|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
tư hỗn loạn mà đứng lặng hồi lâu tại chỗ, nàng mờ mịt không biết gì nhìn phía biển khơi, tâm tình tựa như ban đêm, như làn sóng phập phồng nhấp nhô.
Lúc này, bốn gã phú gia công tử ngoại quốc vừa đi vừa nói tiến về phía này, trông thấy nàng một cô gái Trung Hoa mỹ lệ xinh đẹp thế này một mình một người nhìn biển rộng ngẩn người ra, lập tức xúm lại, ngả ngớn về phía nàng đến gần bắt chuyện.
"Hắc! Cô nàng xinh đẹp, ngươi một người sẽ không phải rất buồn chán sao?" Gã đàn ông tóc vàng trước tiên mở miệng cặp mắt suồng sã nhìn nàng.
Nàng lại càng hoảng sợ, hoang mang rối loạn mà muốn chạy đi, nhưng phát hiện bọn họ đã cố ý ngăn trở đường đi của nàng.
"Đừng đi nha! Ngươi một người rất cô đơn lạnh lẽo nói chúng ta đến ngươi đã khỏe lại." Một người da đen khác cười hề hề nói.
Nàng càng lúc càng khẩn trương hiện rõ lên khuôn mặt, lui thân thể về phía sau, vừa kinh vừa sợ. "Xin lỗi, ta muốn quay về khách sạn…"
"Gấp cái gì? Vẫn còn rất sớm! Chúng ta đang muốn đi bơi đêm, cùng đi chứ? Tiểu mỹ nhân…" Gã thứ ba thấy nàng sợ hãi rụt rè canh càng hướng về phía nàng tới gần.
"Không được, ta còn có việc, mời các ngươi tránh ra…." Nàng kinh hoàng mà né tránh, gấp đến độ muốn khóc.
"Hắc! Qua đây a! Đừng xấu hổ! Chúng ta tuyệt đối sẽ không cho ngươi buồn chán…" Gã cuối cùng đưa tay trắng như tuyết của nàng kéo lại.
"Đừng…" Nàng kinh hãi, khóc thành tiếng.
Bỗng nhiên, một dải dài quỷ dị từ phía sau đánh úp về phía gã đàn ông kia, gắt gao siết lấy cái cổ hắn, cảm thấy hít thở không thông, cả người bị túm lấy quật ngã về phía sau nằm trên mặt đất, tiếp theo, ngực bị một bàn chân nặng nề đặt lên chế trụ lấy.
"Đừng…" Hắn đau đến mở rộng miệng nói, cơ thể co rụt lại, nhưng lại không thể phát ra được bất luận là âm thanh gì.
Ba người khác cũng ngây dại, vừa bình tĩnh lại nhìn, chỉ thấy một người mặc đồ đen dễ nhìn tay cầm trường tiên, vẻ mặt hung ác mà nhìn chăm chú bọn chúng.
"Ai cho phép các ngươi tới gần nàng?" Âm thanh Vũ Tuyệt Luân giống như từ địa ngục mà đến.
Chu Mạch Mạch vừa nhìn Vũ Tuyệt Luân đến thì an tâm, chỉ là nước mắt chảy ra vẫn không ngừng được, một dải đọng ở trên gương mặt.
"Ngươi muốn làm gì?" Gã Tóc vàng mắt thấy đồng bọn mặt chuyển thành tím tái, hoảng sợ mà đối với Vũ Tuyệt Luân nói lớn.
"Ai dám chạm vào nàng, ngươi đó phải chết!" Vũ Tuyệt Luân tay phải kéo lên, người kia tức khắc bị chế trụ mà mắt trợn tròn, tròng trắng như muốn lồi ra.
"Chúng ta chưa hề chạm vào nữ nhân của ngươi, tuyệt đối không có!" Tên người da đen kia giơ hai tay lên, vội vã giải thích.
"Đúng, chúng ta chưa từng làm cái gì…." Gã tóc vạng vội vàng phụ họa hùa theo.
Vũ Tuyệt Luân hung hăng trừng mắt nhìn chúng, bất chợt tay run lên, chiếc roi da buông lỏng tên kia ra.
Bọn họ thở dài một hơi, cho rằng hắn đã bớt giận, chẳng ngờ roi da phút chốc lại vụt lên, không chút khoan nhượng mà quất lên cơ thể người nọ đang nằm trên mặt đất.
"Nhưng các ngươi lại đem nàng chọc cho khóc…." Hắn phẫn nộ mà quát lạnh, tay liên tục huy động.
"Oa!" Người kia bị roi da đánh lên phải lăn qua lăn lại, thê lương thảm thiết gào khóc đau đớn.
Ba người kia quả thật bị dù dọa cho thê thảm, bọn họ thế nào cũng không thể nghĩ tới sẽ lại phải chọc trúng sát tinh này, cũng bất chấp đạo nghĩa bạn bè mà xoay người bỏ chạy.
Vũ Tuyệt Luân xem thường mà trừng chúng nó, nhẹ nhàng vung lên, roi da như biết nghe lời mà quay về trên tay hắn, ngoảnh lại nhìn Chu Mạch Mạch lui ở một bên, nhất thời cơn tức càng rừng rực, lông mày cau lại, không nói một câu, tiến lên dùng sức nắm tay nàng, kéo bước đi quay về khách sạn.
Trong lòng nàng thấp thỏm không yên, không dám lên tiếng, trên đường bước chân lảo đảo theo sát phía sau hắn, trở lại bên trong phòng khách sạn.
Vừa vào cửa phòng, hắn mới buông nàng ra, trực tiếp mở đầu một trận thoá mạ.
"Ngươi cái đồ ngu ngốc này! Ngươi là cố tình ở một mình tại chỗ chờ cho người khác đến làm nên chuyện tốt sao hả?"
"Ta… Ta không có…." Nàng vô tội mà mở to hai mắt, nước mắt vừa mới ngừng lại bị mắng chửi phải chảy ra.
"Cái loại tình huống này, ngươi cần phải quay đầu lại mà bỏ đi, hoặc là lớn tiếng kêu cứu, nhưng ngươi lại giống như một đứa ngốc ở đàng kia, mặc cho những người đó đùa giỡn lôi kéo?" Tất cả nộ khí trong người cứ theo đó mà tuôn ra, nén nhịn lửa giận cả ngày toàn bộ bắn ra.
"Ta… Ta muốn đi…. Nhưng là…. Nhưng là…. Bọn họ đem ta vây quanh…. Không cho ta rời khỏi…." Nàng khóc thút thít mà cãi lại.
"Vậy ngươi sao không gọi ta? May mà ta không đi xa, bằng không…"
"Ta không dám… Ta cho rằng…. Ngươi…. Ngươi giận ta…" Nước mắt tuôn rơi trên khuôn mặt mỹ miều.
"Ta đương nhiên tức giận! Từ lúc thấy ngươi đến nay luôn gặp phải chuyện phiền phức không ngừng, khiến đầu óc ta vô cùng tồi tệ, hết lần này tới lần khác ta cònphải nhẫn nại kiềm chế mà đem ngươi cái thứ phiền toái này hộ tống về Thượng Hải, tra tấn! Ta rốt cuộc đã đụng phải cái gì mà rơi vào loại sự tình này?" Nộ khí càng không thể cứu vãn, hắn khẩu bất trạch ngôn mà phát tiết tâm tình, một chút cũng không để ý tới hắn đã dùng bao nhiêu từ có thể đả thương người.
(Bạn đang đọc truyện tại KenhTruyen.Pro chúc các bạn vui vẻ)
Nàng biến sắc, ngữ khí hắn thống hận, biểu tình căm ghét, giống như đao đâm vào ngực nàng, đau đến không còn cách nào hít thở.
Nguyên lai, hắn là chán ghét cùng nàng ở một chỗ như vậy…
Minh bạch điểm này, nàng cảm thấy nàng cũng đợi không nổi nữa nữa, quay người nhằm phía cửa phòng, giờ khắc này, nàng thầm nghĩ né hắn ra, thoát đi xa!
Nhưng tay nàng còn chưa đụng tới cánh cửa, đã bị hắn chế trụ, kéo quay về trước mặt hắn.
"Ngươi muốn đi đâu? Chẳng lẽ ngươi còn muốn đi ra ngoài cho ta trêu hoa ghẹo nguyệt?" Khuôn mặt tuấn tú ghìm nén sự giận dữ hỏi.
"Ngươi…" Nàng trừng lớn hai mắt, con ngươi đen nảy lên sự oán hận cùng thương tâm. Hắn… Vậy mà nói nàng như vậy….
"Ngươi hay nhất là an phận đợi ở trong phòng, không cho phép đi lại loạn bậy, miễn cho những con ruồi nhặng đáng ghét kia quấn lấy ngươi lởn vởn, đến lúc đó lại cho ta rước lấy phiền phức …"
"Ngươi…Ngươi quá đáng…. Thả ta ra!" Nàng tức giận đến gạt tay hắn ra, nhưng cho dù vùng vẫy thế nào đều cũng tránh không được khỏi bàn tay hắn kiềm chế.
"Không thả!" Hắn tuyệt đối không để nàng lại rời khỏi tầm mắt hắn.
"Nếu như ngươi chê ta phiền phức, chê ta gánh nặng, cũng đừng quản ta…" Nàng hướng hắn kêu to.
"Ngươi…"
"Buông tay! Ta không thích ngươi! Ngươi thả ta ra!" Nàng càng không ngừng giãy dụa khóc, hoàn toàn mất hết lý trí.
"Ngươi đừng có nào loạn được chưa?" Hắn không thể nhịn được nữa đơn giản dứt khoát bắt lấy hai cổ tay nàng, lớn tiếng gầm lên giận dữ.
Nàng sợ đến ngây người, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn hắn, im lặng, nhưng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




