watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:00 - 02/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7850 Lượt

ta đi trước, chúng ta gặp nhau ở Thượng Hải, Mạch Mạch." Nói xong, hắn cúi xuống hôn lên má nàng trước sự chứng kiến của mọi người.

Chu Mạch Mạch trong lòng hồi hộp không dám lộn xộn, mỗi lần Đằng Tế trở nên ôn nhu, nàng liền cảm thấy có điểm đáng sợ, bởi vì trực giác nói cho nàng, Đằng Tế kỳ thật không phải người nhiệt tình, nàng không rõ hắn làm động tác đó có mục đích gì.

Vũ Tuyệt Luân mày không tự giác nhíu nhíu một chút, mà động tác này của hắn, vừa vặn lọt vào mắt Bạch Dã.

-"Tuyệt Luân, ngươi phải cẩn thận, ta cho rằng "Thần thoại" sẽ còn trở lại đập phá, nếu ngươi không muốn ở chỗ này đợi bọn họ đến, liền sớm một chút hồi Thượng Hải." Đằng Tế giương mắt nhìn Vũ Tuyệt Luân.

-"Yên tâm, bọn họ dám đến nữa, ta sẽ làm cho bọn họ chết một cách khó coi." Vũ Tuyệt Luân âm ngoan nói.

Đằng Tế cười cười, với tay lấy chiếc mũ, xoay người rời đi.

-"Bạch Dã, ngươi lấy xe đưa Đằng Tế đến sân bay Đàn Hương Sơn." Vũ Tuyệt Luân hướng Bạch Dã ra lệnh.

-"Vâng…" Bạch Dã lên tiếng, đuổi theo Đằng Tế.

-"Hắc Lượng, ngươi cũng đi, nếu Đằng Tế là mục tiêu của "Thần thoại", hắn như vậy sẽ gặp nguy hiểm hơn." Vũ Tuyệt Luân nhìn theo bóng dáng của Đằng Tế, tuy rằng thực bất đắc dĩ, nhưng bảo hộ Đằng Tế cũng là trách nhiệm của hắn.

-"Vâng." Hắc Lượng gật gật đầu, cũng theo rời đi.

Cuối cùng Vũ Tuyệt Luân quay đầu nhìn Chu Mạch Mạch, tức giận nói: "Kết quả là, ta còn không thoát khỏi ngươi!"

-"Thực có lỗi…" Chu Mạch Mạch cúi đầu, không biết nên nói cái gì.

Vũ Tuyệt Luân liếc nhìn nàng một cái, không nói thêm gì nữa, bước ra khỏi nhà ăn, nhưng là, không biết vì sao, cước bộ so với khi bước vào không còn nặng nề nữa.

Chu Mạch Mạch vội vàng đi theo phía sau hắn, tất cả căng thẳng cả buổi chiều đột nhiên tiêu tan.

Giờ khắc này, nàng bỗng nhiên có loại cảm giác, cùng với con người sâu hiểm khó dò như Đằng Tế ở cùng một chỗ, nàng thà rằng ở đây, đợi một người hung hãn ngang ngược như Vũ Tuyệt Luân ở bên mình…

Khách sạn Bốn Mùa trên Mậu nghi đảo hết sức hoa mỹ, kiến trúc mở ra đón lấy khí biển bên ngoài, phảng phất như hòa cùng thiên nhiên làm một, không chỉ trang trí tao nhã mộc mạc, rất nhiều bài trí sắp đặt sáng tạo, toàn bộ các bộ phận hoàn mỹ làm như con người ta có cảm giác cuộc sống ở thiên đường, khiến người ta nhịn không được muốn đi một chút khắp nơi xung quanh thưởng thức.

Chu Mạch Mạch kỳ thực còn không muốn đi trở về gian phòng, trong phòng đợi lâu lắm, nàng thực sự rất muốn trở ra bên ngoài tận hưởng gió biển, ngắm nhìn phong cảnh, nhưng mà, nàng lại không dám lên tiếng đề cập với Vũ Tuyệt Luân, chỉ có thể ngoan ngoãn mà theo hắn đi trở về phòng.

Cũng nhanh chóng tiêu sái tiến trên hành lang vào phòng, Vũ Tuyệt Luân đột nhiên dừng lại, quay đầu nói với nàng: "Ta muốn đi ra bên ngoài hút điếu thuốc, ngươi về trước đi."

"Ta… Ta có thể đi cùng ngươi được không?" Nàng cố lấy dũng khí nói.

"Tùy ngươi." Hắn liếc nhìn nàng một cái, không hề phản đối, thẳng một đường theo hành lang bên hông khách sạn bước ra ngoài.

Nàng như lấy được lệnh đặc xá, khuôn mặt nhỏ nhắn hiện lên vẻ hưng phấn, theo hắn bước đi trên bờ biển.

Gió ngoài khơi xa nhẹ nhàng mà đến, mang theo mùi vị của biển cả, nàng nhắm
mắt lại, hít một hơi thật sâu, toàn thân tinh thần phấn chấn.

"Gió thật thoải mái…." Nàng không nhịn được lẩm nhẩm khẽ nói.

Vũ Tuyệt Luân dừng bước, quay người nhìn chăm chú nàng, thấy dáng điệu nàng say sưa, cố tình châm chọc nói: "Bộ dáng ngươi rất vui vẻ thế sao? Đằng Tế không thể cùng ngươi, chẳng lẽ ngươi không thất vọng?"

"Ách… Ta… Kỳ thực không quá quen ở cùng hắn một chỗ…." Nàng sửng sốt một chút, mới thấp giọng mà thật lòng nói ra.

"Không có quen? Không thể nào? Ta cho rằng ngươi và hắn còn "Thân mật" đi." Hắn cười khẩy, rút ra một điếu thuốc châm lửa đốt.

Nàng biết rõ hắn ám chỉ cái gì, lập tức xấu hổ nói: "Ta… Ta được Đằng Tế hắn vì sao lại…. Lại thế này…. Thành thật mà nói…. Bị hắn hù dọa sợ tới rồi…."

"Bị hù dọa đến? Ta còn cho là ngươi thích thú chứ!" Hắn không chú ý tới giọng điệu bản thân mình đã có vị chua chua.

"Ta không có! Ta chỉ là không biết nên phản ứng ra sao, thực sự…" Nàng vội la lên.

"Ngươi để ý làm gì mà giải thích với ta? Người ngươi muốn kết hôn là hắn, không phải ta…" Hắn không giận mà nói ra, lập tức phát hiện lời này có chút lỗi trong lời nói, tức khắc ngậm miệng, đỉnh mày cau lại.

Nàng ngây người một cái, cũng hiểu được mình rất kỳ quái, loại sự tình này căn bản vốn không nên đối với hắn nói ra a! Căn bản vốn không nên nói với bất luận người nào….

"Nói xong cũng là…. Đằng Tế… Hắn là chồng của ta sau này, hắn rất tốt với ta, nên cảm thấy vui vẻ cao hứng…." Nàng cúi đầu, giống như bị cáo sám hối nói.

"Đúng vậy! Tiểu tử Đằng Tế kia chưa từng đối với nữ nhân tốt như vậy qua, ngươi nên vui mừng quan tâm hắn như thế, vừa nghe đến ngươi bị thương thì lập tức chạy tới nhìn ngươi." Hắn lớn tiếng thở mạnh, quả thực như giận dỗi với ai.

"Có phải không? Ngươi cho rằng hắn thật sự để ý ta sao?" Nàng thì thào hỏi, nhớ tới Đằng Tế băng lãnh kia không hề có cảm tình, vô tâm, mặc dù cười, nhưng không có độ ấm, hắn ngay cả chạm đến tay nàng cũng chỉ là lạnh lẽo.

"Hắn…." Vũ Tuyệt Luân xoay mình ngừng một lát, hắn đương nhiên biết Đằng Tế đối với Chu Mạch Mạch săn sóc quan tâm chẳng qua là diễn kịch mà thôi, nhưng lại đúng là đặc biệt diễn cho hắn xem, tiểu tử, rõ ràng chính là cảnh cáo hắn đừng cóvới Chu Mạch Mạch không yên phận mà nghĩ đến cái gì…

Akk!

"A, ta lại nói lung tung rồi, thực ra, hắn có tồn tại hay không có lẽ ta cũng không trọng yếu lắm, ta sẽ gả cho hắn, bất luận hắn yêu không, ta đều có thể chăm sóc hắn cả đời…" Nàng phát hiện lòng mình đang dao động, vội vàng nhắc nhở sứ mệnh bản thân.

"Rõ là được rồi! Coi ngươi nói cho cùng giống như muốn hy sinh chịu chết vậy, việc này chưa gọi là cưới xin hả? Đầu của ngươi

có vấn đề gì sao? Cứ như vậy ngây ngốc mà gả cho một người mình không thương…." Hắn nghe được trong bụng có nộ khí, nhịn không được muốn mắng chửi nàng.

"Ta sẽ cố gắng thương hắn! Ta sẽ cố gắng…" Nàng buột miệng nói không suy nghĩ, như không thể nói một câu phản bác hắn, dũng khí của nàng tiêu thất hầu như không còn.

Hắn ngẩn ra, trừng mắt nhìn nàng, trong bụng nộ khí càng thêm hừng hực.

"Tốt lắm, tính ta đa sự, ngươi là tốt rồi cố gắng đi yêu tiểu tử thối kia đi chứ!" Hắn giận quát một tiếng, bước đi hướng về phía bãi biển.

Nàng sửng sốt vài giây, không hiểu trong lòng mình có phần cô đơn vắng vẻ tại sao gây nên. Là chính nàng nói muốn cố gắng đi yêu Đằng Tế, Vũ Tuyệt Luân chỉ bất quá lặp lại lời của nàng mà thôi, nhưng vì sao nghe hắn nói như vậy, lòng của nàng lại phải níu lại.

Nàng rốt cuộc là làm sao vậy?

Tâm

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT