watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2757 Lượt

tới, nhón chân, hai mắt đẫm lệ chườm đá lên má bị đánh của TrầnDục Trạch, Trần Dục Trạch hôn nhẹ lên trán bảo bối bé nhỏ, xem như an ủi, nhìnnhững người đang lên tiếng an ủi trước mặt, có chút đau đầu sờ trán, sau đógiọng nói trầm thấp rõ ràng vang lên: “Ngoại trừ má Ngô ra, toàn bộ những ngườikhông có quan hệ huyết thống với Trần Dục Trạch tôi mau cút hết cho tôi, TrầnDục Trạch tôi không phải nhà từ thiện, cũng không phải hoàng đế, những ngườimuốn được tôi tài trợ, những người muốn gả con gái cho tôi, tôi không cần biếtcác người là ai, nếu hiện giờ không cút cho tôi, tôi sẽ khiến công ty các ngườingay ngày mai liền phá sản, khiến con gái các người ngày mai liền đầu với thânnằm hai chỗ, bây giờ tôi đếm ba tiếng, lúc tôi ngẩng đầu lên còn thấy ai vẫn ởđây, vậy thì xin lỗi.” Trần Dục Trạch giơ tay phải lên, cúi đầu dịu dàng nhìnMộc Hủy “1″ Mộc Hủy liền thấy những người vốn đang an ủi ông bà Trần lập tứcđứng dậy, “2″ từng đợt gió thổi qua tai Mộc Hủy “3″ Trần Dục Trạch ngẩng đầunhìn thấy không gian xung quanh rõ ràng trống trơn, cười thầm, biết nghe lờivậy mới tốt chứ.

Người này liền dắt tay Mộc Hủy, “Nếu đổng sự Trần đãđánh tôi, như vậy hai chúng ta liền không thiếu nợ gì nhau nữa, tôi đến cũngkhông phải để hỏi ý kiến gì các người, chỉ là làm tròn nghĩa vụ nói với cácngười, cô ấy, Trần Mộc Hủy, là người vợ duy nhất trong kiếp này của Trần DụcTrạch tôi, còn có, chuyện cũ trước kia, các người không muốn nghe, tôi cũngvậy, cho nên, chúng ta cũng đừng nói ra nữa.” Tay kia chỉ vào người lớn tuổiđứng cách đó không xa “Về phần má Ngô, là mẹ tôi mang đến, là người đối xử tốtvới tôi, hiện giờ mẹ tôi đã đi rồi, tôi cũng đã trưởng thành, má Ngô, tôi dĩnhiên phải dẫn đi.” Ngay sau đó liền mỉm cười quay đầu “Má Ngô, má đi thu dọnđồ đạc của mình một chút, chỉ mang những thứ có ý nghĩa quan trọng với mình làđược rồi, còn quần áo gì đó cũng không cần, con sẽ mua cho.”

“Dạ, cậu chủ.”

“Dựa vào cái gì chứ.” Dì Vương còn cố gắng giữ mặt mũicủa mình.

“Dì Vương, xin lỗi, đây cũng chỉ là thông báo, khôngphải hỏi ý kiến, còn nữa, đổng sự Trần, nghe nói gần đây công ty các người nảysinh nguy cơ nợ nần, ha ha.” Trần Dục Trạch tự giễu cười cười “Chỉ e đó cũng lànguyên nhân các người bảo Trương Vũ Linh tới tìm tôi đúng chứ, đây là chi phiếumột nghìn vạn, coi như là tôi làm tròn chút lòng hiếu thảo với ba.” Nói xongliền đưa chi phiếu cho ông Trần, sau đó mang theo má Ngô đã thu dọn xong từ lâucùng Mộc Hủy đi ra cửa.
Chương 12 : Hồi tưởng

Trong khách sạn, đôi mắt to đen láy của Mộc Hủy xoaytròn, tràn ngập hiếu kỳ, khó hiểu, dọc theo đường đi, cô thấy có thêm má Ngô ởđó, mới đè nén rồi lại đè nén sự hiếu kỳkhôn cùng của mình, mà sau khi về đếnkhách sạn, người đàn ông kia có vẻ như tâm tình rất tốt còn đi tắm rửa, điềunày làm cho Mộc Hủy khó hiểu, vô cùng khó hiểu, nói thật, hiện giờ cô vẫn cònchưa thoát khỏi cảm giác khi cái tát kia đánh trên người Dục Trạch mà như đau ởtrong lòng mình, lẽ nào người đàn ông kia một chút cũng không có cảm giác vềcái tát hôm nay sao?

Cộc cộc cộc, cộc cộc cộc, Mộc Hủy một tay cầm túichườm đá lớn, một tay gõ cửa phòng tắm “Trần Dục Trạch, anh ra đây cho em, TrầnDục Trạch, Trần Dục Trạch.”

Cửa phòng tắm đột nhiên mở, Mộc Hủy còn chưa thấy rõtình huống đã bị Trần Dục Trạch kéo vào phòng tắm, một nụ hôn bất ngờ tập kíchMộc Hủy, Mộc Hủy cũng nỗ lực đáp lại nụ hôn của Trần Dục Trạch, dần dần thíchứng hoàn cảnh xung quanh, Mộc Hủy suýt chút nữa đã chảy máu mũi ra, trong phòngtắm hơi nước lượn lờ, Trần tiên sinh trần như nhộng, thứ ở giữa tam giác ngượckia, cứng cứng rắn chắc, còn có gương mặt làm cho phụ nữ ao ước, đàn ông đố kịkia nữa…

“Em yêu, em đang nhìn cái gì vậy, hửm?” Người đàn ôngáp sát lại, nhẹ nhàng hỏi.

Mộc Hủy vừa bị hỏi như thế, trên mặt đã đỏ lên “chánghét” liền cầm túi chườm nước đá trong tay ra sức đặt lên mặt bị thương củangười kia, không để ý tiếng hít vào vì đau của người đàn ông, trong miệng cònlý lẽ hùng hồn nói: “Má Ngô nói, phải chườm đá nhiều chút, nếu không, máu bầmkhông tan sẽ không đẹp.”

Trần Dục Trạch một tay đoạt lấy túi chườm nước đá, mộttay giữ lấy Mộc Hủy, cởi quần áo của cô, cầm lấy quả anh đào nhỏ trên cái bánhbao trắng kia, đổ túi chườm nước đá ra, lấy một viên đá từ bên trong, cho vàomiệng Mộc Hủy đang bị anh làm cho lửa dục đốt người: “Em yêu, chúng ta nghetheo lời má Ngô, bà hiểu nhiều biết rộng, chúng ta dùng miệng chườm đá đi.” Nóixong, liền ngồi xuống, ôm Mộc Hủy ngồi trên đùi mình, dùng số đá còn lại, khôngngừng kích thích giải đất mẫn cảm của cô gái. Mà cô gái cũng động tình, vặn vẹothân thể, ngồi ở trong lòng Trần Dục Trạch, dùng miệng ngậm viên đá, lần lượtchà trên má Trần Dục Trạch, một lần lại một lần, một viên lại một viên.

Tình cảm mãnh liệt qua đi, Trần Dục Trạch nửa nằm ởtrên giường, nghịch tóc Mộc Hủy, “Thế nào, tiểu yêu tinh em mệt rồi sao, khônghiếu kỳ nữa à?”

“Làm gì có, làm gì có, không phải anh không nói sao,như vậy em sẽ không hỏi.” Mộc Hủy tựa trên ngực Trần Dục Trạch, vẽ từng vòng từngvòng trên đó.

“Cái đồ nghĩ một đằng nói một nẻo.” Trần Dục Trạchngồi dậy, uống một ngụm nước. “Dì Vương không phải mẹ anh.”

“Sao lại vậy.”

“Suỵt, nghe anh nói.” Trần Dục Trạch véo véo tay MộcHủy “Thật ra, dòng họ anh không giàu có như vậy, ông ngoại anh là một giáo sư,vào lúc đó ông ấy vốn khinh thường ba anh, nhưng mẹ anh vẫn khăng khăng cốchấp, bỏ nhà trốn đi, mang theo tất cả tiền dành dụm của mình để giúp ba anh đibiển kiếm tiền. Cũng giống như tất cả những người làm ăn, lúc đầu cũng khôngthuận lợi, hai người mở một quán nhỏ từng bị quản lý đô thị thu phí, bị xã hộiđen bắt nộp phí bảo kê, bị những tên lừa đảo gạt, thế nhưng, mẹ cũng chưa từngcó bất cứ một câu oán hận nào, cuối cùng cũng có một ngày, ba sáng lập ra xínghiệp Trần thị, đặt chân vào ngành công nghiệp thực phẩm trong thành phố này,lên như diều gặp gió, mẹ trong lòng tràn đầy hổ thẹn dẫn theo anh với lòng hiếuthảo về quê nhà, nhưng đón tiếp bà lại chỉ là một ngôi nhà cũ nát cùng phần mộcủa ông ngoại. Thực sự là ‘Cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng, con muốn báo hiếumà cha không đợi’.”

“Dục Trạch” Vòng ôm của Trần Dục Trạch siết chặt.

“Đừng nói, hãy nghe anh nói xong đã.” Xoa xoa mái tócthật dài kia giống như dỗ dành “Cứ như vậy, sau khi anh và mẹ đứng ngẩn ngơtrước mộ phần của ông ngoại một ngày một đêm, hai mẹ con lại trở về, nhưng màbởi vì hai mẹ con về sớm, nên nghênh đón anh và mẹ là quần áo rơi lả tả khắpnhà cùng với tiếng rên rỉ đứt quãng.”

“Vậy, mẹ.”

“Mẹ, ha ha.” Người đàn ông tự giễu cười cười. “Mẹ bởivì không chịu nổi sự khiển trách của lương tâm, cùng sự phản bội của chồng, nênsau khi bảo anh sau này phải ngoan, bảo anh rằng bà mãi

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT