|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
yêu người kia đúng không, tôi cũng biết rõ hai năm qua hai người ở chung một chỗ, nghe nói là cũng muốn kết hôn.”
Cô ta bỗng hạ thấp âm thanh: “Anh ta vì chị ngay cả mạng cũng không cần, Hạ Sơn Chi làm người phải có lương tâm, chị không thể có lỗi với anh ta, không thể quyến rũ người đàn ông của tôi được.”
“Ha ha.”
Thật là buồn cười, lúc thì cả kinh sợ hãi, lúc thì ngang tàng lúc lại xuống nước, tóm lại mục đích cũng chỉ có một.
Cô lắc lắc đầu, cố gắng quên đi sắc máu đỏ tươi đang hiện lên trong đầu.
Kiên nhẫn cũng đã mất hết, cô không muốn nhìn cô ta thêm một phút nào nữa.
“Tôi nhắc lại lần nữa, buông tôi ra.”
“Tôi không thả, trừ phi chị đáp ứng tôi rời khỏi Thịnh Nguyên. Nếu không tôi chết cũng không thả.”
“Chết cũng không thả thật sao? Vậy thì cô đi chết đi!”
“Bốp.”
Cổ Tiểu Văn cả kinh há hốc mồm, cánh tay trái nắm lấy tay cô rũ xuống, phẫn hận nhìn cô chằm chằm.
Trong mắt cô ta dần dần đong đầy nước nhưng cô lại tuyệt không cảm thấy đáng thương chút nào.
“Một tát này là đánh thay cho lão Hoắc.”
“Có bản lĩnh muốn nhúng tay vào tốt nhất là hãy quản tốt tên đàn ông của cô, không cho anh ta đi quấy rầy người khác.”
Cô giơ tiếp một tay lên, tay phải xẹt qua giữa không trung, cô ta hoảng sợ lui về phía sau một bước, nhìn chằm chằm sau lưng cô khóc sụt sùi: “Quân Quân, chị ta đánh em đau quá.”
Đọc tiếp: Cảnh Sát, Không Được Nhúc Nhích – Chương Chương 21
Giọng điệu làm nũng nghe cực kỳ đáng thương xuất từ cái miệng như Baby, làm cho đàn ông nhìn vào thôi cũng đủ tan nát cõi lòng.
Cho nên Quý Quân, anh có phải rất giống trong tiểu thuyết ngôn tình xuất hiện kịp thời thay người phụ nữ mình mà trừng phạt cô hay không?
Cô chậm rãi xoay người lại, cách một bước ngắn Quý Quân đang giương một ánh mắt phức tạp nhìn cô.
Kể từ khi gặp lại, anh ta vẫn luôn nhìn cô như thế, thế nhưng cô cũng không muốn tìm hiểu tâm ý của anh ta làm gì.
Mặc dù hiện tại trong lòng cô rất đau nhưng đau vì một người đàn ông khác không phải vì anh ta.
Cô nhún nhún vai, đứng im tại chỗ để cho anh ta có cơ hội đi an ủi giai nhân.
“Sơn Chi, em không có gì để giải thích sao? Lúc nào thì học được hành động như vậy?”
Quý Quân nắm lấy cổ tay của cô buộc cô phải ngẩng đầu nhìn thẳng vào trong mắt mình, từ đó thấy được rất rõ sự phức tạp ẩn dấu bên trong: “Hay là đi theo những người khác lâu rồi nên học theo tính hư hỏng của họ?”
Cô giẫy mạnh ra thoát khỏi sự kìm kẹp của anh ta.
Rồi ngẳng cao đầu đi về phía trước, không muốn phản ứng lại.
Có tiếng bước chân tiến tới gần, anh ta lại bắt được tay cô: “Sơn Chi. . . . . .”
“Quân Quân, thôi được rồi, Chị Sơn Chi có lẽ chỉ lỡ tay thôi, chúng ta cũng mau đi thôi ba mẹ chắc là đang giục rồi.”
Lời nói của Cổ Tiểu Văn rất hợp lý, vừa vặn cắt đứt lời của Quý Quân.
Cô ta ôm vào cái tay còn trống, ở trước mặt anh ta bày ra bộ dáng ngoan ngoãn rất biết nghe lời.
“Quản lý Quý, tôi có thể đi được rồi chứ?”
Cô cúi đầu nhìn cánh tay đang bị anh ta túm lấy phiền não nói: “Còn có Quý Quân, làm ơn về sau cách xa tôi ra một chút.”
Rồi cô quay sang Cổ Tiểu Văn: “Đối với cô một cái tát kia coi như là nhẹ rồi. Về phần người đàn ông của cô tôi thật sự không có hứng thú, làm ơn đừng để cho tôi cảm thấy buồn nôn. Tôi mới vừa ăn bào ngư xong cũng không muốn phải nôn ra, như vậy thật là quá phí phạm.”
Đã nói đến mức này, hai người kia nếu là cảm thấy mất mặt, tự động sẽ xấu hổ mà tránh đi.
Nhưng không ngờ Quý Quân giữ càng chặt hơn: “Sơn Chi, đừng hiểu lầm, anh chỉ xem Văn Văn là em gái thôi.”
Quý Quân vội vàng giải thích, Cổ Tiểu Văn nghe được anh ta nói như vậy liền “Oa” một cái khóc lớn lên.
“Quân Quân, chị ta đánh em đau quá, chỗ này của Văn Văn đau quá.”
Cổ Tiểu Văn chỉ vào mặt của mình, lông mi chớp chớp mấy cái, nước mắt cứ như mưa rào rơi xuống.
Người đàn ông nào thấy phụ nữ rơi lệ mà lại không thương tiếc, Quý Quân cũng vậy.
“Hừ ” Cô khinh thường hừ một tiếng, nước mắt quả nhiên là vũ khí của phụ nữ.
Vốn nghĩ là có thể nhanh một chút thoát khỏi đôi nam nữ này. Nhưng bây giờ chắc là không được rồi mà Hạ Sơn Chi cô cũng không phải là người hiền lành dễ bị người khác trêu chọc.
Cô tránh Quý Quân ra, dựa vào tường chờ đợi, có người đang diễn tuồng miễn phí sao không rửa mắt mong chờ để xem được.
“Cho nên, cô nói bây giờ muốn làm thế nào?”
Quý Quân có lẽ không ngờ cô sẽ nói thẳng ra như thế nên rất sửng sốt.
Cổ Tiểu Văn căng thẳng níu lấy tay anh ta, lã chã chực khóc rồi chu mỏ nói: “Quân Quân, anh xem chị ta chính là cố ý, cố ý khi dễ em. Ô ô ô. . . . . . Từ nhỏ đến lớn ba mẹ cũng không đánh em bao giờ, chị ta lại. . . . . .”
Vừa nói vừa chảy nước mắt, cô thật muốn huýt gió trầm trồ khen ngợi, cô nàng này không tham gia làm diễn viên thật là tổn thất cho ngành điện ảnh nước nhà.
Quý Quân vỗ vai cô ta trấn
an: “Không khóc, không khóc.”
Nhưng cô gái ở trong ngực anh ta lại khóc càng thêm lợi hại, Quý Quân ngẩng đầu nhìn cô ánh mắt vừa phức tạp lại mang theo vài phần bất đắc dĩ.
Anh thở dài, trầm giọng nói: “Sơn Chi làm sao mà cố ý được, cô ấy nhất định là lỡ tay, đúng rồi là lỡ tay.”
Quý Quân liều mạng nháy mắt với cô làm cô ngớ người ra.
Không ngờ, anh ta lại nói đỡ cho cô.
“Nào có, em thật tâm chúc phúc cho chị ấy và cái người thanh mai trúc mã đó, thế mà chị ta lại đánh em, căn bản là chị ta cố ý mà.”
Cổ Tiểu Văn ngừng khóc, ngẩng đầu đưa ánh mắt sắc bén bắn về phía cô.
Cô hoài nghi nếu ánh mắt thật có thể giết người, thì ánh mắt đó của cô ta đã có thể giết cô một trăm lần rồi.
“Đúng, cô ấy nói rất đúng, tôi chính là cố ý đấy.”
Cô đứng thẳng người, rất kiên định nhìn thẳng vào bọn họ.
“Em. . . . . .” Quý Quân bực mình, nhìn cô nói không nên lời.
Cổ Tiểu Văn cằm giương càng cao: “Quân Quân, anh xem, chị ta chính là người phụ nữ thô tục không có gia giáo gì cả!”
“Văn Văn, thu hồi lời nói của em lại, trong lòng anh không có ai thuần khiết hơn cô ấy.”
Cô tí nữa suýt ngã, lời nói sướt mướt như vậy khiến cho người ta muốn hộc máu, không phải là đang nói cho cô nghe đấy chứ.
Nhưng ánh mắt rừng rực nóng như lửa đang nhìn cô chăm chú kia đã nói rõ anh ta đích xác là đang nói với cô.
Cô run lên, cả người nổi hết da gà.
“Chị ta mới vừa rồi còn mắng mẹ anh, nói anh với mẹ anh đều không phải là người tốt nên mới coi thường nhà anh. Em chính bởi vì lời nói này mới cùng chị ta cãi vã, chị ta ỷ mình cao hơn em, liền đánh em, ô ô ô. . . . . . Người ta cũng chỉ vì anh mà anh lại. . . . . .”
“Em nghe lầm rồi, Sơn Chi không thể nào nói những lời như vậy được.”
Trong mắt Quý Quân thoáng qua đau đớn đâm vào mắt cô làm cho cô đột nhiên tỉnh táo.
“Tôi nói này Cổ Tiểu Văn, cô ngày ngày diễn trò như vậy không thấy mệt mỏi sao?”
“Cô thật thích diễn như vậy, tùy tiện đi thi cũng có thể làm được nữ chính đấy, tôi rất tin tưởng vào thực lực của cô.”
“Tôi đánh cô là vì cái gì? Muốn tôi nói lại một lần nữa sao? Tôi liền nói cho anh biết Quân Quân, tôi là vì cái gì mà đánh cô ta.”
“Quý Quân, ba năm trước đây vào ngày anh đi ấy, cô gái này tới trước mặt tôi ở trên đường lớn cũng không biết nổi điên cái gì mà lôi lôi kéo kéo. Thật vừa đúng lúc đó có một chiếc xe vượt đèn đỏ lao ra, Tiểu Bạch Thỏ thuần khiết của nhà anh đã đẩy tôi ra giữa đường. . . . . .”
“Cái gì? Sơn Chi, em không sao chứ, đụng vào chỗ nào. . . . . .”
Quý Quân đột nhiên ôm cô vào trong ngực, ép chặt làm cô thở không nổi, trên người anh ta phảng phất một mùi hương xa lạ, nhịp tim đập thình thịch truyền vào tai cô.
Theo bản năng muốn đi đẩy anh ta ra, nhưng anh ta dùng lực quá lớn, cô không phải là đối thủ của anh ta.
Hung dữ ở trong mắt Cổ Tiểu Văn cũng từ từ tiêu tán, cô lại nói tiếp: “Hoắc Sở Kiệt đã cứu tôi, cả người anh ấy ngập trong vũng máu.”
Cô chưa bao giờ biết, khi kể lại chuyện này lại có thể nói một cách dễ dàng như vậy, bình thản như vậy, không ngờ cô lại nói ra được sự thật kinh hoàng năm đó.
Có lẽ bởi vì mới vừa rồi bị kích thích, có lẽ là tình cảm bảy năm kia, Quý Quân cuối cùng không ở trước mặt người phụ nữ khác làm mất mặt mũi của cô, điểm này làm cô cũng thấy thoáng được an ủi.
Hạ Sơn Chi cô mặc dù ánh mắt không tốt cũng không trở thành kém cỏi như vậy.
Có lẽ là bởi vì. . . . . . Sau nhiều năm như vậy, bên cạnh cô rốt cuộc. . . . . .
“Buông tay của cậu ra.”
Năm chữ vô cùng lạnh lùng ở phía bên phải cô vang lên.
Tim của cô chợt đập mạnh sống lưng lạnh toát.
Giọng nói lạnh lẽo này đã thức tỉnh cô, cũng không biết mãnh lực từ đâu tới kéo cô từ trong ngực Quý Quân ra .
Cô còn chưa kịp dịch sang bên cạnh một cỗ quyền phong đã quét tới.
Bốp, rắc rắc.
Mặt của Quý Quân lệch sang bên phải, âm thanh bắp thịt và xương cốt bị chấn động vang lên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




