|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nhún vai:
– Tao chỉ “dằn mặt” anh chàng thôi! Ai bảo anh ta làm tao “quê” trước mặt mọi người chi!
Đúng lúc đó, Xuyến trờ xe tới. Cúc Hương hầm hầm “độp” ngay:
– Đầu đuôi cũng tại con quỷ này nè! Không biết cái cóc khô gì hết mà dám rủ tao và con Thục tới đây xin việc làm! Lại còn vỗ ngực tự xưng là “chuyên gia vi tính” nữa chứ!
Thục cười khúc khích:
– Nó còn bảo hai đứa mình cứ nhìn nó làm rồi bắt chước làm theo, sớm muộn gì cũng giỏi bằng nó ngay thôi! Thật dóc ơi là dóc!
– Tao dóc với tụi mày hồi nào! – Xuyến hừ mũi – Tao chỉ biết mỗi lệnh dir, bây giờ tụi mày cũng đã biết lệnh dir, vậy chả giỏi bằng tao rồi là gì!
– Thôi, thôi! – Thục rụt cổ – Đừng ba hoa nữa! tao sợ mày quá rồi!
Cúc Hương nhấn bàn đạp cho xe vọt tới, bảo Xuyến:
– Mày nhìn vô lưng tao coi! Thấy gì không?
– Thấy! Lưng mày là lưng ong!
Cúc Hương gầm gừ:
– Tao không giỡn! Mày nhìn kỹ lại đi!
– Nhìn kỹ rôì!
– Thấy gì chưa?
– Thấy.
– Thấy gì?
– Lang ben từ trên xuống dưới! – Xuyến cười khúc khích.
Cúc Hương tỉnh bơ:
– Mày nhìn lộn rồi! Đó là lưng con Thục!
– Tao không thù oán gì với tụi mày à nghen! – Thục giãy nảy khiến chiếc xe chao qua chao lại.
Xuyến bỗng ngưng cười. Nó hạ giọng bảo Cúc Hương:
– Nói đùa chứ tao thấy rồi! Lưng mày đẫm mồ hôi!
Cúc Hương nhếch mép:
– Mày biết tại sao vậy không?
– Biết. Tại phòng vi tính nóng quá!
– Đừng xạo! Phòng gắn máy lạnh mà nóng?
Xuyến tinh quái:
– Vậy chắc tại anh chàng Vân!
– Tại mày! – Cúc Hương mím môi – Mày làm tao và con Thục nhấp nhổm cứ như ngồi trên lửa suốt cả buổi sáng. Tội mày lẽ ra phải đem treo cổ!
– Chứ tao cũng đâu có sung sướng gì hơn! – Xuyến tặc lưỡi – Mày thử nhìn lưng tao xem!
– Khỏi nhìn! Mày làm thì mày chịu!
Xuyến chưa kịp phân trần, Cúc Hương đã hăm he:
– Mày chưa thoát khỏi tai ách đâu! Thầy Gia mà biết mày lừa thầy, mày chỉ có nước chui xuống đất ở với… giun!
Đến đây thì Xuyến hết bông phết nổi. Nó xanh mặt:
– Chết rồi, chuyện quan trọng vậy mà tao quên béng mất! Ngày mai tao phải dặn anh chàng Vân giữ kín chuyện này mới được!
– Ngày mai thì thầy Gia đã biết tỏng hết rồi! – Cúc Hương tiếp tục dọa dẫm.
Xuyến nghiến răng:
– Nếu vậy, anh chàng Vân sẽ trở thành kẻ tử thù của tao!
Cúc Hương ranh mãnh:
– Còn anh chàng Thiếu sẽ trở thành… người bạn đời của mày?
Câu trêu cợt của Cúc Hương chẳng “ngứa ngáy” gì với Xuyến. Nó thản nhiên:
– Cũng có thể, nếu con Thục không phản đối!
– Đồ vô duyên! – Thục la oai oái – mắc chi đến tao mà tao phản đối!
Xuyến cuời:
– Nếu mày không phản đối thì bây giờ tụi mình đi!
– Đi đâu?
Xuyến bí mật:
– Đi khởi động đĩa BC!
Thục ngơ ngác:
– Quay trở lại công ty Việt Anh hả?
– Khùng sao quay lại đó!
Nhìn vẻ mặt ngớ ngẩn của Thục, Cúc Hương tủm tỉm:
– Mày khờ quá! Đĩa BC tức là đĩa bánh cuốn đó! Bữa nay con Xuyến muốn đãi tụi mình ăn để chuộc cái tội làm tụi mình mất vía sáng nay đó mà!
Xuyến lườm Cúc Hương:
– Đĩa B và đĩa C thì mày lẫn lộ lung tung, còn cái vụ đĩa BC này coi bộ mày rành quá hén!
Cúc Hương cười hì hì:
– Nghề của tao mà!
Nói xong, không đợi Xuyến và Thục có ý kiến, nó hăm hở phóng xe vọt lên trước, dẫn đường.
Xuyến, Thục và Cúc Hương ngồi chụm đầu trước chiếc máy của Xuyến. Người nào người nấy cầm lăm lăm cây viết trên tay, mắt nhìn lom lom lên màn hình trước mặt.
Thiếu đứng bên cạnh. Anh lặp đi lặp lại những thao tác trên máy thật chậm rãi, vừa làm vừa giảng giải cặn kẽ.
Ba cô gái vừa nhìn vừa nghe vừa lúi húi ghi chép. Help là giúp đỡ, Copy là chép, Rename là đổi tên, Delete là xóa, Quit là rời khỏi…
Cứ mỗi lần Thiếu giảng một lệnh mới, Xuyến lại gật gù chặc lưỡi:
– Chà, chà, cái này đúng là mình đã học qua rồi!
Cúc Hương ngồi bên tủm tỉm cười không nói gì. Đợi Xuyến “chà, chà” dến lần thứ ba, nó mới buột miệng:
– Cái này tao cũng học qua rồi!
Xuyến trố mắt:
– Đừng có xạo! Mày học hồi nào?
Cúc Hương nháy nháy mắt:
– Thì mới vừa rồi đó!
Biết Cúc Hương chọc quê mình, Xuyến toét miệng ra cười. Nhưng ngay lập tức nó lấy lại vẻ nghiêm nghị:
– Nhưng có một lệnh tao học từ hôm qua! Anh Vân của mày chỉ riêng cho tao!
Cúc Hương đỏ mặt:
– Anh Vân của mày thì có! Đồ vô duyên!
Xuyến tỉnh rụi:
– Sao hôm qua mày bảo anh Thiếu là của tao, bây giờ lại bảo anh Vân?
Thiếu đứng ngay bên cạnh mà Xuyến cứ bô bô, chẳng kiêng dè gì hết khiến Thục điếng hồn. Nó khẽ liếc Thiếu, thấy anh bối rối vờ nhìn ra cửa, làm như chẳng nghe thấy gì.
Sợ Xuyến cao hứng “nói bậy” tiếp, Thục vội hỏi:
– Hôm qua anh Vân chỉ cho mày lệnh gì đâu?
– Lệnh rename! Hôm qua ảnh “đổi tên” tao thành Mai- ka, tụi mày không nhớ sao?
Rồi không đợi Cúc Hương và Thục kịp hưởng ứng, Xuyến tiếp tục oang oang:
– Cả con Cúc Hương nữa! Hôm qua nó cũng học được một lệnh mới!
– Anh Thiếu của mày chỉ cho tao hả? – Cúc Hương trả dũa.
– Không! – Xuyến lắc đầu – Không ai chỉ cho mày hết! Mày là đứa thông minh nên tự mày nghĩ ra!
Cúc Hương khoái chí:
– Hôm qua tao nghĩ ra lệnh gì vậy?
– Lệnh quit! Hôm qua sau khi làm mình làm mẩy một hồi, mày quit thẳng một mạch từ đây ra cửa chẳng chào hỏi ai hết, cũng không thèm see you again lấy một tiếng!
Cúc Hương xịu mặt:
– Mày mà còn “chơi quê” tao, tao quit luôn bây giờ cho coi!
Nghe Cúc Hương dọa bỏ về, Thục hoảng hốt can gián:
– Thôi, thôi, tụi mày giữ yên lặng để nghe anh Thiếu giảng tiếp kìa!
Lời nhắc nhở của Thục có hiệu lực tức thời. Xuyến và Cúc Hương lập tức ngưng ngay cuộc đấu khẩu.
Thiếu vờ như không để ý. Anh thò tay gõ lên bàn phím, khẽ hắng giọng:
– Những điều cơ bản, các bạn nắm sơ như thế là tạm đủ. Khi nào có thì giờ, các bạn sẽ tìm hiểu sâu thêm. Còn bây giờ các bạn sẽ học cách soạn thảo văn bản tiếng Việt trên phần mềm VNI!
Vừa nói Thiếu vừa từ từ nhấn phím chuyển vệt sáng xanh trên màn hình đến thư mục VNI.
Giảng đến đâu, Thiếu thực hành đến đó. Anh cố ra tay một cách chậm chạp, khoan thai để các cô gái kịp theo dõi.
Thục nói nhỏ với Cúc Hương:
– Giống học toán quá hả mày!
Cúc Hương rùn vai:
– Theo tao thì giống ở trường đào tạo điệp viên hơn! Nghe cứ như đang học mật mã!
Đang thì thầm, Cúc Huơng và Thục bỗng nghe Xuyến kêu lên:
– Ê, ê, anh vừa nói F2 là gì?
– F2 là lệnh save.
– Lệnh save là lệnh gì?
– Save nghĩa là lưu giữ! Nếu chúng ta không save kịp thời, toàn bộ những dữ liệu chúng ta vừa nhập vào sẽ bị mất sạch nếu chẳng may… điện cúp thình lình!
Cúc Hương gật gù:
– Như vậy chứng tỏ lệnh save này rất quan trọng!
– Đúng! – Thiếu gật dầu – Đây là lệnh rất quan trọng, vì vậy các bạn luôn luôn phải nhớ save trong khi làm việc!
Cúc Hương nheo mắt ngó Thiếu:
– Vậy anh đã nhớ save chưa?
Câu hỏi không đâu vào đâu của Cúc Hương khiến Thiếu chửng hửng:
– Cúc Hương bảo tôi save chuyện gì?
– Save cái câu tôi nói khi nãy đó? – Giọng Cúc Hương tinh quái.
Thiếu càng ngơ ngác:
– Câu khi nãy là câu gì?
Cúc Hương cười cười:
– Thì cái câu tôi “cấp đôi” anh với con Xuyến đó!
Câu hỏi trắng trợn của Cúc Huơng khiến mặt Thiếu đỏ ửng, màu đỏ lan tới tận mang tai. Vốn hiền lành, lại cả thẹn, Thiếu không quen với kiểu ăn nói táo bạo của các cô gái. Lúc nãy, nghe Xuyến và Cúc Hương mượn cớ đối đáp để trêu mình, anh còn có thể giả tảng ngó lơ chỗ khác. Nhưng lần này, Cúc Hương hỏi thẳng, anh chẳng có cách nào tránh né.
Không nghĩ ra câu gì đáp trả, cũng không thể vờ vịt ra vẻ ta đây… lãng tai, Thiếu đứng như chôn chân tại chỗ và nghe mặt mình nóng lên.
Vẻ lóng ngóng tội nghiệp của Thiếu khiến Thục bất giác động lòng. Nó dịu dàng lên tiếng:
– Hai đứa nay nghịch như quỷ, anh hơi đâu để ý! Cứ delete tất cả đi là xong!
– Chà, chà – Cúc Hương quay sang Thục – Cô nương này bữa nay mồm mép quá hén! Mày lạng quạng, tao delete mày ngay tại chỗ bây giờ!
– Xí! Tao cóc sợ!
– €, à! – Cúc Hương trợn mắt – Mày ngon há!
– Thôi, thôi! – Sau khi được Thục giải vây, Thiếu kịp lấy lại bình tĩnh, liền hắng giọng can thiệp – Các bạn đừng đùa giỡn nữa!
Rồi anh rút từ trong ngăn kéo ra ba tờ giấy,đưa cho mỗi cô gái một tờ:
– Đây là phần bài tập! Bây giờ các bạn chia ra mỗi người một máy và cố vận dụng những điều vừa học được để thực hiện những yêu cầu ghi trong này!
Xuyến chớp mắt:
– Có được giở tập ra xem không?
– Tha hồ! – Thiếu dễ dãi – Giở tập hay không giở tập không phải là vấn đề! Điều quan trọng là biết giở đúng chỗ cần thiết!
– Có được dùng lệnh copy không? – Xuyến lại hỏi.
Thắc mắc kỳ quặc của Xuyến khiến Thiếu ngớ người ra. Mãi một lúc,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




