watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6474 Lượt

việc bên ngoài, anh trai Duy Phong thì bỏ nhà đi hơn một năm nên nó đã kịp không suy nghĩ mà chạy ngay về nhà. Chứ bình thường chị cũng biết nó sẽ không bao giờ bỏ chị mà đi như thế mà. Ban đầu, Phong cũng không nói cho em nhưng hôm đám tang vì sợ không cáng đáng nổi mà đã đến nhờ gia đình em giúp đỡ. Một thằng con trai mười mấy tuổi đầu thử hỏi sao có thể lo chuyện đại sự như vậy được. Thật ra em thấy bản thân mình rất vô dụng, mang tiếng là bạn thân mà không thể an ủi nó được đã đành thậm chí em còn không giữ nổi nó ở lại nhà mình. Bên ngoài nhìn Phong lạnh lùng, khép kín nhưng thực chất nó sống rất tình cảm. Em sợ cú sốc này quá lớn khiến nó không chịu đựng nổi.

Tony nói liền một lúc lâu mà không chờ xem phản ứng của hai cô gái đối diện. Minh Minh cố gắng hết sức nhưng cũng không thể bắt kịp những thông tin có chút hoang đường mà “thiên thần” đưa ra. Linh Nhi không biểu lộ cảm xúc, hỏi một câu mà cô muốn trốn tránh nhất:

- Duy Phong…giờ thế nào?

- Mất tích.

- Từ bao giờ? Em đã đi tìm chưa? _ giọng cô run rẩy chỉ chực vỡ òa.

- Hai tuần. Sau hôm hỏa thiêu bác Cẩm Quyên, Duy Phong đã kiên quyết đòi đi rắc tro một mình. Em không cản nổi.

- Không ai đi tìm sao? Bố Duy Phong vô trách nhiệm đến mức bỏ mặc chuyện sống chết của vợ con? _ Linh Nhi cao giọng.

- Đối với hạng người ấy phải dung từ “thú tính” mới đúng _ Tony cười nhạt.

Từ khi quen nhau đến giờ, Linh Nhi chỉ quen với hình ảnh một Tony hoạt bát, trẻ con, trân thành nên không tránh khỏi sự ngỡ ngàng khi bị đặt vào hoàn cảnh hiện tại. Dường như hiểu được tâm trạng hỗn loạn của Nhi, cậu ta mỉm cười hiền lành:

- Còn rất nhiều chuyện…

Bỗng nhiên, từ điện thoại Tony phát ra tiếng còi xe cảnh sát nghe rất vui tai. Tony giật mình cân nhắc xem có nên nghe điện không bởi cậu nhớ rất rõ mình đã đặt kiểu chuông đặc biệt này cho ai.

- Hey _ Tony kéo dài giọng.

Đầu dây bên kia khẽ truyền đến nhịp thở đều đều như thể người ấy đang cân nhắc xem nên nói gì trước. Cuối cùng chất giọng trầm khàn mang theo vẻ mệt mỏi cũng cất lên:

- Nếu đang ở cùng Nhi Nhi thì đừng nói gì chỉ im lặng nghe thôi!

- Haizz. Sao nghe thế nào cũng không ra ngữ điệu của kẻ đang đi nhờ vả nhỉ _ Tony cười cười với chị phục vụ đang đặt cốc cappu cùng chiếc choco mousse lên bàn.

- Tôi chờ cậu ở nhà _ không để đối phương kịp phản ứng, Duy Phong đã lạnh lùng ngắt máy.

Tony cười khểnh rất tự nhiên với hai cô gái đang giương mắt chờ đợi sự giải thích từ mình:

- Chị không nghĩ là Phong gọi đấy chứ?

- Chị mong, rất rất mong là thế nhưng chắc không phải rồi. Hì.

- Ừ. Thằng em họ của Tony xảy ra chút chuyện. Ăn xong mình về luôn ha.

Linh Nhi dù trong cảm thấy vô cùng thất vọng nhưng ngoài mặt vẫn cố nở nụ cười nhẹ:

- Không sao. Lát chị về cùng Minh Minh. Em có việc thì cứ đi trước đi.

- Chị yên tâm có tin tức gì về thằng nhóc Duy Phong vô tình sẽ báo ngay cho chị đến lột da nó.

Tony nháy mắt gian xảo nhưng trong trường hợp này Linh Nhi chẳng thể nặn ra nụ cười méo mó nào.

Vừa về tới nhà Nhi đã nói muốn đi ngủ rồi vẫy tay xua đuổi Minh Minh. Mấy ngày nay cô đều thức ngồi canh bênh cửa sổ vì sợ sẽ để lỡ giây phút Duy Phong đến tìm. Nhưng hầu như đêm nào, cơ thể yếu ớt ấy cũng không chịu được sự dày vò mà gục đầu vào song cửa ngủ quên. Giấc ngủ chập chờn luôn mang đến cho Nhi cơn mơ về một nơi xa xôi nào đó, nơi mà những hình ảnh luôn mờ ảo nhạt nhòa không rõ ràng. Ở nơi ấy có một người đứng trên đỉnh núi cao rắc những hạt bụi trắng xoá ra xung quanh tựa một thiên thần đang ban phát phép màu xuống nhân gian. Nhưng thiên thần rất buồn, trong mắt không ánh lên niềm hạnh phúc như đang làm việc thiện mà chỉ có những giọt sương li ti lấp lánh buông mình xuống gò má, khoé môi. Không khí bao trùm một màu xám cô đơn đến tê người! Để rồi khi tỉnh dậy cô luôn thấy nước mắt mình đã thẫm đẫm trên tấm rèm cửa.

Hôm nay, là lần đầu tiên sau ngày Duy Phong cắt đứt mọi liên lạc với mình, Linh Nhi mới đặt chân lên giường ngủ. Lần đầu tiên sau hai tuần – mười bốn ngày dài đằng đẵng cô mới có dũng khí tự thưởng cho bản thân một giấc ngủ thật thoải mái chứ không phải gà gật trên bậu cửa sổ.

Linh Nhi luôn tin rằng sau khi nghĩ thông suốt Duy Phong sẽ đến tìm mình. Cô cố chấp tin tưởng Phong mãi là người có trách nhiệm và sẽ không bao giờ bỏ rơi mình. Thật ra lúc nãy khi nghe thấy nhạc chuông điện thoại của Tony cô đã biết là Phong gọi nhưng cô cho rằng anh chưa sẵn sàng đối diện với mình nên cũng không có ý căn vặn Tony. Có thể gọi điện cho Tony chứng tỏ anh vẫn ổn, với Nhi thế đã là quá đủ.

Linh Nhi biết mình cần lấy lại sức để còn có thể an ủi Duy Phong. Cô muốn khi anh trở về sẽ thấy một Nhi Nhi mạnh mẽ, trưởng thành và lúc đó anh sẽ không gọi cô là “búp bê tủ kính” nữa. Linh Nhi háo hức với suy nghĩ mình cũng có thể trở thành chỗ dựa cho Phong.

Sau một hồi thuyết phục bản thân với vô số lý lẽ hùng hồn Linh Nhi dần chìm sâu vào giấc ngủ. Và cơn mơ hôm nào vẫn tiếp tục tái diễn quấy nhiễu cô. Nhưng lần này, thiên thần đã quay mặt lại đối diện với Linh Nhi.

Cô biết rõ, luôn biết đó chính là Duy Phong. Dù trong mơ hay ngoài đời chỉ cần nhìn qua Nhi đều có thể nhận ra Phong. Bất kể là anh đứng một mình hay lẫn trong đám đông. Chỉ là Nhi không đành lòng nhìn Duy Phong cô đơn lạc lõng giữa khung cảnh chơi vơi đó. Cô muốn chạy đến ôm lấy anh, truyền cho anh chút hơi ấm từ cơ thể mình để anh biết rằng anh không cô độc trên thế giới này, bất cứ khi nào quay lại phía sau anh đều có thể nhìn thấy cô. Nhưng luôn tồn tại một sức mạnh vô hình níu chặt bước chân Nhi, dù cố gắng đến đâu cô cũng không thể với tay ôm trọn thân hình bơ vơ của Phong vào lòng. Giây phút ấy cô chợt nhận ra Duy Phong và mình vốn không sống cùng một thế giới.

Bóng ma tâm lí ấy đã hình thành trong Nhi một thói quen, mỗi lần tỉnh giấc cô đều cố tình lãng quên hình bóng đơn độc người con trai đứng trên đỉnh núi cao lạnh lẽo. Nhưng giấc mơ hôm nay càng khiến Linh Nhi hoang mang, lo sợ hơn nữa khi chứng kiến hình ảnh Duy Phong tiến sát đến mỏm núi, một chân tuỳ tiện bước tới khoảng không đáng sợ trước mặt. Đột nhiên quay lại nhìn Linh Nhi, cười lạnh nhạt.

“Mẹ mua cho em heo đất. Mẹ mua cho em heo đất. Í a í a…” tiếng chuông điện thoại vang lên dồn dập khiến Nhi choàng tỉnh. Cả người run rẩy, ướt đẫm mồ hôi, khoé mi thậm chí còn vương dòng lệ dài. Phải mất vài phút để định thần và nhắc nhở bản thân vừa rồi chỉ là mơ thấy ác mộng Nhi mới giật mình quờ quạng tìm nơi phát ra tiếng chuông điện thoại đã giúp cô thoát khỏi cảnh tượng đáng sợ.

Màn hình lập loè báo “1 cuộc gọi nhỡ”. Nhi lập tức ấn gọi lại. Sau tiếng tút dài tưởng như vô tận là âm vực trong trẻo hờn dỗi của Tony:

- Làm gì mà mãi không nghe điện khiến người ta lo muốn chết! Còn tưởng chị nghĩ quẩn nên làm liều chứ.

- Sorry. Tại chị mệt quá nên ngủ quên mất. Có tin tức gì chưa em _ Linh Nhi thận trọng nuốt nước bọt.

- Chị qua nhà đi. Nó mới về chắc giờ này cũng đang ngủ không biết trời đất.

- Thật sao _ nghe thấy thế Nhi bỗng nhảy cẫng lên _ Nhưng mà…không thấy Phong gọi cho chị. Nhỡ anh ấy không muốn gặp…

- Kiếp trước không hiểu nó tu nhân tích đức thế nào mà gặp được Nhi nữa _ Tony chán nản _ Báo cáo xong là hết nhiệm vụ. Sau này đừng trách là không nói trước. Tùy chị đấy.

Vừa dứt lời Tony đã vội cúp máy để mặc Linh Nhi cùng nỗi băn khoăn day dứt.

[1"> BFF: (best friend forever) bạn tốt mãi mãi.

[2"> Make up: trang điểm.

Chương 6

Linh Nhi giơ tay vẫy một chiếc taxi bên đường, vội vã mở cửa leo lên và nói với người lái xe:

- Cho cháu đến khu biệt thự Sunshine càng nhanh càng tốt!

Rất ít khi Linh Nhi có dịp đặt chân vào ngôi nhà to lớn hoa lệ nhưng luôn bao trùm bầu không khí cô độc này. Trước đây, Duy Phong chưa từng đưa cô về nhà và anh cũng không đồng ý cho cô tìm đến. Dường như anh sợ người khác biết quá nhiều về đời tư của mình. Những kẻ cô đơn bao giờ cũng ghét nhận lấy sự thương hại nên thường tìm cách che dấu quá khứ một cách triệt để.

Duy chỉ có một lần khi biết tin Phong ốm, Linh Nhi đã rất lo lắng chạy ngay đến nhà anh mà không báo trước. Nhưng cô không ngờ vừa nhìn thấy mình Duy Phong đã giận dữ đuổi cô ra khỏi nhà. Thời khắc quay lưng bước đi cô đã vô tình trông thấy bóng dáng một người phụ nữ mà sau này Tony mới nói cho cô biết đó là Đỗ Cẩm Quyên – người mẹ tâm thần của Duy Phong.

Ngay từ ánh nhìn đầu tiên Nhi đã nhận thấy vẻ đẹp cao quí toát ra từ người ấy. Bà rất đẹp! Thậm chí sự tàn phá khốc liệt của cuộc đời và thời gian cũng không thể làm mờ đi vẻ xinh đẹp kiêu kì pha trộn giữa hai dòng máu Pháp – Việt ấy. Nhưng ông trời rất công bằng, không bao giờ dành cho một người quá nhiều ưu ái. Dù Cẩm Quyên có đẹp đến đâu, trên người bà có phảng phất phong vị quí tộc thế nào thì cũng chỉ là một kẻ điên không hơn. Đôi mắt xanh lam sâu thẳm, che rợp bởi hàng mi cong vút ấy khi nhìn Linh Nhi chỉ ánh lên sự thù địch xen lẫn ngỡ ngàng trong veo như trẻ thơ.

Lúc đó, Nhi đã quá sợ hãi khi Duy Phong bỗng đùng đùng nổi giận nên đã không kịp suy nghĩ xem ánh mắt của bà dành cho mình là mang ý nghĩa gì.

Chiếc bóng yếu ớt xiêu vẹo của Linh Nhi đổ dài trên mặt đất. Cô giơ tay bấm chuông cổng.

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT