watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2769 Lượt

đều không hút thuốc lá.

Hít sâu mấy hơi, khẽ bước từng bước một đi vài, cúiđầu, giống như một đứa bé làm sai mà đi tới bên cạnh Trần Dục Trạch, có lẽ vìbên trong tình cảm này Trần Dục Trạch luôn có thế mạnh, cũng có lẽ trong tìnhcảm này luôn có quá nhiều không chắc chắn, cho nên, giờ này khắc này, khi TrầnDục Trạch trông thấy Mộc Hủy như vậy xuất hiện ở trước mắt mình, lửa giận tronglòng không tự kìm hãm được mà bùng lên, anh khoát tay, làm cái gạt tàn thuốctrên bàn rơi xuống đất, tàn thuốc và đầu mẩu thuốc lá trong đó cứ như vậy màvẩy lên dép lê Doraemon của Mộc Hủy, Mộc Hủy trong nháy mắt liền nổi giận, cáigì chứ, chuyện này căn bản vốn không liên quan đến cô, vì sao lại trút giận lêndép Doraemon của cô: “Trần Dục Trạch, anh điên rồi à”, Mộc Hủy ngẩng đầu, gằngiọng giận dữ hét lên với Trần Dục Trạch, khuôn mặt nhỏ nhắn lớn bằng bàn taytức giận đến đỏ bừng.

Trần Dục Trạch nghe thấy tiếng hét của Mộc Hủy, đầutiên là sững sờ, sau đó, cười lạnh ngẩng đầu, nhìn vào mắt Mộc Hủy, nói từngchữ cực kỳ rõ ràng: “Đúng, rất đúng, tôi điên rồi, điên rồi nên mới yêu thươngem, Mộc Hủy, không phải em không yêu tôi sao, bây giờ Mộc Cẩn của em đã trở về,trở về đón em rồi, em đi đi, đi đi.” Trần Dục Trạch đã đứng lên, một tay chỉvào cửa phòng đọc sách, một tay nắm chặt nắm đấm, giống như muốn trút hết lửagiận của mình ra vậy, anh hít một hơi thật sâu, buông tay xuống, nhắm mắt lại:“Mộc Hủy, tôi cũng rõ, em TMD dù sao cũng là loại người không tim không phổi,trong tình cảm này, mặc kệ em thế nào, tôi vẫn một mực bất chấp tất cả tốt vớiem, mặc kệ em không thể quên được hắn ta như thế nào, tôi cũng toàn tâm toàn ýtốt với em, đã từng có lúc, tôi còn ngây thơ cho rằng cứ làm như vậy một ngàynào đó mình sẽ có thể có một chút địa vị trong lòng em, nhưng em TMD vẫn là ýchí sắt đá. Mộc Hủy, em bây giờ giả vờ bày ra bộ dáng như nhận lỗi vậy cho aixem, em yên tâm, cho dù tôi không có được em, tôi vẫn sẽ đối tốt với em, bởi vìtôi biết rõ cái gì gọi là thứ không chiếm được luôn là thứ tốt nhất.”

Ban đầu Mộc Hủy vào vốn là muốn giải thích nhưng ngheanh nói xong, lửa giận uất ức đã cao ngàn trượng, cố gắng kiềm nước mắt trongvành mắt lại, ngẩng đầu, cầm ly nước trên bàn sách hất lên quần áo Trần DụcTrạch: “Ly nước này là trả lại anh vừa rồi làm dơ dép Doraemon của em, bây giờem làm dơ quần áo của anh lại, coi như chúng ta hòa nhau. Còn nữa” Mộc Hủy dùngtay ra sức chọc vào Trần Dục Trạch vài cái: “Anh có biết không, thứ không chiếmđược sẽ luôn tồn tại khúc mắc, người được yêu thương hơn cũng như có chỗ dựanên không sợ gì, xin lỗi, hai điều ấy em đều có rồi, vì vậy” Mộc Hủy nhìn chằmchằm vào đôi mắt Trần Dục Trạch, trịnh trọng nghiêm túc nói: “Trần Dục Trạch,em có hai điều ấy, cũng là anh cho em, Trần Dục Trạch, có lẽ đời này em phảicảm ơn anh, nếu không có anh, em bây giờ cũng không biết đang ở đâu, mặc kệ lúctrước như thế nào, Trần Dục Trạch, ít nhất hiện giờ em chỉ có anh, có lẽ từ nayvề sau cũng chỉ có anh.Kể từ lúc Mộc Cẩn vứt bỏ em mà ra đi, thì anh ta đã chỉlà anh trai, chỉ là anh trai thôi, Trần Dục Trạch, mong anh đừng quên, bất kểnhư thế nào em chí ít vẫn còn họ Mộc, trên danh nghĩa vẫn là con nuôi của Mộcgia.” Mộc Hủy lại dùng ngón tay, chọc vài cái vào ngực Trần Dục Trạch, nhưngkhông giống với khi nãy nữa, lúc này còn có một chút hơi hơi làm nũng, hơi hơiuất ức: “Trần Dục Trạch, em không phải một cô gái tùy tiện, em cũng có sựkiêuhãnh của mình, lúc trước nhà Mộc Cẩn bọn họ bảo em đi, em đã đi, bây giờ MộcCẩn lại bảo em trở về, xin lỗi, em đã đi xa rồi, Trần Dục Trạch, thôi được.”Mộc Hủy hít hít mũi: “Anh bảo em đi, vậy thì em sẽ đi.” Nói xong, Mộc Hủy quayđầu chạy ra ngoài.

“TMD.” Trần Dục Trạch thầm mắng chính mình một tiếng,liền vội vội vàng vàng đuổi theo.

Mộc Hủy trốn ở sau cổng lớn để nhìn Trần Dục Trạchđuổi theo ra, nhưng anh lại chỉ thong thả đi ra “Trần Dục Trạch, anh đuổi theo,đuổi theo đi, sao anh không đuổi theo vậy, Trần Dục Trạch, anh là tên khốnkiếp.” Nói xong, rất nhanh chạy đến trước mặt Trần Dục Trạch, ôm chặt lấy anh,nước mắt, nước mũi nhẫn nhịn rất lâu rốt cục cũng vỡ đê, bất chấp quần áo ẩmướt thế nào, bất chấp không thoải mái thế nào, cũng đem nước mắt, nước mũi chùilên bên trên, càng không ngừng run rẩy nói: “Trần Dục Trạch, anh là tên khốnkiếp… khốn kiếp…”

Mà Trần Dục Trạch cũng không hề nói gì, chỉ là ôm côgái trong lòng thật chặt.

Vì vậy, hai người cứ như vậy mà ngây ngốc đứng ở trướccửa, rất lâu… rất lâu…
Chương 6 : Quên

Khụ, có vài câu hơi 15+ chút

Thế giới này thật hết thuốc chữa rồi, chuyện cẩuhuyết* nhất cùng lắm cũng chỉ như thế này thôi……

*Cẩu huyết: chỉ những tình tiết khoa trương, khó tinnhưng lại xảy ra, hoặc tình tiết lặp đi lặp lại trong phim hoặc truyện.

Mộc Hủy vừa mới cùng Trần tổng tài của chúng ta kissgoodbye xong, xoay người rời khỏi YH Time đi dạo phố, chỉ là, mới bước xuốngtaxi, trong lúc xoay người, đã nhìn thấy bạn học Mộc Cẩn, chỉ thấy bạn học MộcCẩn mặc một bộ áo lông màu xám cực kỳ hợp với dáng người, quần màu trắng thoảimái đứng cách cô không xa, mà Mộc Cẩn cũng nhìn thấy Mộc Hủy, anh ta dường nhưkhông ngờ sẽ gặp được Mộc Hủy nhanh như vậy, có chút giật mình, nhưng trongnháy mắt liền khôi phục lại bình thường, mỉm cười nhìn Mộc Hủy.

Mộc Hủy của chúng ta cũng không có vẻ gì, có lẽ ở cùngTrần Dục Trạch lâu ngày, da mặt cũng dày hơn, đột nhiên cảm thấy, hiện giờ đốimặt với Mộc Cẩn, lòng cũng đã không còn đau nữa, có lẽ cô đã thật sự buôngxuống, cũng giống như mối tình đầu của mỗi người nhất định là tốt đẹp nhất,khắc sâu nhất vậy, thế nhưng cũng có một số người vẫn có thể cùng mối tình đầucủa mình làm bạn hết quãng đời còn lại, trên đời này, yêu đương cũng cần cókinh nghiệm, cho nên mới có từ ‘yêu lần nữa’, có lẽ, đối với Mộc Hủy mà nói,Mộc Cẩn chính là mối tình đầu, còn Trần Dục Trạch là người có thể cùng cô làmbạn cả đời, mỉm cười, Mộc Hủy đi đến trước mặt Mộc Cẩn, giữ một khoảng cáchthích hợp, nói rằng: “Anh, đã lâu không gặp.”

Trong quán cà phê Đại Điểu, ở một góc không làm ngườita chú ý, Mộc Cẩn và Mộc Hủy đang ngồi ở đó, Mộc Hủy cảm thấy có mấy lời vẫnnên nói rõ, mà Mộc Cẩn lúc này lại có chút không yên lòng, quán cà phê Đại Điểunày, là anh dẫn cô tới, ở đây cũng là nơi bắt đầu của bọn họ, Mộc Cẩn còn nhớrõ, hôm ấy là lễ Giáng Sinh, khi đó Mộc Hủy mới 16 tuổi, đó là độ tuổi đẹp đẽbiết bao, ngày đó, mẹ dẫn theo Mộc Hủy đến mua quần áo cho anh, chú ý, là dẫntheo, mục đích chủ yếu là mua quần áo cho Mộc Cẩn, Mộc Hủy nhiều nhất chỉ làmột người hầu giúp cầm quần áo, chính là, lễ Giáng Sinh rất nhiều người, khắpnơi đều là người, trong nháy mắt, Mộc Hủy cứ như vậy mà bị lạc mất. Lần đó, làanh tìm được cô. Cô bé mặc quần áo màu lam nhạt đã đứng trước cửa quán cà phêĐại Điểu này, cúi cái đầu nhỏ, có vẻ rất buồn, là anh tìm được cô, Mộc Cẩn điqua nắm tay cô, nhận lấy

Trang: [<] 1, 2, 3, [4] ,5,6 ,12 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT