watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2764 Lượt

những túi mua sắm cô cầm trong tay, thừa dịp Mộc Hủycòn đang giật mình kinh ngạc, nhanh chóng hôn lên môi cô, trời biết, khi anhphát hiện Mộc Hủy không thấy đâu thì tâm trạng đã như thế nào, bỏ lại quần áocòn đang mua với mẹ, cứ như vậy mà tìm, bây giờ, Mộc Cẩn vẫn còn cảm thấy timmình như đang treo giữa không trung. [NV: thích chị ấy mà chả thấy bênh vực gìđể chị ấy bị bắt nạt thế ~~~">

“Anh, đã lâu không gặp.” Giọng nói trong trẻo của MộcHủy chậm rãi truyền đến, cứ như vậy làm xáo trộn hồi ức của Mộc Cẩn.

“Hủy Hủy, anh rất nhớ em, anh tới đón em về nhà……” MộcCẩn nhìn Mộc Hủy không chớp mắt, chậm rãi nói ra câu này.

Thấy người đàn ông trước mặt đang nhìn mình sắp mềmđến chảy nước, Mộc Hủy đảo cặp mắt trắng dã, đã biết sẽ như bây giờ, trước kiasao lại làm vậy, không phải lòng dạ Mộc Hủy quá độc ác, cô rất không tán thànhvới những nữ nhân vật chính dưới ngòi bút của Quỳnh Dao, vì một người đàn ôngmà đòi sống đòi chết. Lúc trước cô bị đói bụng cả ngày trời thì anh đang ở đâu,có lẽ đang trên máy bay ăn no mặc ấm, lúc trước cô bị mẹ Mộc ức hiếp, thì anhđang ở đâu, có lẽ đang ở trong một quán bar nào đó say khướt. “Anh à, thật sựkhông phải là em đả kích anh, nhưng chẳng lẽ anh không biết ư, chúng ta bây giờđã không thể trở lại lúc trước nữa, anh, những lời khác chúng ta không bàn đến,hiện giờ, anh chỉ là anh trai em, sau này anh cũng sẽ chỉ là cậu của con em,xin lỗi, anh, anh đã vứt bỏ em, lúc trước các người bảo em đi, em đã đi, bâygiờ anh muốn em trở về, xin lỗi, em đã đi xa rồi.” Nói xong, cô cũng không để ýMộc Cẩn, cầm lấy điện thoại trong tay, nện giày cao gót, cộp cộp cộp cộp bỏ đi.

Mộc Cẩn cứ như vậy nhìn bóng lưng Mộc Hủy, từng bướcmột cách mình càng lúc càng xa, Mộc Hủy trước kia nhìn anh đi có phải lòng cũngđau đớn như anh lúc này không, mãi đến khi chứng kiến Mộc Hủy đi ra cửa, laovào vòng ôm của người đàn ông khác, nhìn thấy ánh mắt sủng nịch Mộc Hủy củangười đàn ông kia. Anh biết mình đã không còn hi vọng, vả lại, người đàn ôngkia lại còn là tổng tài YH Time oai phong một cõi của thành phố C — Trần DụcTrạch.

“Em yêu…….” Có lẽ thế giới này cái gì cũng không ngăncản được tinh trùng khắp người của Trần Dục Trạch tiên sinh lúc này, Trần DụcTrạch cảm động. Khi anh nghe tất cả những điều Mộc Hủy nói với Mộc Cẩn ở đầubên kia điện thoại, anh đã cảm động, Trần Dục Trạch đối với mối tình của anh vàMộc Hủy cho tới bây giờ cũng không có tự tin, nghe những lời cô nói với Mộc Cẩnkia, có phải chứng tỏ anh có hy vọng hay không, ítnhất hiện giờ Mộc Hủy là củaanh, chỉ có anh mới có thể bảo vệ tốt cho Mộc Hủy, như vậy, Mộc Cẩn có phải khôngcòn cơ hội nữa không, Mộc Hủy cuối cùng cũng sẽ là của anh, như vậy tốt quá,như vậy anh nhất định phải thừa dịp còn nóng mà tiến tới. Về đến nhà, sau khibế Mộc Hủy vào phòng ngủ, phịch một tiếng đóng cửa phòng lại, ném Mộc Hủy lêntrên giường, sau đó nhanh chóng xé rách quần áo trên người Mộc Hủy và mình, hôncũng tự nhiên diễn ra, ngón tay giống như đánh đàn dương cầm mà quạt gió châmlửa trên người Mộc Hủy, kéo tay Mộc Hủy đến vật dục vọng của mình, Trần DụcTrạch cảm thấy thật dễ chịu, cảm giác như vậy thật là tốt.

“Dục Trạch, ưm, khó chịu, muốn……” Môi đỏ mọng hé ra,Mộc Hủy khó nhịn rên rỉ.

“Ngoan, em yêu, gọi ông xã đi, gọi ông xã rồi sẽ choem.” Trần Dục Trạch dùng vật dục vọng cọ xát cửa hang của Mộc Hủy, nhẹ giọngdỗ.

“Ừm. Ông xã, muốn.”

Trong chớp mắt, hai người rốt cục cũng dung hợp, gắnbó chặt chẽ, làm một vận động tốt đẹp nhất, nguyên thủy nhất.

Chương 7 : Cầu hôn

Một người đàn ông phải như thế nào, một người đàn ôngchính là phải không để cho người phụ nữ của mình bị tổn thương, không để chongười phụ nữ của mình chịu uất ức, có lẽ những việc của mấy hôm trước đã mangđến cho Trần Dục Trạch lòng tin, mấy ngày nay mỗi ngày anh đều quấn quít lấyMộc Hủy bắt gọi mình là ông xã, giọng nói ngọt ngào, Trần Dục Trạch nghe thấymà lòng cũng ngọt ngào, so với ăn mật ong còn ngọt ngào hơn, yêu Mộc Hủy làviệc hạnh phúc nhất cuộc đời này của Trần Dục Trạch, cho nên, bây giờ anh choMộc Hủy một danh phận chính thức, kẻ thứ ba, nhân tình gì đó trong mắt Trần DụcTrạch anh đều là mây bay, dù thêm gì nữa cũng đều là mây bay.

Cầm điện thoại lên, lái xe, Trần Dục Trạch ngang nhiêntrốn việc lúc này đang lái xe đưa Mộc Hủy chạy băng băng trên con đường nhỏ ởvùng ngoại ô, lúc này Mộc Hủy đang ngồi ở ghế phụ, có vẻ uể oải, tối hôm qua bịTrần Dục Trạch làm mệt cả đêm, buổi sáng còn chưa tỉnh ngủ đã bị Trần Dục Trạchlôi dậy, thay quần áo, hầu hạ cô ăn điểm tâm xong, sau đó bế lên xe.

Mộc Hủy ngáp một cái, “Trần Dục Trạch, chúng ta sẽ điđâu vậy.”

“Ngoan, đến rồi sẽ biết.” Trần Dục Trạch trộm hươngtrên môi Mộc Hủy một cái, cười đến hào quang vạn trượng, Mộc Hủy thấy vậy nghĩthầm trong lòng, anh ấy cười như vậy, chắc hẳn không có chuyện tốt, liềnnghiêng đầu tựa vào trên ghế ngủ.

Đến lúc xe ngừng, Mộc Hủy liền tỉnh lại, mở mắt, thìtrông thấy Trần Dục Trạch định đưa tay ôm cô đang vô cùng xấu hổ, Mộc Hủy nở nụcười, lộ ra tám cái răng, hướng lên mặt Trần Dục Trạch hôn cái “chụt”, cười hìhì nhào vào lòng Trần Dục Trạch.

Nhìn bốn phía xung quanh, Mộc Hủy trông thấy đây làmột căn biệt thự cạnh biển, trời xanh, mây trắng, xung quanh biệt thự trồng rấtnhiều lan dạ hương, một cơn gió thổi qua, Mộc Hủy nhìn thấy mà lòng tràn đầyvui vẻ, đây là loài hoa cô thích nhất, rời khỏi vòng ôm của Trần Dục Trạch, tựanhư một chú bướm nhỏ mà đi ngắt hoa, Trần Dục Trạch nhìn Mộc Hủy nghĩ thầm, sớmbiết thế đã trồng nhiều lan dạ hương hơn một chút, để Mộc Hủy ngắt thỏa thích.

Khi hoàng hôn, Mộc Hủy và Trần Dục Trạch dắt tay nhauđi chân trần bước chậm trên bãi cát, hạt cát mịn cùng nước biển lành lạnh khiếnchân hai người vô cùng thoải mái, hai người không nói gì, cứ như vậy mà đithẳng đến phía trước.

“Trần Dục Trạch, anh nhìn xem, đó là cái gì vậy.”Buông tay Trần Dục Trạch ra, Mộc Hủy tràn đầy sức sống chạy đi nhặt một lọ thủytinh ở phía xa xa, cầm lên chơi đùa. Trần Dục Trạch cười cười, nắm chặt điệnthoại trong tay, xoay người rời đi.

“Đây là cái gì nhỉ.” Mộc Hủy thì thào tự nói, mở nắplọ ra, dùng ngón út khều lấy miếng giấy trong lọ, chỉ thấy trên đó viết: “Emyêu, anh là Trần Dục Trạch, là ông xã tương lai của em, chuyện tới hôm nay, cóvài lời anh cũng không thể không nói ra.” Mộc Hủy quay đầu lại nhìn Trần DụcTrạch vừa mới đứng ở chỗ kia, giờ đã không thấy bóng dáng, cô cũng ngồi bệtxuống đất, từ từ xem thư “Em yêu, lần đầu gặp em, em như một luồng ánh sáng, cứnhư vậy mà chiếu rọi tâm hồn u tối của anh, mặc dù có lúc, chúng ta vì một chútmâu thuẫn mà cãi nhau, mặc dù có lúc, chúng ta có chút xích mích, mặc dù có rấtnhiều mặc dù, nhưng mà, Mộc Hủy, em là của anh, cũng chỉ có thể là của anh, chỉcần em thích, bất luận nghèo khổ hay phú quý, Trần Dục Trạch anh lên trời xuốngđất cũng sẵn lòng làm mọi việc vì em, chỉ cần em bằng lòng, dù phía trước có lànúi đao biển

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,12 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT