watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:14 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 7724 Lượt

khỏi tầm nhìn của Phong, mặc dù họ đang len lén chỉ trỏ, xì xầm to nhỏ với nhau về anh. Qua ánh mắt thiếu thiện cảm của họ, anh cảm giác mình như 1 kẻ tội đồ. Thật nực cười! Anh đã làm gì nên tội để họ phải kết án anh như vậy? Anh chưa bao giờ ba hoa với báo chí rằng anh tài giỏi, thông minh và gương mẫu. Chỉ có họ tự phong chức vị cho anh, rồi tự mổ xẻ sự việc và tàn nhẫn nhấn chìm anh xuống vũng lầy tội lỗi…

Phong cảm thấy giận lắm! Anh muốn thét vang lên cho tất cả mọi người biết sự phẫn nộ của anh, nhưng…cổ họng anh lại khô khốc và nghẹn đắng…chưa bao giờ anh cảm thấy mình bất lực như vầy…

Anh sẽ không được diễn kịch nữa sao? Sẽ không được đứng trên sân khấu hoành tráng ấy để cháy cùng đam mê nữa sao…?Cuộc sống của anh sẽ chán ngắt và trôi nổi giữa dòng đời vô định như trước? Không!!! Anh không muốn, anh không muốn đánh mất tất cả như thế này…!!!

Trời bỗng đổ mưa như trút nước, không có sự báo trước nào cả…Phong ngồi xổm xuống ôm 2 tay lên đầu. Lòng anh nặng trĩu và chẳng buồn bước đi nữa. Cơn gió vô tình lướt qua như giễu cợt Phong, nhưng cái lạnh xé da xé thịt sao có thể sánh bằng nỗi lạnh căm trong trái tim anh lúc này…?

—————†—————-

21 giờ 10 phút…

Tuấn đã đứng đợi Phong trước cửa nhà Lâm từ 2 giờ trước. Anh lo đến phát điên khi chẳng thể gọi điện thoại được cho cậu chủ. Vốn bản tính lo xa, Tuấn đã tự tưởng tượng ra đủ thứ thể loại tai nạn kinh khủng xảy đến với Phong, rồi tự mình hoảng sợ. Anh đứng lên, ngồi xuống, đi đi lại lại còn miệng thì thầm nguyền rủa cái lạnh tê tái mà cơn mưa kia mang lại. Rồi từ phía cuối dãy hàng lang, bóng dáng Phong dần dần hiện ra trong sự mừng rỡ của Tuấn. Chàng ca sĩ thở phào 1 cách kín đáo và chạy đến bên Phong, vừa lay vai anh vừa gặng hỏi:

- Quỷ thần thiên địa! Cậu đã ở nơi chết tiệt nào vậy hả? Đói đến mức nuốt cả điện thoại rồi à?!

Vẻ mặt Phong bây giờ thiếu sức sống đến mức trầm trọng, anh trả lời bằng đôi mắt vô hồn, chả ăn nhập gì với câu hỏi của Tuấn cả.

- Tôi có thể sẽ không được diễn kịch nữa, tôi mất tất cả rồi, danh tiếng, gia đình lẫn tiền bạc…thảm hại quá.
– Cậu…đang nói cái quái gì vậy?! Rốt cuộc ông đạo diễn đã nói gì với cậu?!!

Hai chân rụng rời vì đã đi bộ cả trăm cây số, Phong kéo Tuấn ngồi xuống trước cửa nhà Lâm rồi kể vắn tắt cho anh nghe về cuộc nói chuyện với vị đạo diễn. Khi nghe xong, Tuấn không ngần ngại mà liền ôm Phong vào lòng…hơi ấm như được truyền qua nhau ngay lập tức…anh có thể cảm nhận được những nỗi niềm mà Phong cố che giấu đang rung chuyển trên đôi vai nhỏ nhắn kia. Riêng Phong hơi bất ngờ, vì đây là lần đầu tiên Tuấn chủ động ôm anh…Khóe mi anh lại cay nồng rồi…hóa ra anh chưa hẳn đã mất tất cả. Rồi Tuấn nhẹ nhàng buông cậu chủ ra, nhìn mông lung qua màn mưa phùn rồi cất giọng:

- Tôi nghĩ kĩ rồi.

Phong nhướng mày, chờ đợi câu nói của anh

- Cậu và tôi, có lẽ nên kết thúc thôi…

Chương 13: Nụ hôn cuối

- Cậu và tôi nên kết thúc thôi…

Phong cảm thấy trái tim mình đau nhói như có ai đang ra sức bóp nát nó vậy. Từng tế bào trong anh dần bị đông cứng lại bởi 1 loại thuốc độc được bào chế tinh tế nhất, khiến cho người ta đau đớn cùng cực nhưng không thể chết. Trong sự thổn thức kín đáo, anh muốn gặng hỏi lại Tuấn lời nói vừa rồi, nhưng

môi anh không thể cử động được nữa…và trong phút giây ngắn ngủi ấy…anh đã thấu hiểu như thế nào là sự chết lặng…!

Sau cùng, Tuấn phải là người lên tiếng phá vỡ bấu không khí ngạt thở. Trong sự nghẹn ngào đến tận cùng đáy lòng, Tuấn đành phải nói ra những lời mà anh biết rằng sẽ gây ra nỗi đau khôn cùng cho Phong, thậm chí anh cũng chẳng cam kết được rằng bản thân mình sẽ không hối hận nếu đưa ra quyết định đau lòng này…Quyết định rằng cả 2 sẽ buông tay nhau và bước trên 2 con đường song song, khi ấy chỉ còn biết gửi nỗi nhớ nhung vào từng cơn gió lạnh giá, mong sao nó sẽ mang chút hương thơm, chút hơi thở của người ấy đến bên mình…Tất cả sẽ chỉ còn là những hoài niệm của cảm xúc bồng bột; pha 1 chút điên rồ thường thấy ở tuổi trẻ.

- Yêu nhau thì đã sao chứ? Xã hội khắc nghiệt này sẽ không bao giờ chấp nhận chúng ta. Chúng ta không thể vô tư sống hạnh phúc bên nhau cho đến hết cuộc đời được. Nhưng tôi phải nói 1 điều, Phong à…cậu là 1 ngôi sao thật sự! Cậu không biết mình tuyệt vời như thế nào khi ở trên sân khấu đâu, cách cậu cười, cậu hát và múa may trên đấy đã hoàn toàn mê hoặc được tôi, và… rất nhiều người khác nữa. Vì thế tôi không muốn cậu dễ dàng từ bỏ ngành giải trí chỉ vì…tình cảm trói buộc giữa tôi và cậu…
– Trói…buộc…? – Phong hỏi lại với giọng điệu như kìm nén sự đau khổ
– Nếu không phẫu thuật, cậu đã không bị vướng vào mớ rắc rối này đúng không?
– Không! Vì nếu không phẫu thuật thì tôi đã thăng thiên lâu rồi!

Thái độ cọc cằn, giận dỗi của Phong bất giác khiến Tuấn vô cùng khó xử. Anh không muốn Phong hiểu lầm anh nỡ bỏ rơi Phong trong hoàn cảnh chơi vơi này, nhưng…anh lại chẳng biết giải thích với cậu chủ như thế nào cho trọn vẹn. Cơn mưa phùn dường như chẳng có ý định kết thúc sự than khóc của mình… Tuấn khẽ lần tay vào cổ áo Phong, lôi ra mặt dây chuyền chữ W và mân mê nó…Trái tim Phong đập liên hồi bởi đầu ngón tay kia vô tình chạm vào da thịt anh, bất chợt thổi bùng trong anh niềm khát khao muốn có được Tuấn 1 lần nữa…!
Phong cẩn trọng vuốt mái tóc hơi ẩm ướt của chàng ca sĩ, và 1 chút rung động ngọt ngào đó đã âm thầm nung chảy tâm hồn Tuấn…Tuy nhiên, vẫn không ngăn được anh phải nói ra những lời vô cùng xót xa…:

- Tôi mong cậu hiểu, tôi không hề có ý định lẩn trốn cậu, thậm chí cho dù chúng ta có kết thúc, tôi vẫn sẽ làm việc ở Sound of Paradise. Nhưng Phong à, cậu không thể xóa bỏ sự nghi ngờ của mọi người khi chúng ta cứ dính nhau như hình với bóng, vả lại… – Tuấn ngập ngừng nhìn vào ngực trái Phong – hãy thử yêu 1 cô gái nào đó và trở lại cuộc sống bình thường như trước đây…

Phong run run sờ lên ngực mình, rồi báu chặt đến mức nhàu nát chiếc áo sơ mi. Những giọt nước mắt được chôn giấu từ vực thẳm đáy lòng đồng loạt vùng ra khỏi khóe mi của anh. Mặc dù ngượng lắm, nhưng Phong không thể kìm nén cảm xúc được nữa…Tuấn đâu biết rằng anh đã từng tìm kiếm hết cô gái này đến cô gái khác chỉ để khỏa lấp khoang tình cảm tưởng như bị lệch lạc vì sự thiếu thốn. Tuy nhiên, càng cố đi ngược lại con sóng Sự thật, càng bị nó vật cho té ngã 1 cách đau đớn; và không mất quá lâu để anh nhận ra điều này. Cô gái Phương Nhi đó, dường như luôn âm thầm dõi theo Phong ở 1 góc mây phía đường chân trời, bởi khi Phong chỉ vừa tán tỉnh cô em xinh tươi nào đấy, thì trái tim anh lại trở nên đau nhói không thể tả xiết. Như 1 lời nhắc nhở kín đáo nhưng không kém phần quyết liệt, cô gái ấy sẽ không để người thừa kế âm thầm bán đi toàn bộ tài sản của mình cho bất cứ gã thương gia nào trên chuyến du hành.

- Tôi không có quyền được lựa chọn! – Phong túm nhẹ cổ áo Tuấn – chẳng lẽ anh nỡ mặc kệ tình yêu của cô ấy sao!?

Cái lạnh khẽ lùa vào lớp áo thun mỏng tang bất giác khiến Tuấn rùng mình. Anh hơi co người lại rồi khẽ thở dài…

- Cuộc sống này là của cậu, tôi không muốn trông thấy cậu dằn vặt đau khổ vì trái tim của Phương Nhi nữa. Tình yêu cao đẹp đó tôi sẽ khắc sâu trong tâm khảm này, nó đã trở thành 1 ký ức không thể đánh mất của tôi, và Vũ Phong à…

Tuấn vờ lảng tránh ánh mắt cậu chủ, xoay mặt về phía làn mưa và tiếp tục:

- Thời gian qua tôi đã mù quáng vì cậu. Tôi cũng chẳng biết vì điều gì, vì tôi thật sự có tình cảm với cậu hay chỉ vì cậu mang trái tim của người con gái tôi yêu? Tôi chưa xác định được tình cảm bản thân cũng như không muốn phá hỏng sự nghiệp của cậu. Thế nên…

Bằng cử chỉ dịu dàng đầy sự trân trọng, như thể đây là điều cuối cùng Tuấn có thể làm cho Phong. Anh vén tóc cậu chủ sang 1 bên rồi hôn lên vầng trán đang nóng hừng hực. Đôi môi anh phút chốc trở nên tê dại, anh tự cắn nhẹ vào môi mình để kìm nén cơn chấn động nhỏ từ làn môi, từ sự dằn xé tận đáy lòng. Phong không nói được 1 lời nào cả…anh cảm thấy nụ hôn của Tuấn thật tàn nhẫn…! Anh muốn níu giữ con người này ở bên mình mãi mãi, nhưng mọi cố gắng để cản ngăn sự biệt ly trở nên vô nghĩa khi hơi ấm của Tuấn dần dần xa rời anh. Cuối cùng, Tuấn lặng lẽ quay lưng đi, bóng hình ấy dần bị nuốt chửng bởi bóng tối phía cuối hành lang. Tiếng bước chân thân thuộc của anh vẫn còn vang vọng trong tâm trí Phong và trở thành nỗi ám ảnh chỉ vài giây sau đó.

Đau đớn đến tột cùng, Phong co rúm người lại và bật khóc. Tiếng khóc thảm thiết như 1 con thú bị tử thương. Ngay lúc này anh chỉ ước sao chiếc kim đồng hồ liều lĩnh kia có thể mặc kệ quy luật vĩnh hằng của nó để giúp Tuấn quay trở về bên anh và hôn anh 1 lần nữa… Phong cố gượng lên nhưng người mềm nhũn, anh lảo đảo và khụy 2 đầu gối xuống nền gạch lạnh thấu xương. Đôi vai anh run bần bật, 2 tay thì cứ ôm lấy ngực mình…và cõi lòng không ngừng gào thét cái tên “Thiên Tuấn”. Rồi anh ngất lịm đi vì sự mệt mỏi quá độ sau 1 ngày tồi tệ. Bầu trời càng lúc càng xám xịt, những hạt mưa dai dẳng vẫn mãi rơi

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT