watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5029 Lượt

và Cúc Hương cũng tò mò chụm đầu nhìn theo tay Thục chỉ. Quả là có hai câu thơ được trích dẫn trong bài:
Người đi, một nữa hồn tôi mất
Một nữa hồn kia bỗng dại khờ.
Thiếu lẩm nhẩm đọc đi đọc lại hai, ba lần rồi vỗ vỗ trán:
– Thục nhớ có chắc không? Sao tôi thấy hai câu này giống thơ Xuân Diệu quá!
Cúc Hương hừ mũi:
– Cancel câu nói đó đi nghen! Nhỏ Thục của tụi này là học sinh giỏi văn cấp thành phố đó! Nó nói không có sai đâu!
Cancel là ngừng thực hiện hoặc huỷ bỏ một mệnh lệnh vừa phát ra. Cách đây
mấy ngày, Thiếu vừa giảng giải cho Cúc Hương về lệnh cancel, bây giờ nó đem lệnh đó ra kê ngay vào trước mũi anh khiến anh dở cười dở mếu.
– Đâu phải là tôi không tin Thục! – Thiếu ấp úng phân trần – Tôi chỉ muốn nói chúng ta phải thận trọng trong những trường hợp như thế này thôi!
Thục mỉm cười:
– Anh Thiếu đừng lo! Tôi chắc chắn đây là hai câu thơ của Hàn Mặc Tử!
– Thục có nhớ tên bài thơ đó không?
Thiếu hỏi Thục mà mắt lại cảnh giác ngó Cúc Hương, sợ nó nổi hứng chận họng mình.
– Đó là bài “Những giọt lệ”! – Thục chậm rãi đáp – Hai câu này là câu cuối của khổ thứ hai!
Rồi không đợi Thiếu yêu cầu, Thục đọc luôn cả bốn câu:
– Họ đã xa rồi không níu lạ i
Lòng thương chưa đã, mến chưa bưa
Người đi, một nữa hồn tôi mất
Một nữa hồn kia bỗng dại khờ.
Đến lúc này Thiếu mới thực sự yên tâm. Anh cười xòa:
– Như vậy là ông tác giả này sai đứt đuôi đi rồi!
Cúc Hương tủm tỉm:
– Bài thơ nào có “thương thương mến mến” là con Thục nó thuộc kỹ lắm!
Thục phớt lơ câu châm chọc của Cúc Hương. Nó ngước nhìn Thiếu:
– Bây giờ sao hở anh?
– Sao là sao?
– Mình có nên nói cho cái ông gì đó ở báo Tuổi Hoa biết không?
– -, ờ, nói chứ! – Thiếu tặc lưỡi, rồi anh nói tiếp, vẻ ngần ngại – Chả rõ khi bị mình phát hiện ra sai sót, họ có tự ái gì không!
– Anh chỉ giỏi tài lo xa! – Cúc Hương bĩu môi – Mình chỉ cho họ thấy cái sai để họ kịp sửa trước khi in ra hàng vạn bản, lẽ ra họ phải khệ nệ khiêng cả núi bánh trái đến tạ ơn mình ấy chứ!
– Mày nữa! – Thục lườm Cúc Hương – Mày không mở miệng thì thôi, còn h mở miệng thế nào cũng dính đến chuyện ăn uống!
Cúc Hương cười hì hì:
– Thì trời sinh cái miệng là để ăn mà! Nếu mở miệng mà không dính đến ăn uống thì mở làm gì cho nó… mỏi!
Thực ra cái miệng của Cúc Hương không chỉ dùng để ăn. Ngày hôm đó nó còn dùng để nói những lời tiên tri nữa.
Bởi vì hai ngày sau, người đàn ông tên Bông của toà soạn báo Tuổi Hoa ghé lại và trái với sự e ngại của Thiếu, khi được anh báo lại những sai sót của bài viết, ông ta chẳng hề tự ái hay khó chịu. Ngược lại, ông còn luôn miệng cảm ơn rối rít.
Và khi biết người có công lớn trong chuyện này là Thục, một trong ba cô gái đánh máy tinh nghịch kia, ông liền chạy ra ngoài mua một bọc bánh trái đem vào.
Ông đặt bọc bánh xuống trước mặt ba cô gái, vui vẻ:
– Mời các cô! Đây coi như là món quà tạ ơn của tôi! Nếu cô Thục không kịp thời phát hiện ra sự lầm lẫn kia thì thật là tai họa không biết đâu mà lường!
Cúc Hương nhón một miếng bánh, cười cười:
– Tránh được một “tai họa không biết đâu mà lường” mà tạ ơn như thế này thì đúng là còn thiếu nhiều quá!
Người đàn ông bối rối đưa tay vuốt tóc, đúng ra là vuốt cái trán hói:
– Còn thiếu cái gì hả cô Cúc Hương?
– Ủa, sao chú biết tên tôi? – Cúc Hương ngạc nhiên.
– €, khi nãy anh Thiếu có giới thiệu tên của các cô! Thiếu cái gì, cô cứ nói! Nếu tụi tôi có khả năng…..
– Cái này thì dứt khoát là chú có dư thừa khả năng rồi! – Cúc Hương nhanh nhẩu ngắt lời – Đó là… đó là…..
– Đó là sao? – Người đàn ông hồi hộp.
Cúc Hương nheo mắt:
– Đó là khi báo in ra, chú phải… tặng tụi này mỗi đứa một cuốn!
– Trời đất, tưởng gì! – Người đàn ông thở phào – Chuyện đó đương nhiên tôi phải nghĩ đến rồi, không cần các cô phải nhắc!
Xuyến nãy giờ ngồi im nhai bánh, bỗng vọt miệng:
– Nhưng có một chuyện quan trọng khác chắc chú quên “nghĩ đến”!
Người đàn ông giật thót:
– Chuyện gì vậy cô Xuyến?
– Chuyện tụi này nhờ chú bữa trước đó!
Người đàn ông bóp trán:
– Chuyện gì vậy cà?
– Đúng là chú quên thật rồi! – Xuyến khẽ nhún vai – Chuyện tụi này nhờ chú giới thiệu gặp gỡ làm quen với nhà thơ Tóc Mây đó!
– €, à, – Người đàn ông gật gù – Không phải là tôi quên! – Nhưng mấy bữa nay tôi không gặp ổng!
Thục chớp mắt:
– Ổng bệnh hả chú?
– Không phải! Ổng đi công tác xa!
Cúc Hương liếm môi:
– Nhà thơ mà cũng đi công tác? Tôi cứ tưởng đã là nhà thơ thì chỉ có ngồi làm thơ thôi chứ!
– Đâu có suy nghĩ đơn giản như cô được! – Người đàn ông phì cười – Nhưng các cô
cứ yên chí, khi nào nhà thơ Tóc Mây trở về, tôi sẽ chuyển lời giùm các cô!
– Chú ráng nhớ giùm nghen! – Cúc Hương mỉm cười tinh quái! – Chứ con Thục nhà này mà chưa gặp được thi sĩ Tóc Mây là nó ăn không ngon ngủ không yên đâu!
Trong khi người đàn ông ngẩn người ra trước câu nói của Cúc Hương thì Thục thò tay ngắt vào lưng bạn:
– Nói bậy nè!
– Bậy gì! – Cúc Hương vừa né người vừa cao giọng trêu – Học sinh giỏi văn mà gặp thi sĩ giỏi thơ là đúng bản quá rồi chứ còn gì nữa!
Cúc Hương nói chưa dứt câu, Thục đã đỏ mặt chồm người tới khiến Cúc Hương phải xô ghế đứng dậy. Hai cô mải rượt chạy lòng vòng đến nỗi ông khách ở báo Tuổi Hoa cáo từ ra về tự lúc nào cũng chẳng hay biết. Nếu lúc đó Thiếu không kịp thời can thiệp, phòng vi tính của công ty Việt Anh có nguy cơ sẽ biến thành cái chợ mất.
Thiếu đặt xấp bản thảo mới trước mặt Xuyến, hắng giọng:
– Chiều nay đánh xong báo Tuổi Hoa, các bạn nhập tiếp giùm cuốn này. Đó là chuyện thứ nhất. Thứ hai là bắt đầu từ ngày mai tôi sẽ hướng dẫn các bạn sử dụng chương trình Page Maker để sắp tới các bạn sẽ thay phiên nhau phụ tôi dàn trang.
– Trước nay anh và anh Vân vẫn dàn được kia mà? – Xuyến thắc mắc.
– Hiện nay anh Vân đang phải soạn một số biểu mẫu thống kê cho công ty nên chỉ còn mình tôi lo phần này!
Cúc Hương và Thục lúc này đã xúm xít quanh Thiếu. Nghe nói Vân không còn phụ trách công việc xếp chữ, Cúc Hương thảng thốt buột miệng:
– Vậy anh Vân không còn ở đây nữa hả?
– Thì vẫn ở đây chứ ở đâu! – Thiếu nheo mắt cười cười đầy ngụ ý.
– Làm gì mà mày cuống lên thế!
Xuyến nguýt Cúc Hương. Nó định mở miệng trêu thêm một câu nữa nhưng sực nhớ Cúc Hương có thể phản công lại nó bất cứ lúc nào nên rốt cuộc nó đành nén lòng ngồi im.
Thực ra lúc đó Cúc Hương chẳng còn bụng dạ nào để ý đến những lời chọc ghẹo của Xuyến. Khi nãy, tưởng Vân sắp chuyển khỏi phòng vi tính, nó nghe tim mình như bị ai bóp mạnh. Đến khi Thiếu lên tiếng cải chính, nó mới hoản hồn. Chỉ trong một thoáng, lòng nó thoắt buồn thoắt vui, trồi lên hụp xuống hệt như xe tải đi qua ổ gà, la. ghê!
Lắng nghe tiếng đập của trái tim vẫn còn “bình bịch” trong ngực mình, Cúc Hương vừa ngỡ ngàng lại vừa bẽn lẽn. Nó chẳng rõ tại sao dạo này nó thay đổi quá xá. Tự nhiên nó bỗng hóa thành một đứa đa cảm hệt như nhỏ Thục “mít ướt”, chẳng còn đâu vẻ oai phong kiêu hãnh của cô gái hệ PAL ngày nào.
Mà Vân, người nhỏ a-xit vào trái tim bằng sắt của nó, lúc nào cũng giữ bộ mặt phớt tỉnh Ăng-lê trông phát ghét! Với anh, bao giờ Cúc Hương cũng cảm thấy xa cách. Thật chả bù với sự thân mật quá đáng giữa Thiếu và Xuyến. Hai người này không biết “tâm sự” với nhau những gì mà lần nào nhìn qua, Cúc Hương cũng thấy họ thủ thỉ rù rì.
Vân lại khác. Anh ngồi tít đằng góc phòng, chẳng khác nào ngồi trên…. sao Hỏa, Cúc Hương không biết làm sao bắt chuyện. Anh lại giữ ý giữ từ chẳng buồn bén mảng lại chổ Cúc Hương ngồi, trừ khi có “yêu cầu đặc biệt”.
Thấy vậy, Cúc Hương càng muốn “hành hạ” anh cho bỏ tức. Nó cứ “Anh Vân ới ời” luôn miệng, dù chỉ để nhờ anh một chuyện nhỏ xíu. Buổi học Windows đầu tiên cũng vậy.
Hôm đó, Thiếu trực tiếp hướng dẫn cho ba cô gái. Còn Vân vẫn ngồi cặm cụi đằng góc phòng trước chiếc máy của mình.
Thiếu vừa gõ lệnh Win vừa giảng giải:
– Windows là một môi trường hay là một hệ điều hành do hãng Microsoft sản
xuất…..
Thiếu càng cắt nghĩa, Cúc Hương càng rối mù. Nó rối rít:
– Thôi, thôi, nói chừng đó là dư hiểu rồi! Bây giờ anh nói cho tụi này nghe tại sao người ta gọi cái chương trình này là Windows đi!
Đúng lúc đó, cửa sổ Program manager xuất hiện trên màn hình. Thiếu chỉ tay lên khung chữ nhật màu trắng:
– Cái khung này gọi là cửa sổ!
Xuyến ngồi cạnh Thiếu lâu nay, đã từng hiếu kỳ liếc xem anh dàn trang nên chẳng lạ gì cái “cửa sổ” đó. Chỉ có Thục và Cúc Hương là ngạc nhiên.
Cúc Hương trợn mắt:
– Trời đất, cái khung này to đùng như cái cổng chợ Bến Thành mà dám gọi là “cửa sổ” hả?
– Ta có thể làm cho nó nhỏ

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13,14 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT