watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:42 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6472 Lượt

kéo tay bắt Duy Phong dậy bằng được.

- Để gọi dậy đã. Không sẽ phải chờ cả buổi sáng _ Duy Phong thở dài chịu thua.

Ngồi ở băng ghế sau của chiếc Bentley, Duy Phong vừa vuốt má Linh Nhi vừa cau có hỏi Tony đang hào hứng đung đưa theo bài hát I go crazy because of you:

- Đi đâu?

- Ngắm bình minh!

- Lần sau dở chứng cũng đừng làm ảnh hưởng đến người khác.

- Nếu đi một mình thì còn gì vui nữa.

- Nhưng chị…chưa trốn học bao giờ. Không biết có sao không _ Linh Nhi lo lắng.

- Ha ha. Duy Phong cũng chưa từng bùng học trong suốt một năm qua sao?

- Ưm..uh..thế trước đây anh Phong hay trốn học lắm à?

- Im miệng và bảo tài xế chạy nhanh lên nếu còn muốn ngắm bình minh! _ Duy Phong ném hộp giấy ăn trúng mặt Tony.

Chiếc xe trắng xé tan làn sương sớm phóng nhanh trên con đường hướng về phía cầu Thanh Trì.

Tony cất giọng đắc ý:

- Đúng là có đi khắp Hà Nội cũng không thấy chỗ nào cảnh bình minh đẹp bằng cầu Thanh Trì.

- Tony giỏi thật! Vừa về Việt Nam đã tìm được chỗ này. Thế mà bao lâu nay chị cứ tưởng ngắm bình minh trên biển là đẹp nhất đó.

- Chỉ có phim tình cảm sướt mướt của Hàn Quốc mới hay ra biển đón mặt trời thôi. Dân chơi Hà Thành thì phải lên cầu _ Tony cười thầm, cảm thấy bõ công ngồi tìm kiếm bao nhiêu thông tin suốt buổi chiều qua.

Linh Nhi say sưa ngắm cánh đồng thẳng tắp với những cánh cò chao lượn trước ánh mặt trời. Khung cảnh đẹp như tranh vẽ! Bầu trời bây giờ hiện hữu rất nhiều sắc độ khác nhau. Nào là vàng nhạt, da cam, vàng đậm, chỗ này ửng hồng chỗ kia lại xanh man mát như thể bàn tay tạo hóa đã vô tình đánh rơi vài vệt màu lên nền trời thu. Từng quầng sáng đặc quánh như kẹo mạch nha đang dần lan xa.

Ngồi trong xe, Duy Phong đưa tay lên cửa kính miết nhẹ theo dáng người Linh Nhi nhỏ bé đang tinh nghịch chạy dọc thành cầu như thể cố gắng đuổi theo lũ cò trắng. Trong lòng anh bỗng dội lên cảm giác ghen tuông vô cớ với Tony. Ai bảo anh chưa từng lãng mạn được như cậu bé ấy. Ai bảo anh suốt ngày chỉ biết làm Linh Nhi đau lòng, sợ hãi. Ngày nào cũng bắt cô đi học đầy đủ để anh nhìn thấy nhưng khi đến lớp lại lăn ra ngủ chứ chẳng thèm để tâm xem cô đang nén những cơn ho sù sụ hay sụt sịt với tờ giấy ăn mãi. Còn Tony vừa xuất hiện đã khiến cô hạnh phúc đến mức nhảy cẫng lên thế kia.

- Tony! _ Linh Nhi chợt khựng lại quay mặt về phía chiếc xe vẫn đang im lìm dưới chân cầu.

- Sao chị?

- Em gọi Duy Phong ra ngoài chơi cùng được không?

- Ha ha chị ngộ ghê. Bạn trai của chị mắc mớ gì đến em mà kêu em vào gọi.

- Chị nói có bao giờ anh ý nghe đâu _ Linh Nhi mím môi.

- Em tưởng Phong chiều chị lắm chứ.

- Mấy lần chị rủ đi ngắm bình minh và bảo ánh nắng sớm rất tốt vì Duy Phong lúc nào cũng không chịu đi ra ngoài mà chỉ ở lì trong phòng ngủ nướng nhưng anh ý lại bảo chị “nhoẹt hát”.

- Hả? Nhoẹt hát? Nhoẹt hát là cái gì? Phong nói từ này hoài mà em nghe không hiểu _ Tony gãi gãi mái tóc mật ong rực rỡ dưới ánh bình minh.

- À. Là nhạt hoét. Hi hi. Chị đọc một quyển truyện có từ này nên bị nhiễm. Mà anh Phong cũng dùng từ này sao?

- Nói xấu gì đấy _ giọng Duy Phong trầm ấm sát bên tai Nhi.

- Aha! _ Tony ra dấu khẩu súng nháy mắt_ Duy Phong thiêng quá đốt hương muỗi cũng lên.

- Tôi không để cậu có dịp luyên thuyên với Linh Nhi đâu _ vừa nói Duy Phong vừa xoay người cô gái bé nhỏ trong tay mình lại đằng sau _ Ngốc! Mải chạy theo đàn cò mà không biết đằng sau có thứ hay ho hơn nhiều.

Linh Nhi tít mắt nhìn theo từng chùm nắng long lanh đầu tiên của ngày mới qua những tòa cao ốc soi bóng trên sông Hồng. Một vài chữ cái trên tấm biển quảng cáo vô tình bị ánh nắng làm mờ đi tạo thành dòng chữ “FOREVER LOVE U”[2">. Hàm răng nhỏ xinh của Nhi cũng lập tức phản chiếu ánh sáng mặt trời rực rỡ khiến Duy Phong bỗng nhận ra hóa ra nụ cười mùa thu tỏa nắng chính là đây. Tony bĩu môi tranh công:

- Xìiiii. Duy Phong mà cũng biết lãng mạn kiểu Hàn Quốc cơ đấy. Nếu không có Tony này thì còn lâu mới biết bình minh trên cầu là gì!

Nhưng hai kẻ “vô ơn” kia đang mải ngắm khung cảnh sớm mai huy hoàng nào có thời gian để ý. “Sống giữa lòng Hà Nội mà chẳng biết thưởng thức gì cả. Hôm nay, để Tony mở rộng nhãn quang giùm vậy. Ha ha”. Tony thích thú với kế hoạch của mình.

Đúng là chưa bao giờ Duy Phong và Linh Nhi có dịp chui rúc mọi ngõ ngách của Hà Nội như thế. Hơn nữa lại bị Tony bắt ép đi bộ chứ đâu có được vi vu bằng PS như mọi khi.

Duy Phong đã quen với những buổi hẹn hò trên Mega và những chiều ngồi Highland hay đi ăn tối ở Alfresco cùng Nhi. Anh cũng chưa từng có ý định thử lê la những quán ăn ven đường, ngồi hàng giờ bên ly trà chanh và cắn hạt hướng dương, càng không nghĩ ra trò đi chụp ảnh ở vườn cải, nhà thuyền hay nhà hoang gì đó. Nói chính xác là họ vốn chỉ sống và cảm nhận được một góc nhỏ xa hoa của thành phố này. Còn Tony từ ngày chuyển sang Mĩ lại luôn mong nhớ cảm giác chen chân trong phố cổ để thưởng thức bát phở nóng hổi, đĩa nộm bò khô cay xè, hay luồn lách trên cầu thang gỗ nhỏ xíu ẩm mốc để uống một li cà phê đen đậm chất Hà Nội. Cậu thèm biết bao những cốc chè long nhãn thanh ngọt, hoa quả dầm mát lạnh, những bát ốc luộc nóng hổi trên đường Phan Đình Phùng – nơi mà vừa ăn vừa có thể ngắm những hàng cây thẳng tắp rợp bóng rồi hôm nào ăn xong cũng phải chạy sang hàng chè bobochacha với lọ becberin lăm lăm trong tay…

Lần này về Việt Nam cậu đã toét mắt lên mạng tìm kiếm những nơi có món ngon và thú vị hay ho mà bọn xìtin đang ưa chuộng. Những điều hết sức bình dị, giản đơn như con phố cổ chật hẹp vốn gắn bó với người dân thủ đô ấy lại luôn là nỗi nhớ nhung mong chờ khiến những du học sinh như Tony trân trọng khao khát biết bao!

Sáng thu chớm lạnh.

Linh Nhi lật đật chạy ra khỏi Gloria Jean’s coffee, khệ nệ hai cốc Mint Chocolate boom cỡ bự.

Ngồi sau chiếc PS trắng, Nhi khẽ vùi mặt vào áo khoác sực mùi BVL Black của Duy Phong để tránh từng đợt gió sớm thốc vào mặt. Thỉnh thoảng lại phải chiến đấu với những cơn gió thích đùa với tay đưa cốc cafe béo ngậy sát miệng Duy Phong rồi nghe anh cằn nhằn:

- Em dai dẳng thật đấy. Chẳng hiểu tí gì về bóng đá mà cứ đòi đi theo bằng được.

- Không có em đi cùng thì ai mang nước và đồ ăn cho anh? Nhỡ anh bị trẹo chân tay hay trầy xước thì ai lo? Còn nữa nếu em ở nhà thì anh còn lâu mới nhớ mặc áo khoác và quàng khăn ấm. Quan trọng nhất là em sẽ ngồi cổ vũ để anh đá thật hay! Hihi.

- Lắm chuyện. Sao em nghĩ ra nhiều trường hợp thế. Chắc là chỉ mong cho anh trẹo chân hay gì thôi nhỉ _ Duy Phong hừ lạnh một tiếng.

- Phong ngốc! Anh mà bị làm sao, em sẽ còn thấy đau hơn gấp mười lần. Mà có ai lại thích bị đau bao giờ đâu _ Linh Nhi chun mũi.

- Lý sự giỏi gớm!

- Mint Choco boom vẫn là “toẹt vời” nhất _ vừa nói Nhi vừa liếm nốt chỗ kem dính trên miệng.

Duy Phong cau mày thầm nghĩ nếu không phải đang lái xe anh đã quay lại cốc cho Linh Nhi một cái rõ đau.

Ngồi ở góc sân, Linh Nhi vừa chăm chú xem trận bóng đá vừa cố tập trung nghe Tony luyên huyên bài thuyết giảng “bóng đá nhập môn”. Cô vốn thấy trò bóng đá này chẳng có gì thú vị nhưng cả thế giới lại cứ phát cuồng vì nó. Cũng chỉ là một đám con trai ngốc nghếch chạy loạn xạ để tranh nhau quả bóng bé tẹo thôi mà. Nếu là trọng tài Linh Nhi đã sẵn sàng mua cho mỗi đứa vài quả làm từ thiện. Tony không nén nổi tràng cười phun cả miếng bánh vừa mới đút vào miệng khi nghe Nhi thổ lộ lòng tốt ngô nghê của mình.

Trên sân bóng Duy Phong đang chơi rất hay và sung sức. Chưa gì anh đã ghi được hai bàn thắng cho đội và dường như cũng không có ý định dừng lại để nhường chỗ cho Tony. Nhưng bỗng nhiên một hòn đá vô duyên đã cản đường làm Phong ngã khuỵu xuống. Mọi người ai cũng hốt hoảng chạy lại hỏi han và đỡ Phong. Chỉ riêng Tony là vẫn đứng im ở góc sân cười khểnh rất duyên: “Tỏa sáng xong thì lui vào cánh gà còn bày đặt trò con nít để được quan tâm. Đúng là đã thay đổi quá nhiều!”.

Linh Nhi dịu dàng xoa bóp, tỉ mẩn dán cao và phồng miệng thổi phù phù lên vết thương:

- Anh đau lắm đúng không? Híc tại em mới sáng ra đã toàn nói chuyện vớ vẩn nên anh mới… Xin lỗi!

- Ừ. Em trù ẻo nên anh mới ra nông nỗi này. Thế mà dám bảo anh bị đau em sẽ đau hơn nhiều. Giả dối.

- Em sai rồi. Lần sau sẽ không bám theo làm phiền anh nữa _ Nhi cúi gằm mặt.

- Không! Không đi theo làm sao anh giám sát em được. Thà dẫn theo cái đuôi nhiễu sự còn hơn cả ngày không làm gì nên hồn vì bất an _ Duy Phong thật thà thú nhận.

- Còn đau không anh? Để em đi mua đá chườm nhé! _ Linh Nhi lo lắng nhìn chân Duy Phong đang dần tấy đỏ.

Vừa đứng dậy định chạy đi đã bị Duy Phong kéo tay giật lại khiến cả thân hình cô đổ ập vào lòng anh. Trái tim Nhi lại được dịp nhảy múa loạn xạ, hấp háy đôi mắt tròn xoe nhìn Duy Phong vẫn đang tỉnh bơ thì thầm:

- Có một cách sẽ làm anh hết đau ngay lập tức mà không cần tốn công sức.

Hơi thở nồng ấm phả nhè nhẹ theo nhịp điệu vào tai khiến Nhi càng bối rối hơn nữa. Mãi sau mới lắp bắp thành tiếng:

- Cách..cách..gì..gì ạ?

- Cho anh cắn mũi.

Linh Nhi nghe thế liền đưa tay bịt mặt, lắc đầu nguầy nguậy:

- Duy Phong hư! Không được trêu em!

- Haha anh quên mất mũi Linh Nhi vốn to nếu bị cắn sẽ phìng ra thêm thì chết. Lại tốn tiền đi phẫu thuật nhỉ?

- Hứ thế mà bảo ghét nhất con gái động đến dao kéo!

- Nói

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT