|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
“Không uống nữa, không uống nữa, không uống nữa, khônguống nữa. Hu hu.” Mộc Hủy khó chịu nghẹn ngào, hai chân đạp lung tung “Muốn.Ưm, muốn.”
Trần Dục Trạch đã nghẹn năm ngày cũng không nhịn đượcnữa, vật dục vọng của anh đã sớm cương cứng như sắt thép rồi, đầu lưỡi ra khỏidũng đạo, đi lên rốn, ngọn núi nhỏ, sau đó lên xương quai xanh, cuối cùng hônlên môi, lên mặt Mộc Hủy, từ lâu đã không khống chế được mà kết hợp làm mộtthể, tạo nên vận động có tiết tấu.
Ngày hôm sau, người đàn ông tràn đầy năng lượng tỉnhdậy, gọi một cuộc điện thoại cho công ty giúp việc theo giờ, bảo bọn họ hôm naykhi cho người tới thu dọn nhà cửa, đừng quấy rầy phu nhân nghỉ ngơi, còn nữa,đem những thứ nước canh gì đó đổ hết toàn bộ, những vật dụng dùng để nấu canh,thìa canh gì đó cũng vứt đi hết, bảo Đỗ phó tổng mua lại một bộ dụng cụ Italigiống như đúc cái đã vứt đi, nhớ rõ, phải giống y như đúc.
Buổi trưa Mộc Hủy đang ngồi trên sô pha, uống canh củsen hầm xương do người giúp việc theo giờ mua từ nhà hàng có tiếng nhất ở thànhphố C về, xem chương trình giải trí hôm nay, “Chào mừng các bạn đến với chươngtrình giải trí 100% của đài truyền hình XX, bây giờ là tin tức độc nhất vô nhịcủa chúng tôi, hôm nay cuối cùng chúng tôi cũng mời được người nổi tiếng củathành phố C chúng ta —— Trần Dục Trạch tiên sinh, bây giờ xin nhiệt liệt chàomừng Trần Dục Trạch tiên sinh… Đây là câu hỏi cuối cùng của chúng tôi, có mộtbạn trên mạng hỏi rằng, ‘Xin hỏi Trần Dục Trạch tiên sinh, món anh thích nhấtlà gì?” Người đàn ông trong TV giống như nhớ tới cái gì đó, mỉm cười, hàm ý sâuxa nói “Canh, tôi thích ăn canh.”
Phụt. Mộc Hủy vô cùng khiếm nhã phun củ sen màu hồngtrong miệng ra, tắt TV nằm úp sấp, trong lòng nghĩ thực sự là dâm đãng, quá dâmđãng rồi. Sau đó ưu nhã buông bát, rút tờ khăn giấy ra lau lau khóe miệng, nóivới người giúp việc theo giờ đang nỗ lực vứt những vật dụng nhà bếp mà nói:“Sau này, nếu tôi không bảo, các người, cũng đừng mua canh cho tôi nữa nhé.”
Chương 11 : Gặp người lớn
Kéo dài thời gian, kéo dài thời gian, nhưng Mộc Hủy cókéo dài thế nào đi nữa cũng không thể chạy trốn khỏi vận hạn ‘con dâu xấu cuốicùng cũng phải gặp mặt cha mẹ chồng’, từ sau khi xuống máy bay, cô đã soi gươngđến lần thứ năm, đã hỏi Trần Dục Trạch mình trang điểm thế nào đến lần thứ mườirồi, con dâu xấu lúc này đang cực kỳ sợ sẽ để lại ấn tượng không tốt cho mẹchồng của mình, lúc trên máy bay cô vừa lên mạng tìm hiểu, trên mạng đều nói mẹchồng và con dâu là kẻ thù trời sinh, quan hệ mẹ chồng nàng dâu có vấn đề đãđược truyền từ cổ chí kim.
“Làm gì vậy, lại đang nghĩ ngợi lung tung à.” Trần DụcTrạch vừa lái xe, vừa ôm vai cô gái đang thất thần rõ rệt “Yên tâm đi, mẹ anhcũng không phải cọp, sẽ không ăn em đâu, huống hồ chúng ta về, để nói với bọnhọ chuyện chúng ta muốn kết hôn, không có việc gì đâu, mọi việc đều có ông xãđây mà.”
“Cái gì không phải cọp chứ, anh chính là một con cọp,ăn người ta đến không còn xương cốt, huống gì là mẹ anh?” Mộc Hủy lườm Trần DụcTrạch, trêu ghẹo nói.
“Phải phải phải, anh là cọp, nhưng mà anh cũng chỉ làcọp con, chuyên môn ăn tiểu yêu tinh như em thôi.” Nói xong, vươn tay phải nhéonhéo cái mũi nhỏ đáng yêu kia.
Đưa tay đẩy bàn tay không có ýtốt trên mũi ra, Mộc Hủy giọng hờn dỗi: “Đáng ghét”, sau đó quay đầu nhìn phongcảnh thành thị ngoài cửa sổ, có điều, nói thật, ở trong lòng Mộc Hủy, bị TrầnDục Trạch ồn ào như vậy, quả thực không còn khẩn trương như trước nữa.
—————————— Ta là đường phân cách vôsỉ————————
Nhà chính của họ Trần.
Từ lúc Trần Dục Trạch đưa mình vào tòa dinh thự cóphong cách như pháo đài này, Mộc Hủy liền cảm thấy toàn thân khó chịu, từ ngườiphụ nữ vừa rồi mở cửa gọi là má Ngô, đến rất nhiều tam cô lục dì bây giờ đangngồi trước mắt, còn có một đám các cô gái xinh đẹp đang dùng ánh mắt tìm tòinghiên cứu nhìn mình và Trần Dục Trạch, Mộc Hủy cúi đầu nhìn trang phục củamình, không tệ mà, váy liền áo hoa nhỏ màu trắng, thanh lịch, điềm đạm, khôngphải người lớn tuổi đều thích sao?
Trần Dục Trạch nắm tay Mộc Hủy, không đếm xỉa đến đámngười không liên quan xung quanh. Mặt không biểu cảm đi tới trước mặt một đôivợ chồng trang phục tráng lệ ngồi ở vị trí chủ nhân, giọng nói không hề nhấpnhô: “Dì Vương, ba, đây là con dâu của hai người, bọn con dự định sẽ kết hôn.Thời gian vẫn chưa định, khi nào tổ chức sẽ báo tin với hai người.”
Mà Mộc Hủy lại nhân cơ hội chăm chú quan sát ông Trần,bà Trần, Mộc Hủy luôn cảm thấy, bộ dạng Trần Dục Trạch không giống ông Trần,cũng không giống bà Trần, bà Trần vừa nhìn đã thấy là dạng phụ nữ mưu mô, cònông Trần, Mộc Hủy cảm thấy, có lẽ đã dốc sức trên thương trường rất lâu, giàrồi mà vẫn có hơi thở khôn khéo của thương nhân. Không giống như Trần DụcTrạch, đôi mắt có thần, cơ thể có sức lực.
“Con xem đi, con xem đi, con tìm cho nhà họ Trần chúngta loại phụ nữ gì vậy.” Ông Trần đột nhiên đứng dậy “Con xem đi, cô gái nàythấy người lớn bắt chuyện cũng không trả lời một câu, còn nhìn tới nhìn lui,nhìn cái gì chứ, có gì đẹp sao?”
“Bác. . .” Mộc Hủy vội vàng quay đầu lại, cẩn thậnnói.
“Bác cái gì mà bác, không phải cô rất lợi hại sao, thếnào, câm điếc rồi à.” Bà Trần cũng đứng dậy, nhìn Mộc Hủy mắng, lại nhìn thấyTrần Dục Trạch giống như gà mẹ mà giấu Mộc Hủy ở phía sau bảo vệ, càng tức giậnhơn “Trốn cái gì chứ, con hồ ly tinh như cô không phải rất lợi hại sao, khôngcho Dục Trạch ăn canh ta bảo Vũ Linh mang đến, thế nào, câm điếc rồi à.”
Mà lúc này Trần Dục Trạch không giận ngược lại cười:“Hồ ly tinh, dì Vương à, ai là hồ ly tinh chứ, nếu không phải vì một con hồ lytinh nào đó, mẹ tôi sẽ chết sao? A? Không phải vì một con hồ ly tinh nào đó bịbáo ứng sinh non, không thể sinh con được nữa thì tôi sẽ có thành tựu như ngàyhôm nay sao? Ha ha, hồ ly tinh, buồn cười, thực sự là quá buồn cười.” Trên mặtbà Trần bởi vì không nhịn được mà mặt mũi đỏ bừng, giơ một tay lên, muốn đánhTrần Dục Trạch, lại bị tay người này chặn lại ở không trung: “Đánh tôi, dì cóquyền gì mà đánh tôi chứ, dì —— Vương —— ”
“Chát.” Khuôn mặt ông Trần đỏ bừng, tát Trần Dục Trạchmột cái, nhìn Trần Dục Trạch mà giận dữ hét “Bà ấy không có quyền, ta sẽ cóchứ.” Cuối cùng, những tam cô, lục dì, cùng những tiểu thư xinh đẹp kia cũng cóchỗ để phát huy tác dụng rồi, đàn ông thì vuốt vuốt ngực ông Trần cho nguôigiận, phụ nữ thì không ngừng xoa dịu bà Trần, gọi mẹ Trần, dì Trần, bà Trần ỷcó người về phe mình, người đông thế mạnh nên lúc này cũng giống như bị rấtnhiều uất ức, ra sức khóc lóc om sòm, ầm ĩ: “Mệnh của tôi thật khổ mà, mọingười xem tôi đã nuôi cái loại súc sinh gì đây chứ.”
Mà bên này, cũng chỉ còn một mình Mộc Hủy cầm khăn đálạnh má Ngô đưa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




