|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Thụ thề quyết bảo vệ sản phẩm điện tử công nghệ cao còn lại của mình, cô quay lại nhìn Thư Thành Nhạc, giấu biệt máy ảnh trong tay ra sau lưng.
Cô hầu nhìn thẳng vào phó tổng giám đốc của khách sạn.
Ban đầu Thư Thành Nhạc ngẩn ra, chân mày khẽ cau lại, ngay sau đó là nhăn tít, từ từ nhăn tợn, cuối cùng nhăn thành vẻ mặt không thể tưởng tượng ra nổi.
“Cô… mặc cái gì đây?”.
“Hả?”. Diêu Tiền Thụ cúi đầu, “Đồng phục làm việc”. Có gì không hợp à? Nhân viên lễ tân ở cửa không phải cũng có đồng phục của khách sạn sao?
“Đồng phục làm việc? Rốt cuộc thì cô đang làm gì?”.
“Là người hầu”.
“Hầu kiểu gì?”.
“… Thì sáng sớm giúp người ta mặc quần áo vào…”.
“Buổi tối giúp người ta cởi quần áo ra hả?”.
“Hả?”. Trong điều khoản phục vụ của cô không quy định cụ thể cô phải giúp cậu chủ cởi quần áo, nhưng nếu cậu chủ ra lệnh, cô sẽ rất lúng túng giúp cậu ấy cởi. Á… sao anh Thư lại nhìn cô bằng ánh mắt càng lúc càng phức tạp, càng lúc càng khó hiểu, càng lúc càng rối rắm hỗn loạn…
“Cô mặc đồng phục làm việc khiêu khích này đi khắp nơi hả? Không cảm thấy mất mặt sao?”.
“…”.
“Thành, sở thích của vị hôn thê giả nhà anh cũng không tồi”. Nhược Nhược tựa bên hành lang cười hả hê.
Cô ta châm một điếu thuốc, đang tính rít một hơi, lại bị Thành Nhạc đưa tay giật lấy dụi tắt rồi vứt vào thùng rác cạnh đó, “Trong khách sạn cấm hút thuốc”.
“Trong khách sạn cũng cấm tự ý quay phim chụp ảnh, phá hoại sự riêng tư của khách, sao anh không thu máy ảnh của cô ta ấy!”.
Câu nhắc nhở này khiến Thư Thành Nhạc quay đầu lại nhìn Diêu Tiền Thụ đang mặc đồ hầu nữ đầy ren, “Cái đồ âm hồn không tan cứ luẩn quẩn quanh tôi này, rốt cuộc cô muốn gì chứ?
“Tôi…”. Cô đang định nói, nhưng nhớ tới giọng ra lệnh lạnh lùng của cậu chủ, khi chụp ảnh không được phép để người phát hiện, không thì tới lúc về nhà sẽ phải quỳ lạy bức chân dung của cậu chủ một trăm lần.
Lời nói tới tận miệng rồi không thoát ra được, cô nhìn quanh thấy cái giá treo áp phích quảng cáo dựng ở hành lang…
“Tuyển nhân tài có quan tâm tới ngành khách sạn, khách sạn Hoàng Tước chào đón bạn”.
Dưới tình thế cấp bách, Diêu Tiền Thụ thốt lên, “Tôi tới đây dự tuyển!”.
“Dự tuyển? Ha, are you joking? Cô thân phận gì, bằng cấp gì, muốn vào khách sạn Hoàng Tước làm việc hả?”. Nhược Nhược nện giày cao gót tới gần cô, “Mặc loại quần áo mất mặt này tới đây, là muốn dự tuyển hay đi cửa sau hả?”.
“Nếu đi được cửa sau, tôi cũng không ngại đâu…”. Dữ dằn với cô như thế làm gì? Cũng chẳng thèm nghĩ lại giờ trong tay cô có chứng cứ yêu đương vụng trộm, cẩn thận cô tìm cậu chủ bơm đểu đó!
“Cô tốt nghiệp lớp quản lý khách sạn chuyên nghiệp à?”.
“À…”.
“Có kinh nghiệm du học không?”.
“…”.
“Đã từng làm việc ở khách sạn chưa?”.
“Đã từng làm phục vụ có tính không?”.
“Đương nhiên là không tính…”.
“Tính”. Giọng Thư Thành Nhạc đột nhiên vang lên.
Nhược Nhược cắn môi quay lại lườm anh, “Thành! Làm như vậy không đúng quy định”.
“Đúng hay không do tôi quyết định”. Thư Thành Nhạc đẩy kính lên, nhẹ nhàng đáp lại một câu, “Cô hầu này, qua đây”.
“Ừm…”. Sao đột nhiên lại lấy cái giọng điệu ông chú kì quặc lừa Loli ra nói với cô, đều tại bộ đồng phục làm việc của cô khiến người ta hiểu nhầm, sở thích đàn ông của cậu chủ cũng kì quái quá rồi đấy.
“Không phải muốn dự tuyển sao? Tôi xem xem cô phục vụ người ta như thế nào”.
“…”.
Anh nhướn mày cười đểu ngoắc ngoắc ngón tay với cô, bộ dạng bông lơn khiến cô đầy nghi ngờ.
Tục ngữ nói thật đúng, chuyện có thể to lên, bụng không thể bị to lên được. Con gái phải biết tự bảo vệ mình. Cái “phục vụ” của anh Thư sẽ không khác với hiểu biết thuần khiết của cô chứ?
Bộ đồ ăn cơ bản của châu Âu – dao nĩa thìa bát đĩa.
Phân ra cụ thể, có thể chia làm: dao ăn cá, dao ăn thịt, dao nhỏ dùng trong món khai vị, nĩa ăn cá với nĩa lớn dùng trong món chính, nĩa nhỏ dùng trong món khai vị. Thìa ăn đồ ngọt, thìa múc canh và thìa uống trà khác nhau, cốc vang đỏ, cốc vang trắng, cốc champagne, cốc nước lọc và cốc café cũng khác nhau, còn có đĩa đặt ở bên, khay, đĩa café…
Khi mấy thứ chất đống lộn xộn được đẩy tới trước mặt, Diêu Tiền Thụ choáng váng.
“Thế là… mấy cái này phải xếp thế nào?”.
“Cô hỏi tôi à? A… đây là câu hỏi kiểm tra của tôi cho cô mà. Ngay cả cách bày biện bàn ăn tối thiểu cũng không biết sao?”. Thư Thành Nhạc nhếch môi cười.
“… À…”. Anh thừa biết cô đang nói dối, cố ý không vạch trần là muốn coi cô làm trò hề sao? Ừm, cần gì phải dùng thủ đoạn vận dụng tới trí tuệ cao cấp này với cô chứ?
“Hai tay cô có thể bê mấy cái đĩa?”.
“Anh đã nói hai tay còn gì. Đương nhiên là hai… á”.
“Không đạt tiêu chuẩn. Nhân viên phục vụ của chúng tôi cơ bản nhất hai tay phải bê được bốn đĩa”.
“… Hai cái đĩa kia để trên đỉnh đầu à?”.
Thấy cô cự nự vẻ không phục, Thư Thành Nhạc thuận tay cầm đĩa trên bàn, kẹp đĩa giữa những ngón tay của bàn tay trái, mép đĩa xếp chồng lên nhau, ba cái đĩa như nhánh cỏ ba lá hiện ra trong lòng bàn tay, nhẹ nhàng chắc chắn đẹp mắt.
Diêu Tiền Thụ nuốt nước miếng, thật lợi hại! Nhưng cũng quá đáng thật đúng không? Đây là dự tuyển làm nhân viên phục vụ hay là làm xiếc chứ?
“Thế nên là, cô Diêu này, rốt cuộc cô biết làm gì?”.
“A… tôi…”. Cô mím môi nhìn anh một cái, quay đầu mở túi Doraemon sau lưng mình, rút ra thứ gì đó đưa tới trước mặt anh, “Bê đĩa như thế nhất định rất vất vả, tôi có thể phục vụ anh bôi kem dưỡng tay”.
“…”.
Sao lại lườm cô… thế không được sao? Vậy…
“Tôi còn có thể cung cấp kẹo cao su làm giảm áp lực, hai chân mày của anh nhăn như thế, nhất định là vô cùng vất vả”.
“…”.
Vẫn… không được à?
“Tôi còn có thể giúp anh quạt, lấy khăn tay lau mồ hôi, hoặc là lúc ăn, có thể giúp anh ăn hết mấy món anh không thích!”. Điều cuối cùng cô dẫn ra rất chuẩn đấy nhé! Cậu chủ không thích ăn gì, cô toàn phụ trách giải quyết hộ, công việc này không cô làm thì ai làm!
“…”. Thư Thành Nhạc thở dài, nở một nụ cười như phải đem tất cả phong độ của đời này xài hết mới miễn cưỡng có được, “Tôi cho cô cơ hội cuối cùng”.
“Hả! Đã cuối cùng rồi sao? À… tôi không nói chen vào nữa. Anh nói đi”.
“Lúc khách tới, cô phải nói gì?”.
Cái này đơn giản lắm nha, chỉ cần đổi từ cậu chủ thành khách là được rồi, “Trời ơi! Ngài đã tới rồi, oa! Sao lâu rồi ngài không tới, người ta nhớ muốn chết! Mau vào ngồi đi!”.
“…”.
“Lúc đi tôi cũng sẽ nói mà! Ngài đi thong thả nha, lần sau quay lại nhé! Nhất định nhất định phải tới nha! Em ở chỗ này chờ ngài đó!”.
“… Cô cũng có thể đi được rồi. Đi với ông khách của cô đi, đi với nhau đi!”.
“Kiểm tra xong rồi sao? Thế phần dự tuyển của tôi…”.
“Cứ mơ đi!”.
“…”. Bị người ta đuổi thẳng, Diêu Tiền Thụ vô cùng bất lực, bỗng nhiên một giọng nói lạnh lùng vang lên.
“Người hầu của tôi, anh dựa vào cái gì mà sai phái?”.
Hả hả hả? Cậu… cậu chủ?
“Người hầu của tôi, anh dựa vào cái gì mà sai phái?”.
Cổ áo Diêu Tiền Thụ bị người đứng sau xách lên kéo ra sau lưng theo câu nói lạnh lùng ấy, cô ngẩng đầu nhìn quanh, trước mắt chỉ có đường nét hoàn mỹ của gương mặt nghiêng.
Cậu chủ cậu chủ, cậu muốn ra mặt giúp em sao? Thật vĩ đại mà!
Diêu Tiền Thụ im lặng nháy nháy mắt, nhìn cậu chủ nhà mình bằng ánh mắt sùng bái.
“Người hầu của tôi, cho dù cô ta có vô dụng dở hơi thích quấy rối thì liên quan gì tới anh!”.
“… Cậu… cậu chủ…”. Cậu nói giúp người ta đấy à? Cách cậu nói giúp người ta khiến người ta khó tiêu hóa quá. Hay cậu đừng giúp em nữa, để mặc em tự sinh tự diệt đi. Hu hu…
Nhìn cậu chủ tính tình khó chịu trước mặt mình, Thư Thành Nhạc không giận mà còn mỉm cười, đẩy kính lên nói, “Ái Tân Giác La Cẩm Ngọc? Con trai của chủ tịch chúng tôi phải không?”.
Cậu chủ nheo mắt lại.
“Xin lỗi, tôi vẫn cho rằng Cẩm Ngọc phải là một bé trai bụ bẫm kháu khỉnh, tiết mục chặn xe đánh người của cậu lần trước thực sự đã vượt qua cả dự liệu của tôi, không nhận ra là cậu tới, xin thông cảm. Nhưng…”.
Nhìn lướt qua cô hầu đang ở tâm bão mà không biết gì, Thư Thành Nhạc nhướn mày nói, “Người hầu của cậu xin cậu hãy mang về nhà, qua kiểm tra cô ấy không đủ tiêu chuẩn, chúng tôi không thể tuyển người không biết một chút gì về lễ nghi trong phòng ăn được.”.
“Hừ! Người hầu của tôi, tôi nói cô ta được là
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




