|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
người Anh có sở thích uống café pha sẵn nên An từ nhỏ học cách pha café cho cả bố lẫn mẹ nhưng từ khi bà Nguyệt mất, ông Minh chỉ thích uống café hòa tan còn An thì không pha café nữa. Có điều hôm nay là ngoại lệ.
An bước vào thư phòng với tách café nghi ngút khói. Căn phòng chỉ có một cái bàn làm việc, hai cái kệ to đoành ở hai bên và cửa sổ bằng kính được phủ rèm ở đằng sau ông Minh. Căn phòng này, rộng đến mức trống trải.
Nghe tiếng mở cửa, ông Minh ngẩng đầu lên, nhìn thấy An, trên gương mặt không hề có dấu hiệu của thời gian nở một nụ cười rạng rỡ, giọng nói trầm ấm vang lên mang theo chút trêu đùa:
- Ai da! Con gái hôm nay đem café cho bố sao?
Không để ý đến giọng điệu trong lời nói của ông Minh, An hờ hững đáp:
- Dạo này bố bận thế nào cũng nên chú ý đến sức khỏe chút.
- Ừ!
- Con có nghe nói bố dính phải vụ hối lộ.
- Ha ha! Con biết rồi sao? – Ông Minh cười nhạt. Ông không muốn An lo mấy chuyện này.
- Ba ngày rồi mà sao bố chưa giải quyết thế? – An hơi nhíu mày.
- Haizzzz…. biết sao được. Ở đó có chữ ký của bố.
- Chữ kí?? – An tròn mắt rồi bật cười – Hối lộ mà cũng cần chữ kí sao? – Tự nhiên An ngừng cười, nét mặt có phần nghiêm trọng – Có gián điệp??
Ông Minh gật đầu.
- Bố tìm ra chưa? – Ông Minh lắc đầu chán nản.
- Bố đến gặp ông già đó chưa?
- Chủ tịch tỉnh á? Thành rùa rồi.
- Bố à? Thời buổi này thuê một gián điệp không khó. – Trong mắt An lấp lánh ý cười.
- Ờ ha! – Ông Minh một tay nắm một tay xòe vỗ vào nhau. Cầm điện thoại trước mặt gọi cho chú Trường (thư ký) nói cài người vào nhà lão gia tham lam ấy. Trước đây lão tham ô, ông Minh giúp giờ lão quay lại cắn ông thì cứ chuẩn bị hầu tòa là vừa.
- Con về phòng trước, bố ngủ sớm đi.
- Ừ! Con ngủ ngon! – Ông Minh nở nụ cười hiền, mắt ánh lên tia âu yếm. An cảm thấy trong lòng có chút ấm áp.
Cánh cửa phòng đóng lại, ông Minh nở nụ cười đậm hơn. Ông biết những người lạnh lùng rất ít bộc lộ cảm xúc nhưng không có nghĩa là họ không có cảm xúc. Chính những người lạnh lùng lại là những người nhiều cảm xúc nhất. Họ quan tâm người khác theo kiểu lặng lẽ, âm thầm và không muốn đối phương biết. Ông hiểu chứ vì trước đây ông cũng là con người như thế. Chỉ tách café thôi là ông biết An quan tâm ông như thế nào.
Ông đứng dậy, ra chỗ cái kệ bên phải lấy một quyển album. Ông ngồi xuống ghế, lật trang đầu tiên của quyển album. Cả trang album to nhưng chỉ để duy nhất một tấm ảnh. Trong tấm ảnh có một người phụ nữ và một người đàn ông. Trên gương mặt như điêu khắc, trạm trổ của hai người là nụ cười rạng rỡ. Ánh nắng vàng ươm không tài nào so được với nụ cười chứa đựng mọi hạnh phúc nhân gian của họ. Người đàn ông có da rám nắng, gương mặt thư sinh nhưng lại có phần trải đời, chiếc cằm hơi góc cạnh. Còn người phụ nữ có màu mắt rất đặc biệt – màu bạc. Khuôn mặt nhỏ nhắn toát lên vẻ đẹp nhã nhặn, thanh tao. Trên tay là một đứa bé khoảng sáu tháng tuổi. Làn da trắng mỏng manh như thể chỉ chạm nhẹ thôi cũng sẽ rách. Gương mặt non nớt, có vẻ đẹp Việt – Anh. Đôi mắt bạc to tròn, ngây thơ nhìn thẳng vào ống kính. Đôi môi chúm chím, phơn phớt màu hoa anh đào hơi hé mở. Họ trong ảnh như thể là người hạnh phúc nhất thế gian nhưng hạnh phúc chẳng bao giờ là mãi mãi…….
Ông Minh trầm mặc nhìn ngắm bức ảnh. Một nỗi nhớ đeo đẳng ông bốn năm nay lại dấy lên làm tim ông thắt lại.
*****0
An tỉnh dậy đập vào mắt cô là hộp quà màu trắng trên thắt nơ hồng được đặt ngay trên bàn. An uể oải ngồi dậy, với lấy cái hộp mở ra. “Gì đây???? Váy dạ hội”. An tự nói tự trả lời. Trên tay cô là chiếc váy dài màu trắng. Trên là kiểu cổ chéo từ vai xuống. Cổ còn có thêm đường kẻ vàng kim. Chiếc váy dù không nhiều họa tiết hoa văn nhưng lại rất sang trọng và thanh nhã. Bên trong
còn có vài phụ kiên nữa. Không nghĩ nhiều An tức tốc cầm điện thoại, lia nhanh ngón tay tìm dãy số quen thuộc. Sau hồi chuông thứ nhất là giọng nói trầm ấm vang lên:
- Alô!
- Bố, con….
- Con xuống đi! Bố ở phòng khách.
Hả? Bố cô ở nhà sao? An ngơ ngác bỏ điện thoại xuống đây là lần đầu tiên kể từ hôm có vụ hối lộ bố cô ở nhà. Và rồi cái vật mềm mại trên tay đưa cô về thực tại. An xuống nhà và phòng khách thẳng tiến.
- Bố chuẩn bị cái này à?
Ông Minh đang đọc báo, tay cầm cốc café, hai chân vắt chéo, chậm rãi nói:
- Ừ!
- Con không đi đâu.
- An, lần này con phải đi. Con cần phải gặp một người. – Ông Minh bỏ tờ báo xuống, giọng nhẹ nhàng
- Ai ạ? – An nheo mắt hỏi.
- Đến con sẽ biết. Con yên tâm. Tuyệt đối không có cánh nhà báo. Những lần khác bố không ép nhưng lần nay con phải đi.
- Nhưng…….
- Nghe lời đi An!
An không nói gì chỉ bỏ lên phòng. Vậy là cô đồng ý.
Khách sạn The Sun
Vẻ ngoài của nó không khác cái tên là mấy. Đây là khách sạn năm sao sang trọng và “tốn điện” nhất thành phố, dành cho nhà giàu vì đơn giản không gia đình trung lưu nào có thể nghe nổi cái số tiền đặt cọc trước ở đây.
An bước xuống từ con xe màu đen bóng loáng. Cô vận chiếc váy trắng mà ông Minh đã chuẩn bị, trên cánh tay trái còn đeo chiếc vòng bạc. Chiếc vòng bạc ấy có hoa văn đơn giản nhưng đường nét rất tinh xảo, điêu khắc rất thủ công và tỉ mỉ. Khuyên tai phượng hoàng khẽ lấp lánh ánh bạc qua làn tóc đen thẳng rũ xuống một bên vai. Trên cổ An là dải lụa màu trắng có thắt nơ lệch sang phải. Gương mặt tuyệt mĩ được trang điểm nhẹ nhàng. Mái bằng che nửa mặt nhưng lại tôn lên màu bạc lạnh lẽo của đôi mắt. Chiều cao một mét bảy nâng lên nhờ đôi giày năm phân màu trắng có dây móc vàng lủng lẳng. Trông An giống như một thiên thần – một thiên thần thuộc về thế giới của băng và tuyết.
Bên cạnh cô, ông Minh vận âu phục đen, cà vạt trắng kẻ chéo xanh. Khuôn mặt điển trai không có dấu hiệu của thời gian toát lên sự cương nghị. An nhẹ nhàng khoác tay ông đi trên thảm đỏ vào khách sạn. Hai người canh cửa cung kính cúi chào, miệng luôn nói câu quen thuộc:
- Mời ông và tiểu thư!
Đại sảnh rộng mênh mông nay náo nhiệt toàn người và người. Khắp nơi sáng choang một màu vàng xa hoa. Đèn chùm lộng lẫy ở chính giữa tức là trung tâm đại sảnh. Trên sân khấu có ban nhạc đang đánh một bản nhạc du dương. Các cậu ấm cô chiêu, các ông chủ tập đoàn, công ty lớn nhỏ đều tụ tập ở đây. Mùi rượu, mùi nước hoa, mùi son phấn,….tất cả đều tràn ngập trong không khí, thể hiện thế giới thượng lưu xa hoa. An bắt đầu khó chịu, cô nắm chặt tay lại. Như cảm nhận được An không thoải mái, ông Minh liền vỗ vỗ nhẹ vào tay cô. Ông cùng cô tiến vào chỗ trung tâm. Bắt đầu mọi người đều đến chỗ ông Minh để chào hỏi, tiếp cận. Đầu tiên là các CEO của công ty nhỏ, sau là công ty lớn, tiếp theo đó là chủ tịch các tập đoàn lớn nhỏ nhưng đặc biệt nhất là ông Vũ Duy Nam – chủ tịch của tập đoàn Chim Ưng và cũng là bạn thân của ông Minh:
- Minh, cậu đến muộn quá đấy.
- Tiệc chưa bắt đầu mà đúng không? – Ông Minh thờ ơ đáp.
- Tôi với cậu lâu không gặp mà sao lạnh nhạt thế?
- Có nhầm không thế? Tôi với cậu tuần trước đi đánh gofl cùng nhau mà!
- Ờ thì….bảy là số nhiều mà. Đây là………..An sao? – ông Nam quay sang cô thiên thần nhỏ đứng như bù nhìn nghe những chuyện mà mình không hề quan tâm.
Nghe gọi tên mình, An quay sang giờ mới để ý đến “nhan sắc” của người đối diện. Ông giống bố
bố cô, không hề có dấu hiệu của tuổi già nhưng khác ở chỗ ông có vẻ phóng khoáng và vui tươi hơn. An biết bố cô chỉ dịu dàng như thế trước cô và mẹ thôi còn đối với người khác ông rất lạnh lùng, trong thương trường còn có phần tàn nhẫn.
An nhẹ nhàng cúi đầu đáp:
- Cháu chào bác! Lần đầu gặp bác có chút thất lễ nhưng bác hãy gọi cháu là Linh An ạ! – Thực sự thì An biết ông Nam là bạn nối khố của ông Minh nhưng cô lại chưa lần nào gặp ông mà chỉ nghe bố nói.
Nghe An nói, ông Nam sững người rồi cười lớn:
- Thật sự cháu rất giống mẹ. Từ ngoại hình đến tính cách luôn.
An không nói chỉ cười nhẹ.
Chim Ưng giống như J.A.M là tập đoàn đa quốc gia. Về thế lực, địa vị và tài chính, hai tập đoàn này được ví như anh em sinh đôi, luôn cùng tiến, đứng cùng vị trí, cùng suy nghĩ giống nhau. Hai người lãnh đạo lại là bạn chí cốt trải qua bao sóng gió, thử thách cả tình bạn và sự nghiệp. Từng đồn rằng, có thể hai tập đoàn này sẽ sát nhập đến khi đó nằm trong top 3 tập đoàn thế giới là điều không hề khó khăn.
Tiếng người dẫn chương trình dõng dạc vang lên trên sân khấu, tiếng nhạc cũng ngừng hẳn:
- Thưa các vị khách mời đã đến ngày hôm nay, có vẻ mọi người đã quá quen với những bữa tiệc như vậy rồi đúng không ạ? Hôm nay sẽ có điều đặc biệt dành cho tất cả quý vị và bây giờ chúng ta cùng chúc mừng nhân vật chính của ngày hôm nay. – Nói rồi người dẫn chương trình đi vào cánh gà. Một tràng pháo tay nổi lên.
Nhân vật chính? Giờ An mới nhớ, cô chưa biết mục đích của bữa tiệc. Cô liền hỏi ông Minh:
- Hôm nay là sinh nhật con trai độc nhất của bác Nam đấy! Bố tưởng đã nói với con rồi chứ!
An nhẹ lắc đầu rồi nhìn lên sân khấu. Một chàng thanh niên bước ra. Anh ta có
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




