|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đập, quản không được chính mình suy nghĩ, càng quản không được chính mình cảm giác.
Lẽ nào…Nàng thích Vũ Tuyệt Luân?
Một ý tưởng hiện ra trong trong đầu nàng, nàng ngay lập tức sợ hãi mãnh liệt lắc đầu.
Không! Không có khả năng! Cũng không thể! Người nên ở trong lòng nàng là Đằng Tế, là vị hôn phu tương lai của nàng, nàng phải trong sạch mà gả Đằng gia, sau đó trung thành làm vợ của Đằng Tế, làm sao có thể đối với nam nhân ngoài Đằng Tế động tâm?
Đúng, đây chẳng qua là nàng nghĩ ngơi lung tung, có lẽ khi ở tiểu đảo quá sợ hãi, nàng mới làm ra chuyện không thể như vậy, nhất định là như vậy…
Nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của mình, nàng hết lần này đến lần khác về phía bản thân mình nghiêm chỉnh thanh minh, nụ hôn ấy chẳng qua chỉ là một sai lầm, một sai lầm, cũng không có bất cứ ý nghĩa gì.
Nàng gật gật đầu, rốt cục thuyết phục chính mình tin tưởng vào cách nói này, trong nỗi sợ hãi đó, biết bao nhiêu người có thể làm ra hành động thất thố, nàng chẳng qua tâm tình quá mức kích động mà thôi…
Vừa an ủi được trái tim bé nhỏ, một trận gõ cửa dồn dập, nàng tiến lên mở cửa ra, Vũ Tuyệt Luân rõ ràng đứng ở ngoài cửa.
Nàng ngẩn ngơ, trái tim thật vất vả mới khôi phục được tinh thần giờ như thắt lại.
Hắn mặc bộ quần áo vải lạnh màu nâu, phần eo nửa người trên quấn băng, trên vai tùy tiện khoác một chiếc áo sơ mi, nguyên bản là tóc ngắn vuốt lên lúc này lòa xòa buông xuống, thiếu đi một phần kiên cường cứng rắn, nhưng lại thêm phần trẻ con, khuôn mặt tuấn tú nhất thời càng thêm mê người.
Nàng bất giác nhìn chăm chú vào bờ môi của hắn, ngây ngẩn phát ngốc.
-"Này, ngây ngẩn ra đó làm gì? Để cho ta đi vào!" Vũ Tuyệt Luân nhăn mũi, không hờn giận nói.
-"Ách…là…" Nàng kích động cúi đầu tránh ra, nhịp tim vừa mới bình ổn lại tiếp tục đập loạn.
Vũ Tuyệt Luân vẻ mặt giận dữ đi vào trong phòng, trong miệng không ngừnglẩm bẩm: "Chậc, tiểu tử kia muốn tới cũng không nói sớm một chút, hắn nếu lo lắng liền chính mình đi đón ngươi là được rồi, làm lãng phí của ta thời gian, còn hại ta vô duyên vô cớ tốn thất một phi cơ…"
-"Làm sao vậy? Phát sinh chuyện gì sao?" Nàng không hiểu hắn đang nói gì.
-"Hành lý của ngươi toàn bộ đã ngấm nước, ta đã kêu Hắc Lương đi mua giúp ngươi quần áo, ngươi trước tiên trang điểm một chút, bằng không chờ một lát nữa hắn thấy ngươi sắc mặt nhợt nhạt, làm không tốt còn tưởng rằng ta khi dễ ngươi…" Vũ Tuyệt Luân không có trả lời, trực tiếp đi về phía nàng, cúi đầu đánh giá khuôn mặt nhỏ nhắn không chút huyết sắc của nàng.
Chẳng qua chỉ là một nữ hài tử, yếu đuối, không cá tính, mau khóc, hắn làm sao có thể thích nha đầu này, hắn tám phần là hồ đồ mới hôn nàng.
Nếu nàng hiểu lầm cái gì, cùng Đằng Tế cáo trạng, nếu thế…
-"Này, ta cũng không "khi dễ" ngươi, đúng không? Tối hôm đó chuyện thuần túy chỉ là chúng ta đôi bên tâm tình không tốt mà phát tiết thôi, không có các nhân tố khác bên trong, đúng hay không?" Hắn cố ý tăng thêm ngữ khí.
Nàng ngẩng đầu nhìn hắn, hiểu những điều hắn đề cập đến là cái gì, cũng biết cách nói của hắn là cho bọn họ hai người một lối thoát, nhưng là…Nhưng là lòng nàng vì sao lại đau đớn thế?
-"Đúng là…chuyện đó cũng đừng nhắc lại, ta đã quên rồi." Nàng cố sức gạt bỏ mà tươi cười, thuận ý tứ của hắn trả lời.
Nàng đơn giản chỉ là trả lời ngược lại, làm cho hắn có điểm không phải tư vị, nhíu mày, có chút giận dỗi nói: "Không sai, quên đi,ngươi gặp mặt Đằng Tế cái gì cũng không nên nói."
-"Gặp hắn? Đằng…Đằng Tế muốn tới?" Nàng ngạc nhiên trừng lớn hai mắt, trong lòng chấn động mạnh.
-"Hắn đã đến Đàn Hương Sơn, đại khái là nghe được ngươi gặp chuyện không may, đặc biệt chạy đến đón ngươi." Hắn lạnh lùng thốt. Vừa rồi nhận được điện thoại của Đằng Tế, hắn mới biết được Đằng Tế thậm chí đến Hawaii, xem ra hắn dường như rất để ý Chu Mạch Mạch…
-"Hắn…Hắn đến đây?" Nàng không biế nên như thế nào, trong lòng có chút khẩn trương, Đằng Tế cư nhiên đích thân đến đón nàng!
-"Đúng, vừa rồi hắn từ sân bay gọi điện đến đây, ngươi tự mình sửa sang một chút đi! Nếu vẫn giữ thần sắc như thế này, cẩn thận hắn không cần ngươi, đem ngươi hưu." Hắn cố ý chán ghét liếc nhìn nàng một cái.
Vũ Tuyệt Luân lại trở về như lúc vừa gặp, thật độc ác! Nàng đối với hắn như vậy không thể chống đỡ được, chỉ có thể buông vũ khí đầu hàng, thấp giọng đáp: "Đúng là,"
Thấy nàng đối với những lời nói quá đáng của hắn luôn nhẫn nhục chịu đựng, hắn càng thêm nhíu mày.
-"Ngươi a! Không nên bày ra bộ dạng nhu nhược hèn nhát đó được không? Người khác nói cái gì ngươi đều trả lời "đúng là", "tốt", "ta hiểu được"…Ngươi không thể cương ngạnh một chút sao? Nữ nhân người ta vừa độc lập lại có chủ kiến, thành thục mà quyến rũ, các nàng nghĩ muốn cái gì, muốn làm cái gì toàn bộ bằng ý thức ý tưởng của chính mình, cái loại nữ nhân như thế mới có mị lực, không giống ngươi, ngươi căn bản chính là…" Hắn không nhịn được nói một tràng dài, cho đến khi phát hiện ra nàng hốc mắt ửng đỏ mới im bặt.
-"Thực xin lỗi…Ta chính là yếu đuối vô năng…lại mau khóc…Không giống…"nữ nhân của ngươi…" Nàng liều mình đem lệ nuốt trở về, không biết vì sao cảm thấy từ trong miệng hắn "nữ nhân của ta", bốn chữ hảo chói tai.
Hắn mím chặt đôi môi, ngực tắc nghẽn.
Chậc! Mỗi lần nhìn thấy nàng khóc tâm tình liền không tốt, hắn quả nhiên chán ghét loại nữ nhân khóc sướt mướt này.
-"Quên đi, ngươi hèn nhát yếu đuối, thích khóc hay không thích khóc cũng chẳng liên quan đến chuyện của ta, dù sao Đằng Tế cũng muốn kết hôn với ngươi, nói không chừng hắn lại thích bộ dạng này của ngươi." Hắn thối mặt xoay người, chuẩn bị rời đi.
-"Xin đợi…Chờ một chút…" Nàng đột nhiên gọi hắn lại.
-"Làm sao?" Hắn không kiên nhẫn quay đầu trừng nàng.
-"Thương thế của ngươi…đã tốt hơn nhiều chưa?" Nàng sợ hãi hỏi, nàng năm lần bảy lượt nhớ đến máu hắn toàn bộ dính đầy bàn tay nàng ấm áp, cái loại cảm giác sợ hãi cùng mùi máu tươi nồng đậm phảng phất không gạt đi được, không ngừng mà xâu xe lục phủ ngũ tạng của nàng.
-"Chẳng qua chỉ là bị thương ngoài da thôi, không chết được!" Hắn khẽ gắt.
-"Phải không? Vậy là tốt rồi…" Nhìn hắn có thể như vậy kiêu ngạo cuồng phách đi đến phòng nàng, thương thế hẳn là cũng không có gì đáng ngại.
-"Nguyên lai ngươi cũng rất quan tâm ta hả?" Hắn dựa vào cánh cửa, trào phúng nhíu mày.
-"Đương nhiên…Ngươi vì ta mà bị thương, ta…" Nàng nhìn lên bắt gặp đôi mắt đen sâu thẳm của hắn, vội vàng né tránh.
-"Đúng, ta là vì ngươi bị thương, nhưng ngươi cũng đừng để ý, bởi vì đây là
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




