|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
anh ấy thôi.”
“Tống Thần, em bao che khuyết điểm cũng thật tốt, năm đó em cũng giúp anh trai mình như vậy hay sao?”
“Cái gì? Anh nói gì tôi không hiểu.”
Mặt Tống Thần mờ mịt, cũng không dám tiến lên dò xét cô.
“Anh chính là nhớ, năm đó anh em. . . . . .”
“Xin lỗi, thang máy đến rồi, không thể tiếp chuyện với Quản lý được rồi.”
Tống Thần kéo cô vào trong thang máy, cửa thang máy chậm rãi khép lại, Quý Quân nhìn chằm chằm vào mắt cô, ẩn chứa điều gì khó nói . . . . . .
Cô cũng không biết hình dung như thế nào, lòng chợt dao động, mắt của anh quá mức thẳng thắn làm cho cô nhất thời không thể không nhìn.
“Bị mấy lời của anh ta làm cho sầu não hả?”
Tống Thần vắt áo khoác màu tàn thuốc của cô lên túi, chua chát nói.
Cô cúi đầu không để ý đến cô ấy.
“Hạ Sơn Chi, mình cho cậu biết, cậu cũng không thể chần chừ, người mà anh trai mình xác định từ lúc bé đã là cậu rồi. Coi như. . . . . .”
Giọng điệu của cô ấy từ từ chậm lại, cô liền cắt đứt cô ấy: “Tống Thần, quá khứ xảy ra cái gì, các cậu đã lựa chọn gạt mình…thì mình nghĩ đó cũng không phải là chuyện tốt gì. Mình cũng không phải là người không biết suy nghĩ. Hiện tại chỉ muốn cùng với lão Hoắc bình yên sống qua ngày. Người đã già rồi cũng không thể đuổi theo chuyện cũ mãi được.”
“Coi như cậu cũng còn có chút lương tâm.”
Cô ấy ấp úng nói, lo lắng trên mặt chợt hạ xuống.
Đọc tiếp: Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích – Chương Chương 16: JQ thứ 16
Đi đến chỗ hẹn đã nhìn thấy chiếc Land-Rover màu xanh lá cây của Cố Tích đỗ ở ven đường. Các cô gái đi ngang qua nhìn thấy anh đẹp trai liên tiếp ngoái lại nhìn. Tống Thần khinh thường nói: ” Muốn rêu rao mình ở đảng Thái Tử gì chứ, không phải là dựa hơi của cha anh ta hay sao, mau dừng lại đi!”
Cha của Cố Tích cũng là một nhân vật nổi tiếng trong ngành công an.
Bất quá: ” Anh ta cũng không muốn dựa vào cha của mình, nếu mà dựa vào thì bây giờ đã lên tới chức vụ gì rồi cũng không còn ngồi ở đây.”
“Còn nữa, nói đến đây mới nhớ không phải cậu cũng là người của đảng công chúa hay sao?”
Cha của Tống Thần ở thành phố này cũng là một nhân vật nổi tiếng.
“Phi phi phi, anh ta cũng không phải là ba của mình”
Cha mẹ Tống Thần ly hôn đã nhiều năm, đây cũng chính là nguyên nhân tại sao Tống Thần không muốn có bạn trai, cô ấy căn bản không có cảm giác an toàn.
Tiếng huýt sáo véo von vang lên trừ Cố Tích thì còn ai vào đây nữa.
Cố Tích chào cô rồi kéo cô lên nhét vào phía sau xe: “Chị dâu, phía sau an toàn hơn.”
Anh lại huýt sáo sau đó trực tiếp ngồi vào ghế lái, hoàn toàn không để ý đến Tống Thần.
Tống Thần giận đến nghiến răng, trèo lên ghế lái phụ đóng cửa rầm tầm.
Tống Thần vừa đeo dây an toàn vừa nói tục: “Mẹ nó, dáng dấp đã xấu xí lại còn muốn đi ra ngoài dọa người!”
“Lại nói đến xấu xí, nếu cô Tống nhận đứng thứ hai thì ai dám tranh vị trí thứ nhất đây.”
“Đúng là mồm chó không thể mọc được ngà voi.”
“Thô tục, thô lỗ. Đại ca làm sao lại có thể có họ hàng như vậy, thật là mất thể diện.”
Cô nửa nằm nửa ngồi trên ghế nhìn hai người bọn họ đấu khẩu cảm thấy rất sung sướng.
Tống Thần túm chặt tay lên da ghế, chắc là đang vô cùng khó chịu rồi.
Tiếng là bạn thân như cô đây, lúc này cũng có phần bỏ chút đá xuống giếng.
Nhưng mà Cố Tích đã cố công chọc giận cô ấy như vậy, cô nỡ lòng nào đi đả kích đến tính tích cực của anh ta đây.
Cô cũng hết sức hâm mộ Cố Tích , có thể biến tướng phương thức theo đuổi như vậy cũng thật không tệ chút nào.
Một đường thẳng tắp đến nhà ga, liền nhìn thấy hai người quen thuộc ngồi ở bên trong sảnh chờ, tinh thần đang lên cao tuyệt không bận tâm đến những người khác đang vội vã qua lại.
Cô đứng yên quan sát, thấy ở sảnh đang chiếu tiết mục giải trí nên cũng hiểu được phần nào.
Hai mươi mấy phút sau, một ông bác đẹp trai cười hì hì như phật Di Lạc hòa ái dễ gần đi tới chỗ của cô, cũng không phải ai khác mà chính là lão Hạ.
Cô chạy về phía ông, ở trong lòng ông cọ cọ: “Chú Hạ sao lại trở nên đẹp trai thế này, cũng không thể thấy cô Hạ còn trẻ tuổi mà ở đây tán tỉnh đâu nhé.”
“Bốp” , cái ót liền bị vỗ một cái, thật là đau, quả nhiên cô ngày bé được nhặt từ dưới sông lên mà.
“Cha, mẹ lại đánh con.”
Cô nước mắt lưng tròng ngẩng đầu nhìn vẻ mặt cha Hạ đầy thương yêu.
“Cũng đã là gái lỡ thì rồi, vẫn còn chưa có đứng đắn, con nhìn Thần Thần xem, người ta đoan trang thùy mị như thế kia.”
Mẹ Hạ đem cô từ trong ngực chồng mình kéo ra chỉ chỉ vào Tống Thần mà quở trách.
Tống Thần đứng thẳng lưng, áo khoác ngoài màu đen đi giày cao cổ, mỉm cười e lệ trông thật hiền thục.
Chỉ là bạn thân Tống à cậu cũng thật biết giả vờ đấy.
Cố Tích cố gắng nín cười giả vờ đứng rất nghiêm chỉnh, cô ngược lại thật không muốn giải thích, cô mới không thèm ghen tỵ với người giả bộ thục nữ như vậy.
“Dì à, người ta sẽ xấu hổ đấy.”
Tống Thần ôm lấy của cánh tay mẹ cô, ngượng ngùng cúi đầu xuống.
Cố Tích chủ động nhận lấy hành lý trên tay cha cô, đi bên cạnh Tống Thần.
Mẹ cô liếc liếc Tống Thần lại ngó sang Cố Tích, trong mắt rộ lên vẻ hưng phấn.
Mẫu thân đại nhân à, ngài lúc nào cũng như vậy bất cứ lúc nào bất cứ nơi đâu đều phát huy nhiệt tình trong công tác của mình.
Mẹ của cô mở một cửa hàng mai mối , đặt tên là Hồng Nương Quán (Hồng Nương có nghĩa là bà mai), tiếc nuối lớn nhất của bà là không tự tay của mình xúc tiến nên hôn sự của con trai và con gái.
“Tiểu tích, cậu cảm thấy Thần Thần như thế nào?”
Mẹ cô vô cùng kỳ vọng nhìn thẳng Cố Tích: “Dì đã nhìn nó từ nhỏ tới lớn, có học thức lại xinh đẹp, gia thế thì lại không cần phải nói.”
Cố Tích không bị ánh mắt hung dữ của Tống Thần uy hiếp, đầu gật như giã tỏi: “Dì à, con thật rất thích Thần Thần .”
Em trai à rốt cuộc cũng thổ lộ rồi. Nhưng con gái nhà người ta lại không thèm để ý đến mặt mũi của cậu thì phải làm sao đây?
Tống Thần trên mặt tuy cười nhưng vẫn không kìm được tức giận, làm nũng với mẹ cô: “Dì à, người ta rất xấu hổ.”
“Trai lớn lấy vợ, gái lớn gả chồng làm sao phải xấu hổ? Không bằng đến ngày mồng một tháng năm cử hành hôn lễ cùng với bé con nhà dì luôn thể?”
Cái gì? Mẫu thân đại nhân ngài đang nói gì vậy? Cô nghe mà không hiểu.
Thiếu chút nữa là ngã xuống đất, cũng may có cha Hạ kịp thời giữ lấy: “Bé con, cẩn thận.”
“Cha, nhà chúng ta còn có bé con nào khác sao?”
Cô khẩn thiết nhìn ông, cha cô vẫn cười hiền lành: “Con gái ngốc, trừ con ra thì còn có ai nữa.”
“Cũng đã bàn bạc xong với Cha mẹ Hoắc bên kia, đến lúc đó sẽ bày rượu mừng, tất cả hàng xóm láng giềng đều muốn đến tham dự . Còn có những cô gái được mẹ mai mối đã sớm kêu la muốn ăn bánh kẹo cưới của nhà chúng ta công thêm bạn bè thân thích ước chừng cũng đến một trăm bàn .”
“Mẹ, anh trai vẫn còn chưa cưới con không thể qua mặt mà đi trước được .”
“Đừng có nói đến tiểu tử thối kia với mẹ, nó chết ở Đông Bắc rồi không trở lại đâu!”
Mẹ cô từ nhỏ vẫn luôn tự hào vì có con trai học giỏi lại tuấn tú. Nào ngờ đâu con mình học hết lớp mười hai vì muốn theo đuổi người mình yêu mà chấp nhận đi đến nơi xa như vậy.
Anh trai cô giấu mẹ điền nguyện vọng vào đại học Cáp Nhĩ Tân mà mẹ cô khi đó gặp ai cũng đều nói rằng anh trai cô sẽ thi vào Thanh Hoa . Ngờ đâu con trai mình lại chạy đến chỗ đó học làm cho bà mất hết cả mặt mũi.
Bà là người một tay che trời làm thế nào mà chịu được.
Kết quả là, cứ nhắc tới anh trai liền hận đến cắn răng nghiến lợi.
Hàng năm anh trai vẫn gửi về nhà nào là: nhân sâm, nhung hưu, bìm bịp, dầu ,… toàn là những thứ đặc sản đều bị mẹ cô cầm ném ra khỏi cửa; Nhưng cứ đến đêm thì Cha Hạ và bé con sẽ lặng lẽ len lén đi thu hồi về.
“Mẹ, ngài cũng không thèm quản anh trai rồi hả ? Để cho anh ấy ở rể nhà bác Phương hay sao?”
Bạn gái của anh ấy tên là Phương Vân, khi cười lên làm cho người ta cảm thấy như đang đứng trước trời xanh mây trắng vậy, vô cùng mát mẻ, chỉ là khi điên lên thì lại càng giống với mây đen vần vũ hơn.
“Làm sao có thể, nó chính là người nối dõi của nhà họ Hạ đấy!”
“Vậy sao ngài lại không hối thúc anh ấy trở lại.”
“Trước khi nó cướp được người về có thúc giục cũng vô dụng. Ở địa phương quỷ quái lạnh đến đóng băng đó ngây ngô mười mấy năm, thế nào cũng phải đòi được phúc lợi mang về chứ. Đừng có nghĩ mẹ của con đã già, ta cũng đã từng học qua kinh tế học, chí phí và lợi nhuận luôn có liên quan trực tiếp đến nhau.”
” Đúng là đạo hạnh cao thâm, không hổ là lão yêu kinh nghiệm đầy mình!” Cô thầm nhủ.
“Đợi đến khi vác bụng bầu thì ha ha ha. . . . . .để xem lão Phương ngoan cố kia nhìn con gái không giấu nổi bụng còn có thể cao ngạo mãi được không?”
Mẫu thân đại nhân à, tâm tư của
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




