cô chứ _ một nữ bác sĩ đeo kính đang xem bệnh án bắt đầu tìm cách nói chuyện với Nhi.
- …
- Cháu hợp tác một chút thì cô mới có thể giúp được. Cháu cũng rất muốn biết mình là ai phải không?
Linh Nhi nghiêng đầu nhìn nữ bác sĩ một cách dò xét.
- Cháu không nhớ gì trong quá khứ sao? _ bác sĩ tiếp tục hỏi.
- Không.
- Cháu không hề nhớ gì về gia đình hay những người quen thuộc? Bất kì ai?
- Không nhớ.
- Cháu cũng không biết tại sao mình phải nằm viện?
- Tôi cũng đang muốn hỏi xem mình đã gặp phải chuyện gì mà phải vào đây và băng bó đầy người như vậy.
- Thế cháu có biết tên họ của mình không?
- Không biết.
- Còn biệt danh mà người khác thường gọi cháu chẳng hạn?
- Có sao? _ Linh Nhi nhìn ra ngoài cửa sổ để che dấu đôi mắt đang dần đỏ lên.
- Vậy cháu có muốn đặt câu hỏi nào cho cô không?
- Ban nãy, khi tỉnh dậy tôi đã có cảm giác déjà vu[1"> _ Linh Nhi dùng mệnh đề khẳng định thay cho câu hỏi.
- Ồ! _ cô bác sĩ vẫn cắm cúi ghi chép bệnh án, không hề ngước lên nhìn Linh Nhi
- Tôi mệt rồi.
- Hôm nay tạm thời đến đây. Ngày mai chúng ta sẽ tiếp tục _ cô ấy nở nụ cười tươi tạm biệt Nhi.
- Cháu nghỉ ngơi nhé! _ bác sĩ Quân ân cần kéo tấm chăn màu hồng lên bụng Linh Nhi.
- Bác sĩ Quân, con tôi sao rồi ? _ bà Mỹ Cầm cuống quýt hỏi khi thấy các bác sĩ từ phòng Linh Nhi bước ra.
- Chị bình
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




