|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
nấy?
– Chứ mày với anh Vân thì sao? Mày cũng “đì” anh ta sói trán vậy!
– Tụi tao khác!
– Khác sao?
Cúc Hương ngớ người:
– Tao cũng chẳng biết khác sao! Nhưng mà khác!
Xuyến cười mũi:
– Khác cái mốc xì!
– Thôi, thôi! – Thục kêu lên – Tụi mày delete ba chuyện đó giùm tao đi! – Nghe sao nhức đầu quá!
Sự can thiệp bất ngờ của Thục giúp Xuyến và Cúc Hương thoát khỏi cuộc “tố khổ” lẫn nhau một cách kịp thời, nếu không trận đấu khẩu chiến sẽ có nguy cơ kéo dài đến tối mà vẫn chưa phân biệt được người thua kẻ thắng.
Kể từ bữa đó, Xuyến không mở miệng trêu ghẹp Cúc Hương nữa. Chẳng phải nó “tu hành” gì mà dường như nó đang có một tâm sự kín nào đó nên không muốn chọc giận Cúc Hương. Xét về phương diện mồm mép, Cúc Hương chẳng thua gì nó, cả hai một chín một mười. Nếu bây giờ nó “tấn công” Cúc Hương và Cúc Hương phát khùng “phản kích” lại, e rằng cả hai đều lâm vào cảnh “lưỡng bại câu thương”!
Nhưng dù Xuyến đã thôi chọc ghẹo, Cúc Hương cũng vẫn quyết không chịu dùng cụm từ “Anh Vân ơi anh Vân!” nhiều “tai tiếng” kia nữa. Chẳng phải nó sợ gì Xuyến hay Thục. Nó cũng chẳng ngán Thiếu. Nhưng từ ngày bị Xuyến đem câu đó ra trêu trước mặt Vân, nó đâm ra ngượng ngùng với anh.
Bây giờ gọi anh, nó không kêu “Anh Vân ơi anh Vân!” nữa. Mà kêu “Anh Vân ới ời!”
Xuyến nói khẽ bên tai Thục:
– Nó có đổi tới đổi lui thì cũng chừng đó chuyện thôi! Có khác gì đâu!
Thục cũng nghĩ như Xuyến, nhưng nó chỉ lặng lẽ mỉm cười. Thục không có những lý do riêng tư như Xuyến. Nó không muốn trêu Cúc Hương chỉ vì sợ sẽ châm ngòi cho những cuộc phân bua và tranh cãi bất tận, rốt cuộc chẳng kết luận được điều gì, chỉ tổ ảnh hưởng đến công việc. Mà công việc thì đã bắt đầu trôi chảy, nhịp nhàng.
Qua đến ngày thứ ba, các cô gái đã nhập xong toàn bộ cuốn “Kỹ thuật nấu nướng” dày cộm.
Khi nhận các dữ liệu đĩa mềm để chuẩn bị dàn trang, Thiếu mỉm cười khen:
– Tôi không ngờ các bạn lại hoàn thành nhanh như thế!
Cúc Hương lém lỉnh:
– Thầy giỏi, học trò cũng phải giỏi chứ!
Xuyến khịt khịt mũi:
– Nếu bản thảo không liên quan đến lãnh vực ăn uống khiến con Cúc Hương vừa đánh vừa nuốt nước bọt thì thời gian có thể đã rút ngắn hơn nhiều!
Thiếu rút từ trong ngăn kéo một xấp giấy kẹp trong một tấm bìa màu xanh đặt lên bàn:
– Đánh cuốn này chắc các bạn thích hơn!
– Cuốn gì vậy? – Cả ba cái miệng cùng hỏi.
Thiếu không đáp, mà đưa xấp bản thảo cho Xuyến.
Ngay lập tức, Thục và Cúc Hương lật đật chụm đầu vào dòm.
Vừa nhìn thấy hàng chữ ngoài bìa, Thục đã thích thú reo lên:
– A, tập san Tuổi Hoa!
Cúc Hương xuýt xoa:
– Đỡ quá! Mai mốt khỏi tốn tiền mua báo!
Thục tròn mắt ngó Cúc Hương:
– Nghĩa là sao?
Cúc Hương cười tươi:
– Nghĩa là mình sắp chữ cho họ thì mai mốt mình có quyền hỏi xin họ chứ sao!
– Trời đất! – Thục thè lưỡi – Chưa gì mày đã nghĩ đến chuyện trục lợi!
Cúc Hương tĩnh bơ:
– Có phải tao “trục” cho tao đâu!Tao mà “trục” được thì cả ba đứa cùng đọc chứ bộ!
Xuyến nhìn Thiếu, chặc chặc lưỡi:
– Cuốn này còn nguy hơn cuốn “Kỹ thuật nấu nướng”! dày cộm.
Khi nhận các dữ liệu từ đĩa mềm để chuẩn bị dàn trang, Thiếu mỉm cười khen:
– Tôi không ngờ các bạn lại hoàn thành nhanh như thế!
Cúc Hương lém lỉnh:
– Thầy giỏi, học trò cũng phải giỏi chứ!
Xuyến khịt khịt mũi:
– Nếu bản thảo không liên quan đến lãnh vực ăn uống khiến con Cúc Hương vừa đánh vừa nuốt nước bọt thì thời gian có thể đã rút ngắn hơn nhiều!
Thiếu rút từ trong ngăn kéo một xấp giấy kẹp trong một tấm bìa màu xanh đặt lên bàn:
– Đánh cuốn này chắc các bạn thích hơn!
– Cuốn gì vậy? – Cả ba cái miệng cùng hỏi:
Thiếu không đáp,
mà đưa xấp bản thảo cho Xuyến.
Ngay lập tức, Thục và Cúc Hương lật đật chụm đầu dòm.
Vừa nhìn thấy hàng chữ ngoài bìa, Thục đã thích rú reo lên:
– A, tập san Tuổi Hoa!
Cúc Hương xuýt xoa:
– Đỡ quá! Mai mốt khỏi tốn tiền mua báo!
Thục tròn mắt ngó Cúc Hương:
– Nghĩ là mình sắp chữ cho họ thì mai mốt mình có quyền hỏi xin họ chứ sao!
– Trời đất! – Thục thè lưỡi – Chưa gì mày đã nghĩ đến chuyện trục lợi!
Cúc Hương tỉnh bơ:
– Có phải tao “trục” cho tao đâu! Tao mà “trục” được thì cả ba đứa cùng đọc chứ bộ!
Xuyến nhìn Thiếu, chặc chặc lưỡi:
– Cuốn này còn nguy hơn cuốn “Kỷ thuật nấu nướng”! Tụi này mà chúi mũi vô coi, chắc anh đợi dài cổ luôn!
Thiếu cười:
– Đã biết vậy thì đừng coi!
Nhu*ng mặc dù “biết vậy”, cả ba cô gái vẫn cu*’ “coi”. Tuổi Hoa là một tập san nổi tiếng dành cho tuổi mo*’i lo*’n, có nhiều bài viết phù hợp với lứa tuổi của bọn Xuyến, vì vậy bọn Xuyến rất thích đọc.
Nhưng trước nay các cô gái chỉ đọc Tuổi Hoa dưới hình thức một tờ báo hoàn chỉnh còn bây giờ -dược -dọc ngay từ trong bản thảo với chi chít những nét tẩy xóa, những -doạn gạch bỏ, những lời chú thích hoặc viết thêm của chính tác giả, cái kiểu thưởng thức này nó có một sự thú vị -dặc biệt, cũng tương tự như cái thú ăn vụng một món bánh khi còn chưa -dược quết kem vậỵ
Thiếu ngồi bên cạnh, sốt cả ruột khi cứ chốc chốc lại nghe bàn phím -dang reo lách cách bỗng nhiên im bặt cả buổi. Ngó qua, thấy ba cô nhân viên thay vì -dánh bản thảo lại cắm cúi -dọc say sưa một bài văn hay một bài thơ nào -dó, anh chỉ biết nhăn nhó lắc -dầu.
Nhưng nếu các cô chỉ -dọc suông thôi thì cũng còn -dỡ. -Dằng này, một hôm -dang ngồi làm việc, Thiếu bỗng giật bắn người khi nghe có tiếng “híc híc” vang lên bên cạnh.
Quay sang, thấy Thục -dang gục -dầu trên bàn phím, -dôi vai rung rung nức nở, anh càng tái mặt, vội xô ghế -dứng bật dậy.
Cả phòng bỗng chốc nhốn nháo. Trong chớp mắt mọi người -dã xúm xít vây quanh Thục.
– Thục sao vậy? – Thiếu lo lắng hỏi – Nhức -dầu phải không?
Thục khẽ lắc -dầu, vẫn không ngẩng mặt lên.
Vân -dảo mắt quan sát màn hình, giọng hoang mang:
– Hay là máy bị hỏng?
Vừa nói anh vừa gõ thử mấy cái vào bàn phím và biết ngay là mình -doán nhầm.
Thiếu gãi -dầu:
– Hay là Thục xóa nhầm file nào rồi?
Vân cắn môi:
– Hay là Thục bị -diện giật?
Mặc cho Thiếu và Vân tha hồ -doán, Thục cứ một mực lắc -dầu.
Xuyến áy náy chép miệng:
– Thôi hai anh về chỗ -di! -Dể từ từ tôi hỏi nó cho! Có thể nó có chuyện gì đó khó nói!
Không biết làm sao, Vân và Thiếu đành phải lững thững trở về chổ ngồi, lòng vẫn thấp thỏm không yên.
Chỉ còn ba đứa, Xuyến cúi sát vào -dầu Thục:
– Gì vậy mày?
Lúc này Thục -dã thôi “híc híc”, nhưng nó cứ ngồi làm thinh không -dáp.
Cúc Hương nỗi sùng:
– Bộ mày á khẩu rồi hả?
Xuyến thò tay ra:
– Mày không nói, tao nhéo à!
-Dòn hăm dọa của Xuyến quả là hiệu nghiệm. Nó vừa “hù” một câu, Thục -dã rối rít:
– -Dừng, -dừng! -Dể tao nói!
– Rồi, nói -di! – Xuyến nghiêm giọng – Nhớ khai báo thành thật à nghen!
Nhưng rồi mặc cho Xuyến và Cúc Hương nín thở dỏng tai chờ -dợi, Thục vẫn
ngồi ngậm tăm.
Xuyến lại thò tay ra:
– Nói không?
– Nói, nói! – Thục hốt hoảng.
– Nói lẹ -di! Sao mày khóc?
Thục ấp úng:
– Tại…. tại….
Thấy Thục cứ “tại, tại” hoài, Xuyến cáu tiết:
– Tại ai? Tại anh Thiếu hay anh Vân?
– Không phải.
Cúc Hương nóng nảy:
– Vậy chứ tại ai?
Thục -dỏ mặt:
– Tại cái truyện trong này nè!
Xuyến và Cúc Hương trố mắt dòm vào xấp bản thảo trước mặt Thục:
– Nó sao?
Thục bẽn lẽn:
– Nó cảm -dộng quá!
– Vậy là mày khóc?
– Ừ.
– Trời -dất cha mẹ ơi!
Xuyến và Cúc Hương ngả người ra ghế và -dồng loạt mở miệng kêu trời khiến Thiếu và Vân hoảng hốt hỏi:
– Chuyện gì vậy?
Xuyến không -dáp mà -dưa hai tay lên trời, lắc -dầu than thở:
– Chỉ tại cái tật “mít ướt” kinh niên của nó mà bao nhiêu người phải lo sốt cả vó!
Thục đưa tay quệt nước mắt:
– Sốt vó gì đâu?
Xuyến trừng mắt:
– Anh Vân và anh Thiếu bỏ ghế bỏ bàn chạy nháo nhào cả lên mà không phải sốt vó hả?
– Thôi, đừng cãi nhau nữa! – Vân sốt ruột lên tiếng – Có chuyện gì vậy, Xuyến nói nghe coi!
– Có gì đâu! – Xuyến thở dài – Tại con quỷ này nè!
Vân mỉm cười:
– Con quỷ này sao?
Cúc Hương vọt miệng:
– Nó nhõng nhẽo chứ sao! Đánh máy không lo đánh, ngồi đọc cho đã rồi tự dưng lăn ra khóc!
Đến đây thì hai chàng trai bắt đầu hiểu ra. Vân “à” một tiếng rồi cười hỏi:
– Bộ trong truyện có người chết hả Thục?
– Dạ không ạ! – Thục ngượng ngập.
– Hay là có ai bị xe cán hoặc té sông?
Thục vẫn không biết Vân trêu mình. Nó thật thà:
– Dạ làm gì có chuyện đó!
– Chứ sao Thục khóc?
Thục lí nhí:
– Dạ, tại trong truyện có con chó….
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




