|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
hề có, thân thể hắn ở chỗ sâu trong lòng dấy lên một cổ ngọn lửa kỳ dị…
Ngọn lửa nguy hiểm…
Chu Mạch Mạch bị con mắt hắn sâu xa như hắc động nhìn thẳng, thiếu chút nữa cho rằng trái tim mình sẽ ngừng đập, một cái chớp mắt, nàng bỗng nhiên hiểu được mình như là bị thợ săn nhìn chòng chọc con mồi, cũng trốn không thoát nữa…
"Rất xin lỗi, Vũ đại đương gia, Mạch Mạch thất lễ, nàng lập tức phải đi chuẩn bị hành lý, mời Vũ đại đương gia cùng các vị đi theo tới trước nhà ăn dùng điểm tâm." Trương Hồng Na mở lời phá tan không khí quỷ dị trong lúc đó giữa bọn họ, lấy ánh mắt ra hiệu Chu Mạch Mạch lên lầu thu xếp.
Vũ Tuyệt Luân như ở trong mộng mới tỉnh lấy lại bình tĩnh, gật đầu theo Trương Hồng Na đi vào nhà ăn, nhưng cùng Chu Mạch Mạch gặp thoáng qua, không tự chủ được bất giác quay đầu lại liếc nhìn nàng một cái.
Càng nhìn nàng càng xinh đẹp không thể đối phó, trước khi trông thấy nàng, hắn chung quy cho rằng cái gọi là mỹ nữ bất quá như vậy thôi, nhưng hiện tại hắn mới hiểu được cái gì nghiêm túc là mỹ nữ, nguyên lai một nữ nhân mỹ lệ có thể xâm nhập sâu đến như vậy, phút chốc là có thể châm dục hỏa muốn độc chiếm trong lòng nam nhân…
Hắn chợt bừng tỉnh minh bạch Giang Tuân sở dĩ nói như vậy có dụng ý gì, Chu Mạch Mạch này quả nhiên điều không phải xinh đẹp bình thường.
Nhưng mà, vừa nghĩ nàng là tân nương Đằng Tế, hắn kinh diễm lại cấp tốc rút đi chính là một phần không lý trí giận chó đánh mèo cùng tâm tình hứng thú dời đi.
Đã là nữ nhân Đằng Tế, cũng đừng muốn hắn sẽ cho nàng dễ gần dễ gần!
Chu Mạch Mạch tránh được tầm mắt hắn, vội vàng lên lầu đi thu thập hành lý nhưng một lòng làm sao cũng chỉ không ngừng được cảm xúc mãnh liệt.
"Hỏa Kỳ Lân" Vũ Tuyệt Luân quả nhiên giống như bên ngoài miêu tả nhanh nhẹn dũng mãnh cuồng ngạo, nhưng mà nàng không nghĩ tới hắn lại là một người tuổi còn trẻ tuấn lãng như thế này, điều này làm cho nàng có điểm hoảng loạn, vừa nghĩ đến muốn cùng hắn cùng nhau đến Thượng Hải, nàng lại có cảm giác hoảng sợ không nói nên lời, thật là, ngoại trừ sợ hãi còn có một cổ cảm giác không biết nên hình dung như thế nào đã ở trong ngực nàng liên tiếp bành trướng, nghiêm trọng nén lòng của nàng, hại nàng không thở nổi…
Quay về phòng mình, nàng vô lực ngã ngồi trên giường, vẫn không cách nào làm dịu cảm giác hít thở không thông.
Loại tình huống này vẫn còn lẩn quẩn trong đầu, nàng không rõ bản thân mình là làm sao vậy, tuy
nói nàng vẫn luôn luôn không thích ánh mắt nam nhân nhìn nàng, nhưng chưa bao giờ giống vừa mới như thế bị người thấy trong lòng đại loạn.
Ánh mắt Vũ TuyệtLuân kia thật là đáng sợ, trực giác nói cho nàng, nàng hay nhất cách nam nhân này xa một chút, đừng quá tiếp cận, tuyệt không có thể cùng tiếp cận thái quá …
Vũ Tuyệt Luân phát hiện, Chu Mạch Mạch phi thường im lặng, nếu không nghe qua nàng mở miệng, hắn thật đúng là hội nghĩ nàng chẳng qua chỉ là một con búp bê.
Mái tóc đen dài buộc gọn trên đầu, thân mặc một chiếc váy len màu trắng, ở trên máy bay của tập đoàn tư nhân Vũ gia, nàng thủy chung giống như một người vợ nhỏ thu mình trong ghế ngồi, lặng lẽ ăn cơm, hoặc là nhắm mắt nghỉ ngơi, tuy rằng thoạt nhìn rất giáo dưỡng, nhưng nàng không bao giờ chủ động nói chuyện, cũng không tham gia trò chuyện, trông giống như mắc chứng tự kỷ làm cho Vũ Tuyệt Luân bị chọc có chút bốc hỏa.
Nàng như vậy thật buồn bực, về sau như thế nào để ý toàn bộ Tường Hòa Hội Quán? Không biết làm thế nào để cùng người khác giao tế xã giao, bộ mặt đẹp có cái rắm dùng?
Càng khiến hắn khó chịu là, mí mắt của nàng luôn rũ xuống, không nhìn vào bất luận kẻ nào, hơn nữa không nhìn hắn, mỗi lần sắp đối mặt với ánh mắt của hắn nàng tức khắc liền tránh đi, động tác nhỏ này khiến cơn tức của hắn mọc lan tràn.
Đã vậy hài tử này còn không tự nhiên xoay tới xoay lui, rốt cuộc là đang làm cái quỷ gì?
Nghẹn nửa ngày, hắn nhịn không được hướng nàng đi tới, đặt mông ở ghế đối diện nàng ngồi xuống, chân dài còn thực kiêu ngạo trước mắt nàng vắt lên.
-"Uy, ngươi làm cái gì vậy? Không ai nói cho ngươi né tránh ánh mắt của người khác là hành vi không lễ phép sao? Ngươi mất hứng việc ta tới đón ngươi cũng không nhất thiết khiến không khí tệ như vậy đi?" Hắn mở miệng chính là không khách khí quở trách.
Chu Mạch Mạch bị hắn làm cho hoảng sợ, rất nhanh ngồi thẳng, vẻ mặt kích động.
-"Thực xin lỗi, ta cũng không có cố ý…Ta là nói…Ngươi có thể đặc biệt tới đón ta…Đã là vinh hạnh của ta…" Nàng sợ hãi biện xưng.
Nàng sở dĩ trốn tránh hắn, là vì không biết cùng hắn nên nói cái gì, hơn nữa nàng có điểm sợ hắn, sợ hắn toàn thân khí thế áp bức, sợ hắn ngữ khí cương mãnh cháy người, càng sợ cặp mắt kia giống như câu nhiếp hồn phách…
Cho nên nàng không muốn cùng hắn tiếp cận, rất sợ ở quá gần hắn ý chí nàng sẽ bị hơi thở mãnh liệt của hắn hỏa thiêu đốt thành tro.
Vũ Tuyệt Luân tinh tường cảm nhận được sự sợ hãi của nàng, không khỏi thoáng giật mình, lập tức nhớ tới nàng trước mặt mẫu thân cũng là loại vẻ mặt hốt hoảng sợ hãi này.
Lá gan của nàng không khỏi cũng quá nhỏ đi? Mới nói nàng một câu nàng liền bị dọa thành như vậy.
-"Thiếu gia, Chu tiểu thư nhất định là bởi vì một mình một người tới Thượng Hải mới có thể có chút bất an, ngươi đừng dọa nàng." Hắc Lượng nhìn ra được Chu Mạch Mạch trước mặt Vũ Tuyệt Luân căn bản ngay cả dũng khí mở miệng cũng không có.
Cô gái đáng thương, gặp trúng Vũ Tuyệt Luân chính là vận kí nàng không tốt, nếu đổi thành kỳ lân khác, có lẽ nàng sẽ có điểm tự tại hơn, bởi vì có dũng khí chủ động cùng Vũ Tuyệt Luân nói chuyện phiếm ít người lại càng ít, tiểu tử này mới hai mươi, tuy còn rất trẻ tuổi nhưng toàn thân tràn ngập thái độ khinh thị độc đoán cùng với vẻ ngạo mạn xưng hùng xưng bá, hắn thông minh quả quyết, sáng suốt hơn người, Vũ gia thành viên đối với hắn chịu phục vô cùng, mà U Minh hội đối với vị thủ lãnh trẻ tuổi này đồng dạng kính sợ có thêm, người bình thường ở trước mặt hắn, khí thế đã sớm không có.
-"Ta nào có dọa nàng? Ta là chịu không nổi nàng như vậy không buồn hé răng, giống như có ai chọc nàng không bằng." Vũ Tuyệt Luân thối nói.
-"Vậy ngươi khẩu khí cũng dịu đi một chút, vừa rồi rất giống như đang mắng người." Hắc Lượng lắc đầu, lập tức đối với Chu Mạch Mạch cười nói: "Chu tiểu thư, ngươi đừng để ý, thiếu gia nhà ta không có ác ý, hắn nói chuyện khẩu khí thường xuyên như vậy, chúng ta đều đã quen rồi."
Chu Mạch Mạch thở dài nhẹ nhõm, quay đầu đối Hắc Lượng cảm kích cười.
Nàng biết Hắc Lượng cùng Bạch Dã đều là thân tình của Vũ Tuyệt Luân, Bạch Dã thân hình cao gầy, lạnh lùng chanh chua, may mà giờ phút này hắn đang bận điều khiển máy bay, mới có thể không cần đối mặt với hắn.
Nhưng Hắc Lượng lại không giống với, hắn có gương mặt ngăm đen chất phác,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




