watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:14 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5062 Lượt

ngài cũng đã lộ rõ rồi. Anh trai à, anh phải hết sức cố gắng em gái thật mỏi mắt trông chờ.

“Mẹ à, nếu không thì chờ anh trai dẫn chị dâu về nhà mời rượu rồi mới suy nghĩ đến chuyện của con và lão Hoắc . . . . . .”

“Hạ Sơn Chi, thu hồi ngay tính toán kia của con lại, mùng một tháng năm năm nay, con muốn hay không muốn cũng đều phải kết hôn.”

Mẹ già đã lên tiếng, cô…cô liền câm miệng.

Cô cúi đầu, vừa đúng lúc bắt gặp vẻ mặt hả hê của Tống Thần liền thấy nổi giận.

“Mẹ, mẹ cảm thấy Cố Tích thế nào?”

” Là cậu bé đẹp trai, có da có thịt có nhà có xe.”

“Cậu ta cũng có gia thế, mẹ xem xem có nên nói cho dì Tống biết hay không.”

“Dĩ nhiên, khi trở về mẹ sẽ hẹn dì Tống đi uống trà. Dì ấy ở mình thật cô quạnh, suốt ngày càu nhàu là muốn bồng cháu đấy.”

“Dì à, con có bạn trai rồi, ngài cũng không thể chia uyên rẽ thúy được.”

Tống Thần bị bỏ qua đã lâu rốt cuộc cũng đứng lại phản bác.

Mẹ cô nghe được ba chữ bạn trai, nhất thời mắt sáng lên: “A, có rồi à?”

“Người ta người ta. . . . . .”

Thốt ra hai chữ kia Tống Thần bỗng nhiên đỏ mặt.

Cố Tích bỗng dưng ôm chầm lấy Tống Thần, vô cùng thâm tình nhìn cô: “Dì à, cô ấy đang xấu hổ, bạn trai mà cô ấy nói đến chính là con. Bọn con cũng mới quen nhau chưa được bao lâu.”

Tuy Tống Thần hận muốn cắn chết Cố Tích nhưng cũng không phản bác lời của cậu ta dù sao cô ấy cũng rất sợ năng lực của mẹ cô.

Dĩ nhiên điều này làm cho Cố Tích vui mừng miệng không thể nào khép lại được.

Thế giới này có rất nhiều dạng người, trong số đó có vài người biểu đạt phương thức yêu say đắm của mình một cách thật biến thái không tầm thường chút nào.

Bởi vì ở nhà ga rất hay bị tắc đường nên Cố Tích đỗ xe cách đó hơi xa.

Cho nên mới có thể ở trước mặt mẹ Hạ biểu diễn được một màn yêu đương nồng thắm kia.

Đợi

Cố Tích cất hành lý xong, cô theo cha mẹ ngồi ở phía sau xe.

Mẹ sờ sờ lên ghế của chiếc xe tấm tắc khen: “Xe này cũng thật quá tiện nghi.”

Cố Tích khiêm tốn nói: “Con mượn của bạn thôi, cố ý mang tới để đón hai bác.”

“Thằng bé này, khiêm tốn quá chính là kiêu ngạo đấy, nhìn giấy phép lái xe phía sau là ta đã biết được rồi”

“Dì có con mắt thật là tinh tường.”

“Lão đại nói hai bác thích ăn cháo vậy chúng ta đến quán cháo Ngô Kí, ăn xong rồi hãy về?”

“Tiểu tử Sở Kiệt kia thật có lòng, tùy tiện đến chỗ nào cũng được không cần phải tốn kém đâu.”

Tuy là nói như vậy nhưng khuôn mặt của bà lại không giấu được vẻ tự hào.

Sau đó chuyển sang nhìn cô hung dữ nói: “Hạ Sơn Chi, con cũng sắp ba mươi rồi, không dễ dàng tìm được một thanh niên ưu tú như vậy phải biết giữ chặt lấy, biết không?”

Ngài xác định không phải là ông chú chất lượng kém đấy chứ!

Cô nhìn sang cha già cầu cứu, ông đang nhìn ra ngoài đường dường như đang bị phong cảnh bên ngoài thu hút lắm vậy.

Cha Hạ, con là quân đồng minh ban đêm của ngài đấy, ngài cũng không thể phản bội lại con được.

Nhưng mà cha Hạ cũng không nghe được cô con gái của mình đang mãnh liệt hô hào.

Âm mưu, đúng là hai người mang âm mưu một lòng đến đây để cưỡng chế, coi như là cô đã nhìn ra được.

Bạn thân Tống à bạn cũng đừng nên hả hê, bạn cũng không tốt hơn mình bao nhiêu đâu?

Cô trừng lại Tống Thần.

Bọn họ ăn cơm được một lúc thì lão Hoắc mới đến. Trên mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi, long đong vất vả khiến cô cảm thấy tội nghiệp .

Lão Hoắc ngồi xuống bên cạnh cô, câu nói đầu tiên thốt lên là: “Cha mẹ, thật xin lỗi, con không thể tự mình đón hai người được.”

Phốc, cô vừa ăn một thìa cháo hải sản liền phun ra.

Lão Hoắc dịu dàng vuốt vuốt lưng của cô bỗng nhiên cô lại cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.

Cha mẹ cô khi nào đã trở thành cha mẹ của anh rồi hả ?

Cô căm tức nhìn anh!

Anh tỏ vẻ vô tội nhún nhún vai.

Mẫu thân đại nhân mặt mừng như nở hoa: “Đứa nhỏ này, cũng không cần phải nhắc nhở. Ông lão à, nhanh lên một chút đưa phong bao lì xì cho con rể.”

Cha cô từ trong túi móc ra bao lì xì màu đỏ thật, chắc là đã có dự mưu từ trước rồi!

Chắc chắn là vậy. Cô khinh.

Lão Hoắc đưa hai tay nhận lấy: “Cám ơn cha mẹ!”

Cũng may là lần này trong miệng không có tí cháo nào.

Lão Hoắc gắp sò biển cho cha mẹ cô: “Cha mẹ, cái này rất ngon, ăn thử sem sao?”

“Được được, con rể ngoan.”

Cha cô ngôi đó với nụ cười hòa ái dễ gần xuất phát từ trong nội tâm vui sướng. Được rồi, cô đành tiếp nhận sự thật vậy nhưng trước hết phải để cô tiêu hóa một chút đã.

Cho nên cô khó chịu im lặng ăn cháo, lắng tai nghe đối thoại thân thiết của con rể và cha mẹ vợ tương lai.

Ăn xong cháo cũng nên trở về nhà rồi.

Người chưa bao giờ làm việc nhà như lão Hoắc lại tự mình lấy túi drap giường mới từ trong tủ quần áo rồi lại tự tay mình thay.

Mẹ cô ở sau lưng anh nức nở khen: “Con rể thật là chịu khó. Làm cha mẹ vợ như chúng ta ở phố Xuân Phân cực kỳ có mặt mũi với mọi người.”

“Mẹ, quá khen rồi.”

Chân tay Lão Hoắc vụng về, làm thế nào cũng không lồng được vỏ gối vào, cô thật sự nhìn không được vội vọt vào, đoạt lấy cái gối nhét hai ba cái đã xong: ” Đã vụng về như vậy lại còn muốn phô trương.”

“Nha đầu chết tiệt kia, con rể đang thể hiện cho chúng ta xem đấy.”

Khóe miệng Lão Hoắc liền giật giật mặc dù chỉ thoáng qua nhưng lại bị cô bắt được.

Mẹ cô vẫn thích vỗ vào gáy cô nếu không thì lại cốc vào đầu.

Dạo này, tất cả phụ nữ đều có khuynh hướng ái mộ hư vinh.

Mà mẹ cô chắc cũng nằm trong diện này.

Lão Hoắc đứng ở sau cô cười rất ái muội. Cô trải ga giường xong xuôi liền kéo mẹ ra ngoài ăn hoa quả.

Lão Hoắc và cha cô đang thầm thì, không biết là đang nói chuyện gì.

Không khí đang hoà thuận vui vẻ thì lão Hoắc đột ngột đứng lên.

Ba người nhà họ Hạ nhìn chằm chằm vào hành động hết sức khó hiểu của chàng rể mới, đã hơn nửa đêm rồi không hiểu anh còn muốn làm gì?

Lão Hoắc hắng hắng giọng, nhìn vào đồng hồ treo tường: “Cha mẹ, cũng muộn rồi con không quấy rầy hai người nghỉ ngơi nữa.”

Lão Hoắc giả vờ đứng dậy khỏi ghế vừa mới đi được một bước liền bị mẹ cô ngăn lại: ” Thằng bé này, đây cũng là nhà của con cũng không có uống rượu sao lại nói linh tinh như vậy.”

Khóe môi của Lão Hoắc tà mị mỉm cười, lòng cô chợt nhảy dựng lên. CMN, anh ta chính là đang đợi những lời này của mẹ cô để có thể danh chính ngôn thuận leo lên giường của con gái bà, cũng chính là giường của cô đấy.

Mẹ già à, ngài tuyệt nhiên lại không nghĩ đến danh tiếng của con gái mình như vậy sao.

Cô phát ra tiếng thở dài sau đó liền bị bà đẩy vào khuê phòng ném vào trong ngực lão Hoắc lại còn nháy nháy mắt giúp bọn họ đóng cửa.

Mẹ già à, ngài quả nhiên ngài không phải là của mẹ ruột rồi, có ai lại đi bán con gái mình như vậy hay không? !

Lão Hoắc dửng dưng nằm ở trên giường, tầm mắt đặt hết lên người cô hết sức mập mờ.

“Hoắc Sở Kiệt, anh thật biết diễn trò, không nhìn ra anh lại có khả năng thiên phú này đấy.”

“Anh đợi cơ hội này quá lâu rồi. Bà xã, phục vụ chồng em tắm rửa thay quần áo nào.”

“Tự túc là hạnh phúc.”

“Là như thế này hay là như vậy?”

Tay của anh đặt lên dây lưng sau đó lại xoẹt qua trước đũng quần, nhíu mày quyến rũ cô.

“Chắc em thích như vậy đi.”

Tay của anh ở chỗ mà cô thích nhất cố ý ở đó vuốt vuốt, vô cùng sắc tình phóng điện với cô.

Cô nuốt nuốt nước bọt, miệng đắng lưỡi khô: “Trời tối rồi đi ngủ thôi.”

Tắt đèn, đi ngủ kèm theo làm chuyện xấu.
Đọc tiếp: Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích – Chương Chương 17: JQ thứ 17
Ngày đầu tiên của năm mới, cô ngủ lấy lại sức.

Chờ đến khi tỉnh táo mở mắt, buộc tóc đuôi gà đi từ phòng ngủ ra đã thấy cha mẹ cô và lão Hoắc đang chơi bài rất vui vẻ.

Cô đưa mắt nhìn nhìn ở trước mặt mẹ cô đang có một chồng lớn nhân dân tệ, bà đang cười rất sung sướng:

“Báo nguy rồi.” Mẹ cô nói to.

Báo nguy có nghĩa là trên tay chỉ còn có hai quân bài thôi.

Lão Hoắc nhìn cha cô một cái, sau đó đánh một con J.

Mẹ cô mừng rỡ đến lông mày cũng cong lên: “Đúng là con rể ngoan của chúng ta, K!”

Lão Hoắc bất đắc dĩ nhún vai giải thích với cha cô: “Con cứ tưởng là mẹ hết quân to rồi cho nên mới đánh con đó.”

Cha cô cũng hiểu rõ nên vỗ vỗ vai lão Hoắc sau đó mẹ cô lại kêu to: “Không có ai ‘ bùng nổ’ đúng không, được rồi tôi thắng.”

Mẹ cô ném con ba cuối cùng ra hết sức vui mừng xòe tay: “Đưa tiền, đưa tiền.”

Cô dụi dụi mắt, giật nhẹ ống tay áo lão Hoắc: “Anh rõ ràng có. . . . . .”

Lời còn chưa kịp nói ra liền bị lão Hoắc cắt đứt: “Em hoa mắt rồi.”

“Bùng nổ” là từ địa phương ở chỗ cô, chính là chỉ người đang cầm bốn cây bài giống nhau.

Lão Hoắc mặt không đổi sắc đưa đưa tới trước mặt mẹ cô mười đồng: “Mẹ, ngài đúng là cao thủ.”

Mẹ

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT