|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
mục để vào chương trình “luyện ngón”.
Công việc có vẻ dễ dàng nhưng rốt cuộc chỉ có Thục va Cúc Hương là “vào” đúng “địa chỉ”. Còn Xuyến sau một hồi nhấn nhấn gõ gõ, bỗng mở miệng la hoảng:
– Anh Thiếu ơi anh Thiếu! Sao kỳ vậy nè?
Thiếu nghiêng người dòm lên màn hình của Xuyến, mỉm cười:
– Xuyến vào lộn rồi! Đây là chương trình ET chứ không phải TT!
– ET? – Xuyến trố mắt – Đây có phải là bộ phim “ET, người ngoài trái đất” không?
Cúc Hương làm bộ nói nhỏ vào tai Thục nhưng cố ý để Xuyến nghe:
– Con Xuyến nó tưởng nó đang ngồi trong rạp Thăng Long!
– Đồ ngốc! – Xuyến quay sang Cúc Hương – Bộ mày tưởng máy vi tính không chiếu phim được hả?
– Dĩ nhiên là được! – Thiếu gật đầu – Nhưng ET ở đây không phải là phim. ET là chữ viết tắt của English Tutor, một chương trình dạy tiếng Anh!
– -, hay quá hén – Cúc Hương reo len – Vậy mai mốt mình đến đây mở chương trình này ra học, khỏi phải đến các trung tâm ngoại ngữ làm gì!
Thục ngồi bên “xì” một tiếng:
– Nói như mày! Mình đến đây là để làm việc chứ đâu phải để học tiếng Anh!
Cúc Hương cười hì hì:
– Thì mình áp dụng phương châm “vừa làm vừa học” mà!
– Thế còn TT là viết tắt của chữ gì? – Xuyến hỏi Thiếu.
– TT là Typing Tutor! Xuyến vào chương trình TT, sẽ thấy chữ đó hiện lên ngay!
Xuyến tặc lưỡi:
– Nhưng bây giờ làm sao thoát khỏi ET?
– Nhấn escape!
Xuyến gãi đầu:
– Escape ở đâu mà nhấn?
– Cái phím có chữ ESC đó!
Xuyến nhấn phím ESC. Trên màn hình đột ngột hiện ra hàng chữ “Are you sure?”
– Cái gì nữa vậy? – Xuyến giật mình – Nó hỏi mình “có chắc không?” phải không?
– Đúng rồi! – Thiếu hắng giọng – Nó muốn hỏi Xuyến có chắc là định thoát khỏi chương trình không! Những thông báo loại này, rồi đây các bạn sẽ gặp thường xuyên. Đằng sau câu hỏi là hai chữ Yes và No, Xuyến thấy không?
– Thấy.
– Vậy bây giờ Xuyến Yes hay No?
– Yes, sir.
– Đủ rồi, khỏi cần sir! – Thiếu làu bàu – Muốn Yes thì nhấn chữ Y!
Xuyến liền nhấn phím chữ Y. Chương trình ET lập tức đóng lại.
Xuyến khoái chí đang định lên tiếng khen Thiếu một câu thì Cúc Hương đã cướp lời:
– Sao, anh thấy tụi này học hành có sáng dạ không?
– Sáng.
Cúc Hương liếm môi:
– Vậy có xứng đáng được thưởng không?
Thục nhăn nhó nhủ bụng “Không biết con nhỏ này định giở trò vòi vĩnh gì đây? Chắc là đòi ăn!
Quả nhiên, trong khi Thiếu còn đang ngập ngừng :
– Thưởng hả? Thưởng gì…
Cúc Hương đã tiếp ngay:
– Nói chung là anh đã có ý định thưởng tụi này từ lâu nhưng chưa nghĩ ra cách gì phải không? Để tôi làm quân sư không công cho! Đơn giản thôi, chiều nay anh dẫn tụi này đi ăn chè!
Trước những đòn tấn công tới tấp của cô gái láu lỉnh, mặt Thiếu cứ đực ra:
– Chè hả? Chè gì…
– Làm gì mà anh cứ ngơ ngơ ngác ngác như thế! – Cúc Hương hừ mũi – Tóm lại, anh có muốn dẫn tụi này đi ăn chè hay không, anh nói một tiếng đi! Sao, Yes hay no
Thiếu giật thót, đầu gật lia lịa:
– Yes, yes.
Nói yes mà miệng anh méo xẹo.
Ngày hôm sau, Thiếu đưa cho Xuyến, Thục, Cúc Hương một xấp bản thảo chi chít chữ:
– Bữa nay các bạn có thể bắt tay vào công việc được rồi! Đây là cuốn sách khách hàng mới đưa tới!
Cúc Hương trố mắt:
– Còn cái vụ TT tụi này chưa xong mà!
– Cái đó các bạn có thể tranh thủ tập thêm trong những giờ rảnh!
Xuyến liếc xấp thảo trên tay Thiếu :
– Cuốn gì vậy? Truyện trinh thám của J.H Chase hả?
Thiếu mỉm cười:
– Đây là cuốn “Kỷ thuật nấu nướng”.
– Trời đất! – Xuyến bật kêu – Vậy thì tiêu rồi!
Thiếu ngơ ngác:
– Gì mà tiêu?
Xuyến thơ dài:
– Con Cúc Hương là một đứa có tâm hồ ăn uống! Anh đưa cuốn này cho nó, suốt ngày nó lo vùi đầu nghiên cứu, còn đánh với gõ gì nữa!
Cúc Hương cười cười ngó Thiếu:
– Anh đừng có nghe lời nó! Tôi có tâm hồn ăn uống chứ chẳng có tâm hồn nấu nướng đâu! Trước nay toàn là người ta nấu sẵn tôi ăn không à!
– Are u sure? – Thiếu đột ngột hỏi lại.
Thoạt đầu Cúc Hương không hiểu Thiếu nói gì. Nó tương mình nghe lộn. Mãi một lúc nó mới nhớ ra bài học hôm qua, liền rối rít:
– No, no…. à không, yes, yes!
Vẻ quýnh quíu của Cúc Hương khiến Thục và Xuyến cười gập cả người.
Thiếu tủm tỉm đặt xấp bản thảo xuống bàn:
– Cách soạn thảo trên VNI các bạn đã biết rồi! Tập bản thảo này tôi đã tách ra làm nhiều files, bây giờ các bạn chia ra đánh!
Chỉ đợi có vậy, ba cô gái ngồi hối hả giành giật nhau từng xấp giấy, miệng la chí chóe. Thiếu phải vội vàng can thiệp:
– Từ từ thôi! Coi chừng rách bây giờ!
Vân ngồi đằng góc phòng, thấy vậy chỉ lặng lẽ mỉm cười.
Kể từ giây phút đó, Xuyến, Thục và Cúc Hương đã trơ thành những “chuyên gia vi tính” thực thụ của phòng sắp chữ điện tử thuộc công ty Việt Anh.
Và trong cái phòng vi tính xinh xắn đó, chốc chốc lại nghe tiếng các “chuyên gia” hoảng hốt và lo lắng kêu lên:
– Anh Thiếu ơi, cái dòng này rớt xuống làm sao kéo nó lên, tôi quên mất rồi?
– Nhấn phím backspace.
– Backspace là phím nào há?
– Phím có hình mũi tên ngược đó.
– Anh Thiếu ơi, tại sao chữ nào tôi đánh cũng thành chữ hoa hết vậy nè?
– Đó là do bạn đụng phải phím Caps Lock. Nhấn lại phím đó lần nữa!
Phòng vi tính lẽ ra là nơi làm việc yên tĩnh nhưng với những nhà tin học mới toanh này lại đâm ra náo nhiệt ồn ào như một cái chợ.
Dĩ nhiên, mỗi một ngày qua đi những thắc mắc ngô nghê dần dần ít đi, thay vào đó là tiếng bàn phím lách cách càng lúc càng nhịp nhàng, thuần thục.
Một hôm, Xuyến hí hửng khoe với Thục và Cúc Hương:
– Bây giờ để vào VNI, tao không cần phải tốn công lần theo cây thư mục nữa!
– Chứ mày làm sao?
Xuyến đắc ý:
– Mơ máy lên, tao chỉ cần đánh chữ “Xuyến” là màn hình VNI lập tức hiện ra!
Thục tròn mắt:
– Thật không?
Còn Cúc Hương thì bĩu môi:
– Xạo đi mày! Làm gì có chuyện đó!
– Coi đây nè!
Vừa nói Xuyến vừa gõ tên mình lên màn hình, rồi nhấn enter. Quả nhiên, màn hình VNI hiện ra trong chớp mắt.
Đôi môi Cúc Hương lập tức cong thành hình chữ O. Còn Thục thì không ngớt xuýt xoa:
– Chà, chà, hay quá hén!
Xuyến vênh mặt:
– Hay chứ sao không?
Thục lay tay Xuyến:
– Mày làm sao hay vậy, chỉ tao đi!
Xuyến làm bộ nghiêm trang:
– Tao có chỉ, may cũng không hiểu được! Muốn biết được bí quyết này, phải học hết cơm hết gạo chứ mày tương!
– Hết cơm hết gạo cái mốc xì! – Cúc Hương ngồi bên hừ mũi – Vụ này chắc chắn không phải do mày mà do cái anh chàng Thiếu đằng sau lưng mày kia!
Thục như vỡ lẽ. Nó quay sang Thiếu:
– Anh Thiếu ơi, anh làm giùm tôi một cái giống như vậy đi!
Câu nói không đầu không đuôi của Thục khiến Thiếu phải bối rối hỏi lại:
– Thục định nhờ chuyện gì vậy?
Thục chỉ tay lên màn hình trước mặt Xuyến:
– Anh làm sao cho tôi vào VNI nhanh gọn như con Xuyến vậy nè!
Xuyến vọt miệng giải thích:
– Tức là nó muốn máy nó mỗi khi bật lên, đánh chữ “Xuyến” thì màn hình VNI cũng lập tức hiện ra y như máy tôi vậy!
– Vô duyên! – Thục lườm Xuyến – Tao đánh tên tao chứ tao đánh tên mày làm gì!
Xuyến cười hì hì:
– Chứ sao vừa rồi mày bảo làm cho máy mày giống y như máy tao?
Biết không nói lại Xuyến, Thục chẳng buồn đôi cọ Nó nhìn Thiếu:
– Sao? Được không anh Thiếu?
– Tất nhiên là được! – Thiếu d dãi.
– Giống như máy con Xuyến chứ?
– Ừ.
– Nhưng mỗi khi vào VNI thì đánh tên “Thục” chứ? – Thục vẫn chưa hết lo lắng sau khi bị Xuyến hù.
Thiếu cười:
– Dĩ nhiên rồi!
Nói xong, anh bước lại trước chiếc máy của Thục. Thục lật đật đứng dậy nhường chỗ.
– Thục cứ ngồi đi!
Thiếu khoát tay và đứng ghé người bên chiếc máy, anh loay hoay đánh đáng gõ gõ.
Một lát, anh đứng thẳng người lên:
– Xong rồi đó! Bây giờ Thục thử coi!
Mặt mày rạng rỡ, Thục nôn nao gõ tên mình vào máy, rồi ấn phím enter. Lập tức màn hình VNI hiện ra như có phép màu.
– Cám ơn anh nhiều nghen! – Thục hớn hơ – Từ nay cho con Xuyến hết làm tàng!
Rồi quay sang Cúc Hương, Thục phấn khơi giục:
– Mày nhờ anh Thiếu làm giùm cho mày đi!
Không ngờ con Cúc Hương bĩu môi:
– Khỏi! Mày làm như trên đời này chỉ có mỗi anh Thiếu của con Xuyến là tài giỏi không bằng!
Tự dưng bị Cúc Hương “nhéo ngang hông”, Thiếu bối rối quay đầu đi chổ khác, giả bộ ta đây lãng tai chẳng nghe thấy gì. Còn Thục thì thuỗn mặt ra:
– Mày nói vậy nghĩa là saỏ
Như để trả lời Thục, Cúc Hương ngoảnh lại phía góc phòng, hắng giọng kêu:
– Anh Vân ơi anh Vân!
– Gì vậy Cúc Hương?- Vân ngừng tay, nhìn sang.
– Anh lại đây tôi nhờ cái này chút!
Cúc Hương nói như ra lệnh khiến Thục nghe bụng mình giật thon thót. Nó không hiểu sao trong khi nó và con Xuyến không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




