watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10967 Lượt

Tiền Thụ im lặng rơm rớm nước mắt, cậu chủ quá đáng, tại sao ngày nào cũng bắt cô ăn thức ăn còn thừa của cậu ấy chứ, còn phải ăn chung một bát, cứ ăn nước bọt của cậu ấy suốt.

Vâng lời ăn hết sạch thức ăn cậu chủ cho, cô ợ lên một cái, nói thật lòng, đồ ăn khuya của cậu chủ đúng là ngon thật, không hổ danh là đầu bếp được tổng quản đặc biệt mời tới.

Lúng búng ăn xong, cô thu dọn chén đĩa, chuẩn bị ra khỏi phòng cậu chủ.

“Cô đi đâu?”. Cậu chủ xoay người khỏi cái máy tính, hỏi.

“Hả? Em mang bát vào nhà bếp”.

“Để xuống đất”.

“Dạ?”.

“Qua đây”.

“Cậu chủ, cậu còn gì sai bảo ạ?”. Cô lon ton chạy ra sau lưng cậu chủ, chờ lệnh của cậu chủ.

Cậu thuận tay nhét một quyển sách vào tay cô.

“Cậu… cậu chủ, đây là gì?”.

“Đọc”.

“… Từ đầu tới cuối ạ?”.

“Ừ”.

“Cậu chủ, đổi quyển khác được không, quyển này dày quá đọc lâu lắm…”.

“Không được. Đọc”.

Cậu chủ không thèm nhướn mắt, vừa gõ bàn phím, vừa nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, thỉnh thoảng còn phải tra lại tài liệu trong tay, trông bận rộn tới mức không thèm đếm xỉa tới cô, nhưng lại không chịu thả cho cô đi.

Cô mếu máo ảo não, bất đắc dĩ mở miệng đọc chầm chậm, “… Mười vạn câu hỏi vì sao, mục lục… tại sao con người phải tắm, tại sao tắm bằng nước, tại sao phải uống nước, tại sao diêm lại cháy…”.

“Nhỏ một chút”.

“…”. Cậu có phải biến thái không hả! Muốn em đọc cho cậu nghe còn muốn em đọc nhỏ, thế cậu còn muốn em đứng đây đọc làm gì chứ? Để em đi, để em đi đi mà! Dạo này em có rất nhiều nỗi buồn thiếu nữ, cậu đừng kích thích em nữa có được không!

Hình như phát hiện ra cô hầu phía sau đang phồng mang trợn má, cậu chủ quay đầu lại.

“Tại sao nước có thể dập lửa, tại sao nước đun sôi lại kêu ro ro…”.

Không có gì lạ, cậu chủ quay lại tiếp tục làm việc.

“Tại sao còn người ăn xong bữa khuya lại bắt đầu biến thái, tại sao con người không nên ép người khác ăn bữa khuya còn thừa, tại sao con người không nên vừa làm việc vừa nghe người ta đọc Mười vạn câu hỏi vì sao, tại sao con người có thể ngược đãi thiếu nữ vô tội chẳng nể nang gì…”.

“…”.

Ba giờ rưỡi chiều, giờ trà chiều của cậu chủ, chiếc bàn trắng kiểu Âu trong vườn đã được bày biện ra.

Đôi chân dài của cậu chủ vắt vào nhau, cậu dựa lưng vào ghế đọc tài liệu, Hắc Thủ Đảng nằm cạnh chân cậu miễn cưỡng phơi nắng.

Đầu bếp mới tới làm đẩy chiếc bàn trà tinh tế ra, cung kính đặt lên bàn những chiếc đĩa bánh gato đẹp tới lóa cả mắt, giới thiệu từng loại cho cậu chủ.

Cậu chủ đặt tài liệu xuống, nhấc cái thìa bạc lên, mỗi món chỉ ăn một miếng, mỗi miếng đều uống nước lọc để xóa đi vị ngọt còn đọng lại trong miệng.

Cậu chủ vừa ăn thử, vừa nhận xét cẩn thận, thỉnh thoảng hỏi đầu bếp chuyện gì đó.

Khác với gi­ai cấp bóc lột nhàn nhã hưởng thụ, bên chân tường cách đó chẳng xa, Diêu Tiền Thụ đầu đội mũ che nắng, cầm cái kéo cắt cây to bự, đứng trên thang, lạch tạch sửa lại hàng rào bằng cây xanh mướt.

“Tổng quản bảo mẫu, bên này được rồi, còn chỗ nào phải cắt nữa không?”.

“Cô cứ đứng im đó đừng nhúc nhích, ta đứng ra xa nhìn xem cái đã”. Tổng quản bảo mẫu đứng lui ra xa một chút, rồi vội vàng chạy lại mắng lớn, “Cô cắt cái gì đấy hả? Ôi! Tôi muốn cô cắt ‘Cậu chủ vĩ đại’, cô lại cắt thành cái gì thế?”.

“Cậu chủ WD 0mà, hai chữ vĩ đại phức tạp lắm! Viết tắt hai chữ đầu không phải được rồi sao”. Tự cô cũng thấy mình rất thông minh nhanh trí đó.

0 Trong tiếng Trung, phiên âm của “vĩ đại” là Wei Da.

“Tự cô xuống xem mình cắt thành cái gì đi!”.

“Hả?”. Cô nhảy xuống, nhìn lại…

Cậu chủ WC…

“Ấy… Không thì, ở chỗ này xây một cái WC chuyên dụng cho cậu chủ nhé? Sao ạ?”.

Tổng quản bảo mẫu căm giận giật lấy cái kéo, lao thân thể già nua tới trước hàng rào cao.

“Lạch cạch, lạch cạch”.

“Tổng quản bảo mẫu, ông đừng như thế mà, cái đó người ta phải vất vả lắm mới tạo ra được đó”.

“Thế nào?”. Thẳng tay dứt khoát hạ kéo xuống, tổng quản bảo mẫu từ trên thang hỏi vọng xuống.

“… Tự ông xuống xem đi”.

Tổng quản bảo mẫu xuống thang đứng ra xa nhìn.

Cậu chủ WS 0…

0 Phiên âm của từ “hèn hạ” là Wei Suo.

“Cắt tốt hơn con không?”.

“…”.

“Ông mắng cậu chủ hèn hạ… còn cắt to như thế, con thấy rồi đó”.

“…”.

“Tổng quản bảo mẫu, chúng ta sẽ bị đuổi việc à?”.

“Sao thế được! Cậu chủ của chúng ta là người rất rộng lượng, cô xem cậu ấy mặc cả bộ quần áo trắng tao nhã ngồi đằng kia kìa, có giống thiên sứ thuần khiết trong sáng không cơ chứ?”.

“Hả? Sao con chỉ thấy cậu ấy đang nhìn chúng ta kiểu độc ác thâm hiểm chứ, đằng sau còn có lớp khói đen dày đặc”.

“Chắc là thấy cô cắt thành WC rồi đấy. Tiểu Tiền này, cô to gan lớn mật quá đấy, sao có thể mắng cậu chủ vô sỉ 0 chứ?”.

0 Phiên âm của chữ “vô sỉ” là Wu Chi.

“Há! Tổng quản bảo mẫu, rõ ràng là chữ hèn hạ ông cắt mà! Sao ông có thể hại con như thế chứ”.

“Cậu chủ giơ tay gọi cô qua kìa, nhanh đi đi! Đi đi!”.

“Tổng quản bảo mẫu, ông…”.

Bị đồng bào ruồng rẫy, Diêu Tiền Thụ bị đẩy tới trước mặt cậu chủ, hoảng loạn vò vò cái tạp dề nhỏ trước bộ đồng phục hầu nữ.

Cậu chủ đang định mở miệng nói, lại bị cô đột nhiên ngẩng đầu lên ngắt lời, “Cậu chủ, cậu chờ một lát”.

Cậu nhướn mày khó hiểu, cô vội vàng quay đầu chạy lại chỗ tổng quản bảo mẫu, giật lấy cái kéo lớn trong tay ông, mang hung khí to bự ấy quay lại trước mặt cậu chủ.

“Cậu chủ, em chuẩn bị xong rồi, cậu mắng đi!”.

Trong tay có vũ khí gan cũng to mật cũng lớn hơn, nhìn thấy thứ cô cầm trong tay chưa? Từ nay đừng hòng bắt nạt cô nhé! Hừ hừ hừ!

“Ăn hết mấy thứ còn lại đi”. Cậu chủ đẩy khay bánh gato mình vừa ăn thử ra.

“Hả?”. Lại bảo cô ăn mấy thứ đã bị cậu đụng thìa vào rồi à, nhưng đồ ngọt nhìn thấy ngon quá, “Cậu… cậu chủ, có thể à? Có thể thật chứ? Thật thật thật là có thể chứ?”.

“… Đổ đi”. Cậu bị hỏi lại thấy rầy rà, tức giận nói.

“Đừng đừng đừng mà, em muốn ăn, cho dù miếng đầu tiên trong trắng đã bị cậu phá rồi, em cũng không để ý đâu!”.

Lau tay, liếm môi, cô bỏ vũ khí xuống, cầm một miếng bánh lên tính ăn, chân bước lên một bước không cẩn thận dẫm phải đuôi Hắc Thủ Đảng.

Hắc Thủ Đảng nhảy chồm lên, chui xuống dưới váy của cô, hất tung lên.

“A a a a a a a! Cậu chủ đừng nhìn đừng nhìn đừng nhìn mà!”. Cô bỏ bánh gato ra giữ váy.

“…”.

“Cậu… có thấy không?”.

“…”.

“Tiểu Tiền! Cô dám tốc váy loạn lên trước mặt cậu chủ à?”. Tổng quản bảo mẫu không thể chịu được cậu chủ bị mạo phạm, vội vàng lao tới gõ liên hồi trận lên đầu cô hầu.

“Cô ấm ức ôm đầu lén liếc nhìn cậu chủ, sắc mặt cậu chủ bình thản, chẳng có vẻ gì khác thường, mím môi lại tiếp tục giở xem tài liệu của mình, giống như quần lót thiếu nữ của cô chẳng khác gì cái lưỡi lúc nào cũng thè ra của Hắc Thủ Đảng, ngày nào cũng thấy, chả có gì mà tò mò cả.

“Xin lỗi, xin lỗi, xin lỗi cậu chủ đi!”.

“Con còn phải xin lỗi á?”. Là cô bị nhìn, người bị hại là cô mà? Dựa vào cái gì chứ!

“Vớ vẩn, cậu chủ thuần khiết ngây thơ như thế, không hiểu chuyện đời, nếu bị thứ gì dưới váy cô gây ám ảnh tâm lý thì làm sao?”.

“Cốp cốp cốp”, ba cú cốc đầu liên tục rớt xuống, Diêu Tiền Thụ chịu thua rồi.

“Oa! Xin lỗi cậu chủ, thực sự xin lỗi, để cậu thấy phải thứ xấu xí rồi, lần sau em sẽ không dám nữa!”.

“…”.

Trước bữa cơm tối một tiếng, Diêu Tiền Thụ đang bận rộn trong phòng giặt.

Tiếng máy giặt chạy ầm ầm át đi tiếng bước chân đằng sau.

Một cánh tay đột nhiên vươn ra từ góc tối, ôm lấy thắt lưng cô, cô quay đầu lại xem người vừa tới là ai, đầu vừa xoay lại đã chạm vào đôi môi ấm mềm.

“Cậu… cậu chủ?”. Sao tự nhiên hôm nay luyện tập sớm thế? Không phải hồi trước là lúc ăn bữa khuya sao?

“Hừm”.

Cậu đỡ lưng của cô, tựa vào tường, để cô dựa hẳn vào người mình.

“Cậu chủ, còn chưa tới lúc luyện tập mà…”.

“Tôi không đợi được”.

Nói chuyện trong lúc hai đôi môi đang quấn lấy nhau, hơi thở nóng rẫy dồn dập, cậu chủ đang vội gì chứ? Da thịt chạm vào nhau cũng nóng bừng lên như thế, đôi môi đỏ tươi như thoa son cuống cuồng hút lấy thứ gì đó.

“Ưm… ưm!”.

Có thứ gì đó tách môi cô ra, ngang ngược quấn quýt trêu ghẹo bên trong miệng cô, là… của cậu chủ.

Mặt cô đột nhiên đỏ bừng lên, trong nháy mắt nhiệt

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT