watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:32 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5024 Lượt

ta phát rồ lên như vậy! Nhưng nhìn vẻ mặt ngơ ngác thành thật của Cúc Hương, anh lại có cảm giác cô gái trước mặt mình không biết gì thật. Ý nghĩ khủng khiếp đó khiến anh cứ trố mắt ra nhìn Cúc Hương, quên cả trả lời.
Thấy Thiếu đứng nhìn mình chòng chọc, Cúc Hương đâm quạu:
– Bộ mặt tôi dính lọ nghẹ hay sao anh nhìn dữ vậy?
– Đâu có! – Thiếu ấp úng – Tại tôi… tôi không biết bạn hỏi gì!
– Trời đất! – Cúc Hương nói qua kẽ răng, nếu không sợ Vân nghe thấy nó đã la lên rồi – Tôi nói dễ hiểu vậy tại sao anh lại cố tình không chịu hiểu! Tôi muốn hỏi anh là tại làm sao anh không khởi động máy tôi bằng đĩa C như con Xuyến và con Thục!
Thiếu nhăn nhó:
– Máy của bạn làm gì có đĩa C! Đĩa C tức là đĩa cứng đó!
Nghe Thiếu nói vậy, Cúc Hương giật thót. Biết nãy giờ mình hớ hênh khá nhiều, nó bèn tìm cách lấp liếm:
– €, à, vậy mà tự dưng tôi quên bẵng đi mất! – Rồi nó gật gù, vẻ hiểu biết – Bây giờ thì tôi nhớ ra rồi! Máy 386 chỉ có đĩa C, còn máy 286 chỉ có đĩa A thôi!
Lời phát biểu liều mạng của Cúc Hương khiến Thiếu sém một chút đã xỉu lăn đùng ra đất. Như không tin vào tai mình, anh cứ đứng đực ra, mắt chớp chớp. Mãi một lúc, anh mới nói được, miệng méo xẹo:
-Ai bảo Cúc Hương vậy? Bạn phải biết rằng các loại máy đều có gắn ổ đĩa A…
Xuyến ngồi bên trái Thục, cách Cúc Hương một ghế, nhưng vẫn nghe rõ mồn một cuộc “hỏi đáp khoa học” đầy ấm ớ giữa Cúc Hương và Thiếu. Thấy bạn mình càng lúc càng “phát ngôn bừa bãi”,

Xuyến sốt ruột vò đầu bứt tóc, chẳng biết làm sao khóa miệng Cúc Hương lại.
Đến lúc Cúc Hương hùng hồn tuyên bố máy 386 chỉ có cộc lốc một cái đĩa C thì Xuyến biết mình không thể tọa thị bàng quang lâu hơn được nữa, bèn thò chân đạp khẽ lên chân Thục.
Bắt gặp ánh mắt và cái hất đầu của Xuyến, Thục hiểu ý ngay. Nó liền đạp lên chân Cúc Hương.
Nhận được tín hiệu báo động, Cúc Hương lập tức nín thinh. Thực ra, ngay từ lúc mở miệng “bình luận” về đĩa A, đĩa C và thấy cặp mắt của Thiếu cứ mỗi lúc một trợn tròn, Cúc Hương biết mình đã để lộ hàng đống sơ hở. Nó định vờ vịt nói bâng quơ vài câu gì đó để đánh tan nỗi nghi ngờ đang tích tụ nãy giờ trong lòng Thiếu. Nhưng nhận được tin hiệu của Thục, Cúc Hương liền thay đổi ý định. Nó giả bộ chong mắt lên màn hình, ra vẻ ta đây đang tập trung tư tưởng ghê lắm, nếu Thiếu là người biết điều thì nên tự động trở về chỗ ngồi của mình để không làm phiền đến người khác.
Nhưng khổ nỗi, Thiếu chẳng tỏ vẻ gì muốn chứng tỏ mình là một người biết điều cả. Những câu hỏi ngớ ngẩn của Cúc Hương khiến anh kinh ngạc đứng đờ tại chỗ, chẳng buồn nhúc nhích.
– Cúc Hương nè! – Mãi một lúc, Thiếu mới ngập ngừng lên tiếng.
– Gì?
Thiếu chép miệng:
– Tôi hỏi thật nghen!
Giọng lưỡi rào đón của Thiếu khiến Cúc Hương chột dạ. Nó khịt mũi:
– Anh muốn hỏi thì cứ hỏi! Thật giả gì cũng được!
Trước câu nói đượm vẻ giận dỗi của Cúc Hương, Thiếu đâm ra ngần ngừ. Nhưng sau một thoáng nhíu mày, anh quyết định hỏi thẳng vào vấn đề:
– Hình như Cúc Hương chưa học qua vi tính bao giờ phải không?
Thấy Thiếu nói năng lòng vòng, rào trước đón sau, biết thế nào anh cũng hỏi câu này, Cúc Hương đã chuẩn bị tinh thần sẵn. Vì vậy Thiếu vừa hỏi xong, nó liền giả bộ “hứ” một tiếng dà

dài:
– Anh bề ngoài trông hiền lành mà bên trong khinh người quá hén!
– Đâu có! – Thiếu lắp bắp – Bạn đừng có nói oan cho tôi!
Cúc Hương nghinh mặt:
– Nếu không vậy tại sao anh dám bảo tôi chưa từng học qua vi tính?
Thiếu liếm môi:
– Tôi chỉ đoán vậy thôi! Bởi nếu đã từng học vi tính tại sao bạn lại không phân biệt được thế nào là đĩa A thế nào là đĩa C!
Cúc Hương hừ mũi:
-Ai bảo anh là tôi không phân biệt được? Từ nãy đến giờ tôi làm bộ để trêu anh đó thôi!
Thiếu bỗng đâm lưỡng lự. Quan sát Cúc Hương nãy giờ, Thiếu biết tỏng là cô nàng chẳng hề biết gì về vi tính, nhưng vẻ mặt thản nhiên và giọng lưỡi chắc nịch của Cúc Hương khiến anh đâm bán tin bán nghi. Chợt một ý nghĩ nảy ra trong đầu Thiếu. Anh thò tay vào ngăn kéo lấy ra một cái đĩa nhỏ và đặt trước mặt Cúc Hương:
– Vậy bạn nói thử xem đĩa này là đĩa gì?
Cúc Hương gượng cười nhìn cái đĩa trước mặt, biết rằng màn kịch đã đi quá xa. Theo kịch bản của Cúc Hương, sau khi bị nó át giọng, anh chàng Thiếu hiền lành kia sẽ ấp úng xin lỗi và vội vàng chạy về chổ ngồi để nghiền ngẫm và xỉ vả cái thói “khinh người” của mình. Không hề có chuyện Thiếu lấy cái đĩa ra để “kiểm tra kiến thức” của nó. Vậy mà cái chuyện vô cùng tai hại đó lại xảy ra.
Đã mấy lần Cúc Hương định quay sang nháy mắt cầu cứu Xuyến nhưng lại không dám. Nó cũng không dám cả đạp chân Thục. Sau khi “ra đề” xong, Thiếu nín thở dòm Cúc Hương lom lom, vẻ như sẵn sàng phát hiện bất cứ một hành động khả nghi nào.
Hết đường “giở trò”, Cúc Hương đành giương mắt nhìn trân trân cái đĩa vuông vuông trước mặt, môi mím chặt như thể đang đối diện với… kẻ tử thù.
Đang thập phần bối rối, mắt Cúc Hương chợt sáng lên khi nó nhớ tới cái đĩa Thiếu vừa dùng để khởi động chiếc máy 286. Cái đĩa đó có kích thước lớn hơn cái đĩa trước mặt mình, Thiếu bảo đó là đĩa A, vậy cái đĩa này chắc chắn là đĩa C đứt đuôi đi rồi! Nghĩ vậy, Cúc Hương hớn hở quay nhìn Thiếu:
– Dễ ợt vậy mà cũng đem ra đố!
– Đĩa gì? – Thiếu vẫn nhìn chăm chăm vào mặt Cúc Hương.
Cúc Hương nhún vai:
– Ai chẳng biết đĩa này là đĩa C!
Thiếu cố nín cười:
– Cúc Hương nói sai rồi! Đây không phải là đĩa C!
Cúc Hương như rớt từ trên cung trăng xuống. Nó ngẩn người ra một hồi rồi đột nhiên trở giọng:
– Anh đừng có gạt tôi! Cái đĩa khi nãy là đĩa A thì đĩa này đương nhiên là đĩa C chứ còn gì nữa!
Thiếu nhẹ nhàng:
– Đĩa này là đĩa B!
– Trời đất, đĩa gì mà lắm thế! – Cúc Hương trợn mắt – Vậy đĩa C đâu?
– Đĩa C gắn cố định bên trong máy, làm sao thấy được! – Rồi Thiếu mỉm cười hỏi – Lần này là bạn không biết thật hay giả bộ để trêu tôi?
Cúc Hương đành cười hì hì:
– Nói chung là lần nào cũng không biết thật hết! Tôi có học vi tính ngày nào đâu mà giả bộ với chẳng giả bộ!
Mặc dù đã đoán ra từ trước nhưng đến khi nghe chính Cúc Hương mở miệng thú nhận, Thiếu vẫn không khỏi ngỡ ngàng:
– Bạn chưa học qua vi tính sao lại xin vô đây làm?
Cúc Hương hất đầu về phía Xuyến và Thục:
– Tôi đi theo hai đứa này! Tụi tôi đi đâu cũng “trọn bộ” ba đứa mà!
Thiếu nhìn theo ánh mắt của Cúc Hương, giọng phân vân:
– Như vậy chắc Thục biết sử dụng máy vi tính?
Cúc Hương tặc lưỡi:
– Nó cũng như tôi! Mít đặc!
– Mẹ ơi! – Thiếu kêu khẽ – Thật tôi chưa thấy ai liều lĩnh như hai bạn!
Cúc Hương nhoẻn miệng cười duyên:
– Anh yên tâm đi! Con Xuyến giỏi vi tính lắm! Nó sẽ chỉ cho tôi và con Thục.
Thiếu không nói gì. Anh thở ra một hơi dài thườn thượt và khẽ lắc đầu, ảo não đi về chỗ ngồi. Anh không biết rồi đây cái cơ sở vi tính của anh sẽ làm ăn như thế nào với những cô nhân viên như Thục và Cúc Hương. Và nếu Vân biết chuyện, không biết số phận của các cô sẽ được định đoạt ra sao. Càng nghĩ Thiếu càng cảm thấy lo giùm cho các cô gái và anh hồi hộp đưa mắt nhìn sang Xuyến, hy vọng với tay nghề cao của mình, Xuyến sẽ đủ sức giúp các bạn nhanh chóng làm quen với công việc mới. Và anh cũng không rõ tại sao anh lại lo lắng cho những người bạn mới đến như vậy.
Xuyến ngồi trước máy, mắt nhìn lên màn hình nhưng bụng thì tức Cúc Hương anh ách.
Hôm nay, Xuyến chỉ định bụng đến công ty mà thầy Gia giới thiệu để thăm dò, xem thử người ta yêu cầu mình làm gì, sau đó sẽ về nhà nghĩ cách đối phó. Nếu thấy công việc đơn giản hoặc nếu gặp những trở ngại không đáng kể – nghĩa là có thể khắc phục được bằng cách giở sách ra “nghiên cứu” hoặc hỏi thăm người này người nọ – thì ba đứa sẽ quay trở lại, bằng không thì cả bọn “chuồn” luôn.
Nghĩ vậy, Xuyến hăm hở ngồi vào máy, định làm qua loa vài ba động tác tắt tắt mở mở cho Vân và Thiếu khỏi nghi ngờ, rồi xin phép cáo từ. Nào ngờ sau khi nhờ Thiếu khởi động giùm chiếc 286 xong, Cúc Hương lại cao hứng hỏi tới hỏi lui khiến rốt cuộc mọi sự đổ bể tùm lum. Bây giờ thì Thiếu đã biết tỏng Thục và Cúc Hương chẳng biết một mảy may về tin học.
Tai hại hơn nữa là kể từ lúc đó, sau khi về chỗ ngồi, Thiếu chẳng buồn chúi mũi vào chiếc máy của mình mà lại đăm đăm quan sát Xuyến – người mà Cúc Hương quảng cáo là kẻ duy nhất trong ba cô biết sử dụng rành rẽ máy vi tính.
Ánh mắt tò mò của Thiếu khiến Xuyến cảm thấy vô cùng nhột nhạt nhưng nó chẳng biết phải làm sao để anh quay mặt đi.
Cuối cùng, thấy không thể cứ ngồi yên hoài, Xuyến hậm hực thò tay gõ lệnh dir. Ở bên cạnh, Thục và Cúc Hương vội vã làm theo. Tiếng bàn phím vang lên nghe lách cách.
Sau khi Xuyến nhấn enter, những hàng chữ chi chít xuất hiện và cuốn nhoang nhoáng theo màn hình.
Thục hốt hoảng:
– Mày nhấn

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT