|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
sửa tên Mộc Hủy lại thành Trần Hủy không nhỉ, Trần Dục Trạch nghĩthầm.
Nhìn chằm chằm người đàn ông bên cạnh, lại nhìn ngườiđàn ông bên cạnh chằm chằm, tuy rằng không khuất phục trước quyền thế, nhưng mànhìn ánh mắt người đàn ông bên cạnh này, vẫn phải nuốt nước miếng, bang bangbang, tiếng gõ cổng chính nhà họ Mộc.
Thật ra mục đích Trần Dục Trạch mang Mộc Hủy tới nhàhọ Mộc lần này rất đơn giản, chỉ để lấy sổ hộ khẩu của Mộc Hủy, cửa trước mắtmở ra, người mở cửa là Mộc Cẩn, Mộc Cẩn nhìn cô gái trước mắt mặc chiếc váy màuxanh lá mạ, ánh mắtsáng ngời, liền cứ như thế mà ngơ ngác nhìn cô gái ấy:“Hủy. . . Hủy. . . , em đã trở về.“
Kéo kéo góc áo người bên cạnh, lại kéo kéo góc áongười bên cạnh, nhưng nhìn thấy bộ dáng Trần Dục Trạch thờ ơ như đang xem kịchvui, Mộc Hủy thở dài một hơi, kính cẩn lễ phép gọi một tiếng “Anh.”
“Ai vậy, ai vậy, ai tới đấy.” Còn chưa thấy bóng ngườiđã nghe thấy tiếng trước, Trần Dục Trạch một tay ôm lấy Mộc Hủy, tuyên cáoquyền sở hữu, nhìn Mộc Cẩn bị Mộc phu nhân kéo lại, ánh mắt nhìn Mộc Hủy từ vuivẻ, khiếp sợ, khó hiểu, tức giận, cuối cùng là phát điên mà gào to, “Cái conhèn mọn kia, mày còn không biết xấu hổ mà trở về sao, mày còn sợ mày làm hạinhà họ Mộc chúng tao chưa đủ à, mày cút đi, cút đi…”
Trần Dục Trạch ôm cô gái trong vòng tay, cứ như vậy,không coi ai ra gì mà vòng qua bà Mộc và Mộc Cẩn, đi vào trong biệt thự nhà họMộc, nhìn Mộc tiên sinh đang đi xuống lầu, anh lớn tiếng nói to, phong độ đườngđường, tràn ngập tự hào cùng khí phách vương giả, “Tôi tới nơi này cũng chỉ cómột mục đích, tôi muốn kết hôn với Mộc Hủy, tôi cần sổ hộ khẩu của cô ấy.”
“Cáigì vậy, tôi không nghe lầm chứ.” Bà Mộc giả vờ lấy làm kinh ngạc, vòng ra trướcmặt Trần Dục Trạch, chậc chậc lên tiếng: “Cậu là tên nhóc ngang tàng từ đâunhảy ra vậy, dám cưới con hồ ly này, chậc chậc, tôi nói cho cậu biết, nhặt đượcthì chỉ là nhặt được thôi, còn muốn hộ khẩu gì chứ, hừ hừ, thật là chuyện nực cười,quá nực cười mà.”
Trần Dục Trạch ẩn chứa tình cảm nhìn chằm chằm MộcHủy, ôm cô ngồi vào vị trí chủ nhân trên sô pha, tự mình rót trà cho mình, nhìnMộc Cẩn kéo lấy Mộc phu nhân ngồi ở bên tay trái mình, cố gắng không để bà tanói chuyện, Mộc tiên sinh ngồi ở một bên khác của cậu chủ Mộc, đối diện vớiTrần Dục Trạch, Trần Dục Trạch khẽ cười một tiếng, “Chỉ một câu thôi, sổ hộkhẩu là đưa hay là không đưa.”
“Đưa, đưa cái gì mà đưa, không đưa.” Bà Mộc chỉ vàoMộc Hủy, vẻ mặt ghét bỏ “Tôi nói cho mà biết, tôi mặc kệ cậu là ai, tôi nóikhông đưa sẽ không đưa, đồ rác rưởi này làm hại nhà chúng tôi thảm như vậy, dựavào cái gì có thể để nó được hạnh phúc chứ, tôi nói cho tên nhãi như cậu biết,cậu có biết xí nghiệp Mộc thị không, ha ha, chính là xí nghiệp của chúng tôiđấy, thế nào, sợ rồi chứ.”
Thổi nhẹ bọt trà, uống một ngụm, không tồi không tồi,là Thiết Quan Âm thượng hạng, ôm Mộc Hủy, nếu không có người ngoài thì đã xoaxoa đầu nhỏ của cô rồi, anh áp sát tai cô nhẹ giọng nói “Em yêu à, tuy rằng ởđây đã không còn lưu giữ em, nhưng dù sao em cũng lớn lên ở nơi này, có ký ứctuổi thơ của em, đi thăm một chút đi, sau này chúng ta sẽ không đến đây nữa.Hửm?
Hàilòng vì nhận được cái hôn của Mộc Hủy, nhìn cô gái kia một bước thành ba bướcmà chạy khỏi chiến trường này, nhìn Mộc Cẩn muốn đuổi theo lại không dám, tâmtình anh liền tốt lên, xoay xoay ly trà trong tay: “Mộc tiên sinh, Mộc phunhân, các người dùng một ít cổ phần các người sở hữu của xí nghiệp Mộc thị màbán ra, tôi nghĩ, hẳn là lỗ không ít nhỉ, còn nữa, cậu chủ Mộc, gần đây gầydựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng, công ty Cẩn Vinh vừa mới cất bước, tôinghĩ, hẳn sẽ cần không ít tiền, trên đời này, chuyện có thể sử dụng tiền để đạtđược sẽ không còn là chuyện nữa, cứ nói đi, bao nhiêu tiền.”
Không ngoài dự đoán. Trần Dục Trạch giống như đang xemkịch, nhìn sắc mặt một nhà ba người liên tục thay đổi, tâm trạng vô cùng thíchthú. “Thực ra, có một chuyện vẫn chưa nói với các người, chủ tịch thật sự phíasau xí nghiệp Mộc thị này không phải họ Trần, mà là họ Mộc, cái không khéo ởđây chính là hình như tên Mộc Hủy thì phải.”
“Rốt, rốt cuộc cậu là ai.” Mộc tiên sinh rất lâu khôngnói cuối cùng cũng lên tiếng, nói cho cùng cũng là người đàn ông từng gặp quarất nhiều cục diện gay go, nhưng đối mặt với cục diện thế này có thể phục hồitinh thần nhanh như vậy thực sự là làm khó ông ta rồi.
“Ba mẹ, từ đầu con đã muốn nói nhưng các người cứ chặnngang, anh ta là Trần Dục Trạch.”
Buông chén trà trong tay, Trần Dục Trạch đứng lên,“Vẫn là cậu chủ Mộc có kiến thức, như vậy, hy vọng các người hiểu nên làm nhưthế nào, hộ khẩu của Mộc Hủy, hai nghìn vạn.”Nói xong, liền đi thẳng về hướngMộc Hủy rời khỏi lúc nãy.
Trên gác xép nhà họ Mộc, cuối cùng Trần Dục Trạch cũngtìm được Mộc Hủy, lúc này Mộc Hủy đang kinh ngạc đứng trước một đống đồ lặtvặt, nghe thấy tiếng bước chân, cô xoay người “Dục Trạch, anh đã lên rồi sao,anh biết không, đây đã từng là phòng của em, anh xem, hiện giờ đã biến thànhnơi để đồ lặt vặt, Dục Trạch, nhìn nơi này em thực sự không còn gì đáng lưuluyến nữa.”
Trần Dục Trạch nhìn quanh bốn phía, ánh sáng yếu ớt,bụi vờn bay, nhỏ bé, ẩm thấp, anh đi lên trước, từ phía sau ôm lấy Mộc Hủy, đặtcằm trên vai mềm mại “Không sao cả, em còn có anh.”
Mộc Hủy bỗng như nhớ tới cái gì đó, xoay người, nắmlấy cổ áo anh, “Dục Trạch, nếu không lấy được hộ khẩu, em đã nói với anh từtrước rồi đấy, không có giấy chứng nhận kết hôn em sẽ không kết hôn, không kếthôn, nếu như kết hôn anh sẽ lấy cớ để không cần em, không cần con của em, ở bênngoài tìm tiểu tam, tiểu tứ, tiểu ngũ, tiểu lục…”
Trần Dục Trạch không nói gì, nhìn cái miệng nhỏ nhắnđang lải nhải, cúi người ngăn chặn cô, chấm dứt lời lải nhải không có khả năngtrở thành sự thật kia.
Ai cũng không phát hiện, ở trên cầu thang của gác xép,Mộc Cẩn đang đứng ở đó, nắm chặt hai đấm, trong đó có một bàn tay còn đang cầmhộ khẩu của Mộc Hủy, trong nháy mắt, anh ta còn có xúc động muốn xé nát tranggiấy đó, nhưng mà, anh ta không dám, không dám, Mộc Cẩn nghĩ thầm, có lẽ, đờinày, mình thật sự đã vuột mất cô ấy rồi.
Chương 9 : Ngược tiểu tam
Nằmsấp trên giường, hai móng vuốt nhỏ đang chống khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, MộcHủy lật xem tờ tạp chí thời thượng trước mặt, nhưng lại không yên lòng, TrầnDục Trạch chết tiệt này, cô đã, ừm, nghĩ một chút, phải rồi, đã năm ngày côchưa gặp anh,là ý gì đây, theo như trên TV nói, khi một người đàn ông theođuổi một người phụ nữ thì người phụ nữ ấy chính là một vật báu, đến sau khitheo đuổi được rồi thì người phụ nữ kia liền biến thành một ngọn cỏ. Thôi đượcthôi được, Mộc Hủy thừa nhận không phải Trần Dục Trạch không về nhà, thực ra làbuổi tối khi Trần Dục Trạch về nhà thì cô đã đi ngủ rồi, sáng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




