watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:00 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7849 Lượt

nói đùa, nhưng là hai đồng tử hẹp dài ban ngày hay ban đêm đều băng lãnh thâm trầm.

Lòng của nàng đột nhiên run lên, sống lưng nổi lên cảm giác gai lạnh.

Hắn đã biết sao? Biết chuyện Vũ Tuyệt Luân hôn nàng? Nàng khủng hoảng đoán bừa.

-"Ngươi băng tuyết thông minh, hẳn là không đến mức hồ đồ, nói đi, Mạch Mạch." Đằng Tế thanh âm không mang theo bất luận cái gì tình cảm ấm áp.

Bị hắn nhìn chằm chằm như vậy, nàng cảm thấy như mọi suy nghĩ của mình đều bị hắn nhìn thấu, nội tâm rối loạn bày ra trước mắt hắn.

-"Ta…" Nàng bất an thở gấp, nói không nên lời.

-"Đừng quên, ngươi là vợ chưa cưới của ta!" Hắn vỗ nhẹ vai nàng.

-"Đúng là…Ta không quên…" Nàng sợ hãi nói.

-"Vậylà tốt rồi, lại đây, hãy thoải mái đi, ta mang đến cho ngươi sườn xám chuyên dùng cho Kỳ Lân phu nhân, ngươi đi vào thử xem có hợp không." Đằng Tế thay đổi chủ đề, đem một túi giấy to đưa cho nàng.

Nàng tiếp nhận túi giấy đi vào phòng ngủ, yếu đuối ngồi trên giường, không khỏi kinh ngạc thất thần.

Thiêu thân lao đầu vào lửa chính là cái dạng tâm tình gì chứ? Không biết là hạnh phúc? Hay là…thống khổ?

Đột nhiên, nàng tuyệt vọng lắc đầu, cố gắng đem những ý nghĩ không nên có thoát ra khỏi đầu.

Không…Nàng sẽ không là bướm đêm, nàng hiểu được sứ mệnh của chính mình, từ giờ trở đi, nàng phải đem hết toàn lực thích Đằng Tế, đây mới là chuyện nàng nên làm.

Vũ Tuyệt Luân nhìn chằm chằm vào bóng dáng Chu Mạch Mạch khi bước vào phòng ăn, tất cả động tác đều ngừng lại, hô hấp không thông…
Nàng mặc sườn xám ngắn tay màu tím phấn, các đường cong duyên dáng đủ để giết chết sự can đảm của bất cứ người đàn ông nào, mái tóc dài cuốn lại thành búi cao trên đầu, chiếc cổ trắng nõn thon dài lộ ra, mỗi bước di chuyển của nàng cũng đủ trêu ghẹo trái tim mỗi người…

Đêm nay Chu Mạch Mạch tựa như một con búp bê Trung Quốc, bộ dáng đặc biệt tinh xảo đặc sắc, vừa xuất hiện liền khiến cho cả nhà ăn xôn xao, rất nhiều người ngoại quốc đều nhìn chằm chằm vào nàng, kinh động dường như hận không thể đem nàng thu vào túi áo của mình, hảo hảo trân quý.

Vũ Tuyệt Luân không thể không thừa nhận, vẻ đẹp của nàng xác thực làm cho người ta kinh hãi, nữ nhân của hắn có lẽ so với nàng nhiệt tình quyến rũ hơn, nhưng không có ai giống như nàng diễm lệ động lòng người, không có ai cứ như vậy đảo loạn tâm trí hắn…

Buổi chiều, sau khi từ chỗ nàng trở lại phòng riêng của mình, bất luận đứng, ngồi, nằm hắn đều cảm thấy rất khó chịu, trong đầu luôn lặp lại hình ảnh Đằng Tế vuốt ve khuôn mặt nàng, sau đó, hắn cảm thấy ngực như bị cái gì đè ép, buồn bực muốn đánh người.

Shit! Loại sự tình này chưa bao giờ phát sinh qua, cũng chưa từng có người có thể chi phối đến cảm xúc của hắn, hắn còn hoài nghi có phải hay không miệng vết thương nhiễm trùng vi khuẩn ảnh hưởng tới đầu óc, mới có thể làm cho hắn đứng ngồi không yên, mới có thể vừa nghĩ tới Đằng Tế cùng Chu Mạch Mạch ở cùng một chỗ là nổi giận đến phát điên!

Thực sự là điên rồi! Hắn không hiểu vì sao chính mình cảm thấy bất mãn, thần kinh rối loạn, rõ ràng chẳng qua chỉ hôn nàng đúng một lần, lại giống như trúng độc bắt đầu nghĩ ngợi lung tung?

Cứ như vậy trằn trọc đến trưa, hắn chẳng những không thể hảo hảo nghỉ ngơi, ngược lại càng thêm mệt nhọc, trong bụng truyền đến từng cơn tức giận không thể biểu đạt, bởi vậy thời gian dùng bữa tối vừa đến hắn liền sớm đi vào nhà ăn của khách sạn, kêu một chén rượu giải sầu, nhưng mà vừa mới thư dãn chưa được bao lâu, Chu Mạch Mạch cùng Đằng Tế đã tới.

Chu Mạch Mạch sợ hãi nép bên người Đằng Tế, hai người họ giống như một đôi bích nhân, cùng một kiểu trang phục truyền thống, khí chất tao nhã, thoạt nhìn trông rất xứng đôi, mọi người nhìn xem nhịn không được âm thầm khen ngợi.

Vũ Tuyệt Luân nhất thời cảm thấy phiền lòng, ngửa đầu uống một hớp rượu lớn.

-"Thiếu gia, thương thế của người vẫn chưa hồi phục, không thể uống rượu." Hắc Lượng nhịn không được lại khuyên can một câu.

-"Rầy rà." Hắn không hờn giận trừng mắt nhìn Hắc Lượng.

Đằng Tế sau khi cùng Bạch Dã, Hắc Lượng chào hỏi qua, kéo ghế cho Chu Mạch Mạch, nhìn Vũ Tuyệt Luân, cười nói: "Làm sao vậy, Tuyệt Luân, ngươi xem hình như tâm tình vẫn như cũ không tốt."

-"Bị ép buộc đến đây ăn cơm, tâm tình có thể tốt lên sao?" Hắn hừ lạnh.

-"Mạch Mạch, không biết Tuyệt Luân là chán ghét ta hay là không muốn nhìn thấy ngươi?" Đằng Tế cố ý đối Chu Mạch Mạch nói.

-"Có lẽ là ta! Hắn vẫn thực chán ghét ta…" Chu Mạch Mạch cúi đầu yếu ớt nói.

Nàng vừa vào phòng ăn đã ý thức được sự hiện diện của hắn, thế nhưng, nàng vẫn cố ý không nhìn hắn, tránh đi ánh mắt của hắn, nàng sợ mình sẽ mềm lòng.

Vũ Tuyệt Luân sửng sốt một chút, những lời của nàng nghe cứ như là trêu chọc, kỳ thật chính là trêu chọc hắn.

Người nhát gan như nàng từ khi nào trở nên lợi hại như vậy? Là vì có Đằng Tế ở bên làm chỗ dựa ư?

-"Ngươi xinh đẹp như vậy, ta hoài nghi có ai hội có thể chán ghét ngươi?" Đằng Tế nhìn nàng mỉm cười.

Nàng cúi xuống thẹn thùng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ.

Bọn họ hai người…Vũ Tuyệt Luân khó chịu nhíu mày, hắn bưng lên chén rượi, lại uống một ngụm.

Vào bữa ăn, hắn một chút khẩu vị cũng không có, Đằng Tế thì không ngừng giúp Chu Mạch Mạch gắp thức ăn, rót rượu, săn sóc tỉ mỉ, mà Chu Mạch Mạch cũng một bộ mặt được sủng ái, thần sắc vui vẻ, khác hẳn với lúc ở chung với hắn chỉ biết khóc lóc, giờ phút này nàng như một đóa hồng tươi rói diễm lệ…

Tình cảnh này làm khuôn mặt tuấn tú của hắn trầm xuống, toàn bộ quá trình dùng cơm tựa hồ chưa nói được mấy câu, chỉ biết lạnh lùng uống rượu.

Hắc Lượng cùng Bạch Dã nhìn thoáng qua, bọn họ theo Vũ Tuyệt Luân nhiều năm, quá rõ ràng cá tính của hắn, một khi hắn trở nên trầm mặc ít lời, chính là lúc tâm tình của hắn không vui đến cực điểm, mà bình thường vào thời điểm này, tốt nhất là không nên chọc tới hắn.

-"Tuyệt Luân, ngươi làm sao lại ăn ít như vậy?" Đằng Tế phát hiện hắn cơ hồ cái gì cũng chưa ăn, không khỏi quan tâm hỏi.

Lúc này Chu Mạch Mạch rốt cuộc nhịn không được trộm nhìn Vũ Tuyệt Luân, kỳ thật phi thường lo lắng cho thân thể hắn, nhưng lại
không dám biểu hiện ra mặt.

-"Ta không đói bụng." Vũ Tuyệt Luân một tay nâng chén rượu, thản nhiên nói.

-"Ngươi thoạt nhìn hình như có tâm sự." Đằng Tế chăm chú nhìn hắn.

-"Không có."

-"Phải không?" Đằng Tế mỉm cười, có chút đăm chiêu.

-"Chúng ta đừng lãng phí thời gian nữa, tực tiếp nói chuyện ngày hôm đó đi." Hắn không kiên nhẫn đi vào chủ đề chính.

-"Ân, ngươi đối với chuyện đó có ý kiến gì không?" Đằng Tế hỏi.

-"Ta cho rằng chuyện đó sớm đã được lên kế hoạch, có người biết trước lộ trình đi, thừa dịp phi cơ dừng ở sân bay động thủ làm cho máy bay gặp rủi ro, khiến cho chúng ta nhảy dù, đáp xuống tiểu đảo, sau đó phái ngườiđến giết chúng ta."

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT