|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đang đọc chúng ,hắn tỉnh dậy và cô bé bất ngờ làm rớt.
_Cô đọc chúng ah?
_Em…em chỉ…_Stephanie thấy sợ..
_Ai cho phép cô vào đây lục đồ của tôi!_Hắn hét lên!
_Em.._mặt cô bé đỏ bừng,cô thở mạnh_em..không..
_Cô đi ra,đi ra khỏi đây,tôi không muốn nhìn thấy cô!_Hắn lại hét to
_Đừng anh…_tim Stephanie đập mạnh,mồ hôi cô bé chảy ra,trông cô có vẻ rất mệt mỏi.Nhưng hắn không thèm quan tâm.
_ĐI MAU!!TÔI KHÔNG MUỐN NHÌN THẤY CÔ!CÔ NGHE RÕ CHƯA?
Mằt Stephanie bỗng lờ đờ,và dường như đã quá sức chịu đựng..cô ngã xuống..ngất xỉu.
Henry hốt hoảng khi nhìn Stephanie như thế,hắn liền chạy tới:
_Stephanie,em sao thế?
Hắn lay mạnh cô bé,nhưng cô bé vẫn không động đậy.
_Người đâu??Gíup với_hắn la to.
Chỉ chưa đầy 5p,tiếng còi xe cấp cứu đã kêu inh ỏi,nhanh chóng đưa Stephanie vào bệnh viện..
————————————–
Hắn ngồi ngoài phòng chờ mà lòng đầy hồi hộp…không biết cô bé có bị sao không??Hắn đã to tiếng với Stephanie,chắc là làm cô bé đau khổ lắm..
5p..
10p…
20p…….ôi trời!sao lâu thế này?
40p…………….lo quá!
60p……………………Có chuyện gì mà lâu thế???lạy trời đừng có chuyện gì xảy ra!
Cánh cửa phòng bật mở,1 ông bác sĩ bước ra.hắn liền chạy tới:
_Bác sĩ,mọi chuyện thế nào?
_Chuyện này rất quan trọng,tôi cần nói trực tiếp với người thân trong gia đỉnh của bệnh nhân!_ông ta nói
_Tôi là người nhà của cô ấy!Tôi là….chồng sắp cưới của cô ấy!_trong lúc quýnh quá, hắn buột miệng nói như thế ^^~
Ông ta nhìn hắn,thở dài:
_Tôi xin thông báo tin buồn cho anh!vợ sắp cưới của anh bị bệnh tim,khá nặng,nhất là thời gian gần đây!tình hình sức khoẻ của cô ấy ngày càng yếu!
Henry sững sờ:
_Vậy…vậy..có cách nào chữa khỏi không bác sĩ?
_Chúng tôi phải phẫu thuật,nhưng chỉ có 50% là thành công…
_Không thể ..không thể như thế được!
_Tôi hiểu tâm trạng anh lúc này,nhưng bắt buộc phải phẫu thuật,nếu không cô ấy sẽ không sống nổi 6 tháng!
Lạy chúa,chuyện gì đang diễn ra thế này?Những điều hắn nghe có phải là sự thật hay không?
_Cô ấy..có biết mình bị bệnh không bác sĩ?
Ông ta chắt lưỡi:
_Theo tôi nghĩ là không!vì nếu biết thì cô ta sẽ đi khám và điều trị từ lâu rồi!để đến lúc này là khá trễ!
Tội nghiệp em quá Stephanie..anh phải làm gì giúp em đây?
_Điều quan trọng bây giờ_ông ta nói tiếp_chính là làm sao để cô ấy không bị shock khi biết sự thật,và tránh bị kích động,hãy tạo cho cô ấy nhiều niềm vui.Điều đó sẽ giúp rất nhiều trong việc phẫu thuật!chúng tôi sẽ làm hết sức mình.
Hắn gật đầu:
_Tôi có thể vào được không?
_Được,nhưng hãy nhớ..tránh làm kích động!
Hắn nhẹ nhàng đẩy cửa vào,Stephanie đang nằm trên giường,say ngủ..Hắn đi đến gần,nhin cô bé.Đến giờ hắn mới nhận ra,Stephanie xanh xao quá,khác hẳn 1 cô bé đầy sức sống lúc vừa dọn đến nhà hắn.Anh xin lỗi em,Stephanie ah!anh xin lỗi em,anh làm em đau khổ nhiều quá phải không?chính anh làm em ra nông nỗi này..một nỗi hối hận lan trong lòng nó.
_Anh Henry!
Hằn giật mình:
_Em tỉnh rồi ư?
_Đây là đâu?_cô bé nhin xung quanh.
_Đây là bệnh viện!
_Sao em lại ở đây?
_Em…ngất xỉu..anh xin lỗi!
Stephanie ngơ ngác 1 lúc rồi cô bé nhớ ra:
_Ah..em nhớ rồi!em xin lỗi anh mới đúng!em đã tự tiện vào phòng anh!
_Không!tại anh đã to tiếng với em!
Stephanie mỉm cười dịu dàng:
_Em không cố ý đọc thư anh viết đâu!chỉ là vì…
_Anh hiểu mà!em đừng nói gì nữa!
Nhìn Stephanie mà lòng hắn thấy xốn xang..
_Giờ em nghe anh nói….em nghe nhé!em bị bệnh tim,và em cần phải phẫu thuật!
Stephanie mở to 2 mắt:
_Anh nói gì cơ?em…em bị bệnh..ah?
Hắn gật đầu.
_Và em cần phải phẫu thuật!
Hai dòng nước mắt lặng lẽ rơi xuống bờ má cô bé:
_Làm sao lại như thế được?chắc người ta lầm rồi!_cô bé lắc đầu.
_Stephanie ah!không sao đâu em,đừng lo!
_Không phải đâu!_Stephanie lay tay Henry,nước mắt vẫn rơi,cô bé nói hoảng hốt_anh hỏi lại đi,chắc chắn là họ nhầm rồi!
_Bình tĩnh em!
_Không…sao em bình tĩnh được?Họ nhầm rồi…nhầm rồi_cô bé vẫn lay mạnh tay hắn.
Hắn liền ôm chầm lấy cô bé:
_Không sao đâu!em đừng lo,anh sẽ ở bên cạnh em.
Stephanie ngơ ngác:
_Bên cạnh em ư?
Ôi!anh phải làm gì cho em đây?Để cho em thấy đỡ hơn?
Hắn buông Stephanie ra,nhìn thẳng vào mắt cô bé:
_Em….lấy anh nhé!
Stephani không tin vào những gì mình vừa nghe:
_Anh…nói gì?
_Em làm vợ anh nhé!anh sẽ mãi bên cạnh em!
_Anh…đang tội nghiệp em ư?
_Không phải!đây chính là những gì mà anh muốn làm!
_Nhưng anh đâu yêu em,người anh yêu là người con gái khác cơ mà?
Tim Henry ngừng đập 1 nhịp..hết rồi…còn gì nữa đâu..giờ Ivy đã có người khác rồi,trong tim nhỏ trước giờ không hề có hình bóng hắn..thế tại sao hắn cừ mãi hi vọng làm gì?Đã đến lúc phải quên đi rồi.
_Anh đã quên người đó rồi!bây giờ anh sẽ đáp lại tình cảm của em!
Stephanie bật khóc:
_Thật..thât chứ?
Hắn gật đầu:
_Hãy tin anh!
Cô bé ôm chầm lấy hắn,khóc nức nở.
_Này,sao lại khóc?
_Em …hạnh phúc quá nên em khóc….
Hắn thấy thương Stephanie quá,1 cô bé thật ngây thơ,trong sáng với trái tim mỏng manh,yếu đuối.
_Ngốc quá!
Stephanie cứ thế mà khóc ngon lành trên vai hắn…lúc mà cô thấy đau khổ nhất thì ngay sau đó cô lại thấy hạnh phúc nhất..ông trời thật khéo trêu ngươi..
Hắn nhắm mắt lại…hắn sẽ quên được nhỏ thôi…trước giờ chưa bao giờ hắn thật sự quyết tâm,nhưng bây giờ đã đến lúc ấy rồi…Hắn đã làm Stephanie tổn thương nhiều rồi…hắn phải dành tình cảm cho cô bé nhiều hơn thôi,hắn sẽ bù đắp cho cô bé…Stephanie xứng đáng được yêu mà,đúng không?
Hắn làm như thế là đúng hay là sai??Khuôn mặt ấy,giọng nói ấy,nụ cười ấy,rồi tất cả sẽ là dĩ vãng…chỉ còn là quá khứ…là 1 ký ức đau buồn….quên đi…phải quên đi..
CHAP 23:
Xoảng…._Ivy vừa làm rơi cái ly thuỷ tinh.Nó luống cuống ngồi xuống,nhặt mảnh vỡ.
_Chuyện gì thế?_Chị Cathy hỏi
_Em vừa làm ..bể ly!>___<_nó nhìn Cathy với vẻ mặt có lỗi.
Chị Cathy cười:
_Không sao đâu!Cẩn thận đấy,coi chừng chảy máu!
_Dạ!_nó trả lời,chị Cathy thật là tốt,nế
tốt,nếu gặp 1 bà chủ khác thì chắc nó bị đuổi việc từ đời nào rồi.
Ivy cẩn thận nhặt từng mảnh vỡ…Sao đột nhiên nó lại run tay thế?nó cảm thấy khó chịu lắm,mà không biết nguyên nhân tại sao…Chắc tại vì hôm nay thời tiết thay đổi,mới sáng
sớm còn mát mẻ,giờ mới giữa trưa mà trời âm u quá,chắc chiều nay mưa to lắm đây!
_Úi_nó giật mình_một mảnh thuỷ tinh nhỏ đã đâm vào tay nó,chảy máu rồi,Ivy đưa tay lên miệng mút,sao nó không thấy đau ở tay mà tim nó đột nhiên nhói lên nhỉ?
—————————————————
Henry đưa Stephanie về nhà,hắn bắt cô bé phải ở lại bệnh viện để tiện việc theo dõi
nhưng cô không chịu:”em sợ cái mùi ở bệnh viện lắm”..lý do khá là chính đáng nên hắn không còn cách nào khác là chiều theo ý cô bé.
Vừa bước vào nhà thì mẹ hắn đã hốt hoảng chạy đến hỏi han Stephanie :
_Cháu không sao chứ? Stephanie?
Stephanie cười:
_Con ổn mà bác!_Stephanie bắt hắn hứa phải giữ bí mật chuyện cô bé bị bệnh!>___<
_Tạ ơn trời phật,làm bác lo lắng nãy giờ_mẹ hắn thở phào.Rồi bà quay sang nhìn hắn_sao con tắt dt hả?mẹ không liên lạc được gì hết!
_Khu vực đó người ta bắt off fone mà mẹ!_hắn giải thích.
Bà lại quay sang Stephanie:
_Bác xem con như con gái,con có thế nào thì bác lo đến chết mất!
_Bây giờ con sẽ là con gái của bác,bác chịu không?
_Được thế thì còn gì bằng!
_Oh,mà không được!con không thể làm con gái của bác được!
_Thì bác cũng biết là vậy mà!
_Nhưng con làm con dâu của bác có được không?
_Hả?_mẹ hắn ngạc nhiên hỏi lại.
Stephanie đến gần Henry,nãy h hắn vẫn đứng yên nghe 2 người nói qua nói lại !Cô bé quàng tay hắn,cười rạng rỡ:
_Anh Henry…anh ấy vừa cầu hôn con!
_HẢ????_mẹ hắn thốt lên,nhưng thể chuyện này là 1 chuyện không tin được!>__<
Bà hết nhìn Stephanie rồi lại nhìn hắn,ánh mắt như dò hỏi.
_Stephanie nói đúng đấy mẹ ạ!_hắn chậm rãi nói.
_Vậy nghĩa là….2 đứa…._bà vẫn chưa hết bất ngờ.
Stephanie gật đầu,vẫn nở nụ cười hạnh phúc.
Hắn đột ngột quay sang Stephanie:
_Em lên phòng nằm nghỉ đi!
_Em đâu có mệt!
_Nghe lời anh,lên phòng nghỉ đi!anh cũng thấy hơi mệt,anh về phòng đây.
Hắn bước lên lầu.
————————————————
Hắn cầm cái gối ném mạnh xuống giường(chỉ dám ném cái gối thôi),rồi hắn ngồi bệch xuống nền nhà…hằn đang làm cái trò gì thế này???Mày…khùng rồi Henry!Mày khùng rồi..Hắn tự nguyền rủa mình!Hắn cầu hôn người mà hắn không yêu,bởi vì..bởi vì hắn thấy tội nghiệp cô bé,cùng lúc đó hắn lại đang vô cùng tuyệt vọng…Stephanie đáng thương lắm,hắn muốn bù đắp lại,nhưng hắn biết hắn sẽ không yêu cô bé…Hắn không thể nào nói với Stephanie rằng cô chỉ có 50% cơ hội sống sót,hắn phải giúp cô bé vui vẻ hơn để giữ sức khoẻ tốt nhất khi vào phòng mổ..Nếu ca mổ thành công,thì từ nay người cùng hắn đi suốt cuộc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




