watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10982 Lượt

trong xe im ắng.

Diêu Tiền Thụ lúng túng liếc trộm Thư Thành Nhạc đang lái xe, kính xe anh phản quang ánh sáng đèn đường.

Thấy cô nhìn mình đầy vẻ đề phòng, Thư Thành Nhạc cười khẽ, nói, “Cô sợ ngồi xe của đàn ông lắm à?”.

“Không, không có mà. Tôi bình thường vẫn ngồi xe của cậu chủ mà”.

“Thế ngoài cậu chủ nhà cô ra thì sao?”.

“À…”. Hình như lần nào đi xem mắt, ngồi xe của đàn ông cô cũng rất… sợ.

“Trong thâm tâm cô không coi cậu chủ nhà cô là đàn ông à?”.

“Không phải! Cậu chủ nhà tôi rất man đó!”. Gợi cảm tới mức khiến người ta không hít thở bình thường được! Sao lại không phải đàn ông chứ! Mỗi lần ở bên cậu chủ, cô cũng khó thở, tim đập mạnh như tất cả những người con gái mộng mơ hâm mộ cậu chủ, bị hor­mone nam tính của cậu ấy hấp dẫn vô cùng, về điểm này, cô đúng thật là người hầu không làm tròn trách nhiệm, chìm đắm trong hor­mone cậu chủ phóng ra.

“Thế cô vợ cậu chủ rất man nhà cô cưới về như thế nào?”.

“Sặc! Ấy… chuyện… chuyện này…”.

Thấy mắt cô láo liên, mập mà mập mờ, Thư Thành Nhạc nheo mắt dò hỏi, “Đừng nói với tôi cô căn bản chưa thấy cô chủ của mình… hay nên nói, cô gái kia căn bản chưa từng tồn tại?”.

Đây là cái bẫy, bẫy to đó!

Chẳng trách phó tổng Thư đột nhiên tốt tính muốn đưa cô về nhà, hóa ra là muốn khai thác thông tin từ cô.

“Cô chủ nhà tôi… đương nhiên là tôi thấy rồi! Cô ấy với cậu chủ kết hôn rồi, theo lẽ thường phải sống cùng nhà với nhau chứ. Tôi về nhà còn phải phục vụ cô ấy đấy.”

“À? Thế hả?”. Anh kéo dài giọng nghi ngờ, “Thế cô nói cho tôi nghe chút coi, cô ấy là người như thế nào?”.

“Cô ấy… cô ấy… cô ấy…”.

“Không nói được à?”. Lần trước xem chương trình phỏng vấn của đài truyền hình thấy quái quái, hơn nữa tự dưng còn làm hiệu ứng làm mờ hình ảnh, anh cảm thấy có chỗ kì lạ, cậu chủ kia sao lại không muốn cô vợ của mình xuất đầu lộ diện, trong chuyện này nhất định có âm mưu gì đó.

“Sao lại không nói được chứ!”. Bị Thư Thành Nhạc từ từ áp sát, Diêu Tiền Thụ quýnh lên, lớn giọng nói bừa, “Cô chủ nhà tôi là một đại mỹ nhân đó! Cô ấy quen cậu chủ ở nước Anh, đã yêu nhau ở nước ngoài lâu rồi, lần này cùng về nước với cậu chủ! Cô ấy đoan trang đứng đắn, nhã nhặn lịch sự vô cùng, đối xử với người hầu bọn tôi vừa tốt vừa thân thiện, bình thường đều ở nhà ít khi ra đường, đúng là tiêu chuẩn cao nhất của một người vợ hiền nha! Cậu chủ nhà tôi thích cô ấy muốn chết luôn đó!”.

Ông trời ơi, ông đang bận cái gì đó? Cũng không mở to mắt nhìn cô đáng thương bao nhiêu, khổ sở cỡ nào, tự thổi mình thành một con thú hiếm có trong sách đỏ, cô cũng chê mình không đủ tiêu chuẩn…

Nhưng nếu để tổng giám Thư biết cậu chủ cưới một cô gái mềm yếu, nịnh nọt, ngay cả việc dọn bàn cũng dọn lộn xộn chẳng ra sao, hình tượng uy nghiêm của cậu chủ sẽ bị hủy hoại chỉ trong giây lát.

Diêu Tiền Thụ hao tâm tổn trí đem cô chủ tưởng tượng thành một cô gái gần như hoàn mỹ, nhưng phó tổng Thư không thèm để ý tới, “Hừ. Tôi thực sự không tưởng tượng được cục băng kia sẽ thích một cô gái như thế nào”.

“Đó là vì cậu chủ nhà tôi chỉ yêu một người lại si tình, trong mắt chỉ có duy nhất cô chủ nhà tôi, anh cũng không biết ánh mắt cậu ấy nhìn cô chủ say đắm thế nào đâu, với cậu chủ nhà tôi, sự tồn tại của cô ấy là đặc biệt đó!”.

“Đối tượng lợi dụng tiện nhất thì có”. Anh cười nhạt, chọc thủng huyễn tưởng tuyệt vời của cô ngay lập tức.

“…”.

“Để có được sự đồng ý của chủ tịch, để mau chóng thừa kế gia sản, tùy tiện cưới một cô gái về che mắt mọi người”. Thư Thành Nhạc kết luận chắc chắn.

“…Cậu chủ không phải…”.

Cô há miệng phản bác, muốn bênh vực cậu chủ, nhưng có chút lực bất tòng tâm.

Xe dừng lại, cô mới phát hiện đã tới cửa nhà, cô vội vàng muốn xuống xe thoát khỏi cảnh khốn đốn này, lại bị Thư Thành Nhạc kéo lại.

“Cô chột dạ? Muốn trốn hả?”.

Vừa nghe thấy thế, cô ngồi lại trong xe, ngẩng đầu nhìn trời vờ như không có chuyện gì, “Tôi không có. Tôi đâu có chột dạ?”.

Anh khẽ cười, cũng không vạch trần, móc thứ gì đó trong túi quần ra nhét vào tay cô.

“Đây là cái gì?”. Cô tập trung nhìn, đó là một chiếc di động khá to. Cô nhìn phó tổng Thư nghi hoặc.

Anh hất cằm, “Không phải di động của cô bị hỏng à?”.

“Vâng… bị hỏng rồi”.

“Dùng cái này trước đi”.

“Hả?”.

“Hả cái gì? Tôi sợ không tìm được cô, cô ôm nợ chạy luôn”.

“Nhưng… nhưng mà, di động của anh tặng tôi rồi, anh lấy gì dùng?”. Như thế được sao?

Anh bực bội hừ một tiếng, dù sao anh cũng có hai cái di động cho công việc và cá nhân, vứt cho cô cái cá nhân, chẳng ảnh hưởng gì, “Không phải tặng. Màu cái di động này tôi không thích, không cần nữa”.

Cô lật máy nhìn, máy màu trắng rõ ràng rất đẹp rất hợp mắt lại là loại đang mốt, có lẽ phó tổng Thư không thích màu trắng nhỉ.

“Ngày nào cô cũng phải bật máy, đừng để tôi không tìm được cô, nghe chưa?”.

“… Vâng, khi nào nhận tiền lương, nhất định sẽ báo cho anh biết, anh không cần lo đâu!”.

Anh uể oải đáp lời.

“Tôi về nhà đây. Phó tổng Thư, chào anh”.

Cô xuống xe, nhìn phó tổng Thư quay đầu xe, biến mất trong màn đêm.

Diêu Tiền Thụ lấy di động cậu chủ tặng ra, rồi lại nhìn chiếc di động bên tay trái do phó tổng Thư tặng, trong đầu toàn dấu chấm hỏi.

Đây là cái người ta gọi là – ngàn vàng tan hết lại quay lại sao?

Hay nên nói, gần đây đang mốt trò tặng di động?

Nhưng mà, phó tổng Thư không nói không thể nhớ số của người khác, cô có thể dùng di động này ghi số của người khác, không cần lãng phí đầu óc đi nhớ số nữa. Phó tổng Thư đúng là người tốt.

Cô vào nhà, cậu chủ không ở nhà, cô không cần phục vụ bèn tắm rửa sớm rồi lên giường ngủ, ngày mai còn phải đi làm nữa.

Đương lúc mơ màng, cô nghe tiếng cửa phòng mình khẽ vang lên, ánh sáng bên ngoài hắt vào phòng. Có ai đó đi vào phòng, tới bên giường cô.

Mùi nước hoa bay vào mũi, cô nhăn mũi xoay người, kéo chăn lên che mũi mình.

Nhưng người đó không chịu để cô quay lưng về phía mình, đưa tay phá cô.

Ngón tay có vết chai di chuyển trên mặt cô, vén tóc mái của Diêu Tiền Thụ, lướt qua mũi, cuối cùng cọ nhẹ lên môi cô vô cùng thân thiết, đầu lưỡi Diêu Tiền Thụ nếm thấy vị chan chát của kim loại, cái lạnh xẹt qua trong lòng.

“Ừm, Hắc Thủ Đảng, mày đừng có nghịch”.

“…”.

“Còn chạm vào miệng tao là tao cắn đó”.

“…”.

“Mùi nước hoa phụ nữ trên người mày hôi chết đi được”.

“…”.

Mở mắt ra lần nữa, trời đã sáng, cô sắp xếp xong xuôi mới gõ cửa phòng cậu chủ, nhưng phát hiện cậu chủ đã không còn ở trong phòng từ lâu. Cô vội vàng chạy đi báo cáo cho tổng quản bảo mẫu biết cậu chủ đã đi đâu mất, nhưng tổng quản bảo mẫu lại nói với cô như thế này.

“Cậu chủ? Sáng sớm đã đi rồi”.

“Cậu chủ, cậu ấy… đi rồi?”.

“Phải! Cậu chủ mới tiếp quản khách sạn, lại muốn làm cho mấy vị giám đốc không vâng lời phải phục cậu ấy, nhiều việc bề bộn lắm! Tiểu Tiền này, không phải ta nói cô đâu nhé. Ta phát hiện gần đâu cô càng lúc càng chẳng ra gì. Làm gì có người hầu nào ngủ nhiều hơn cả cậu chủ chứ. Cậu chủ vất vả như thế, đi sớm về khuya, bận bịu tới mức quên cả chăm sóc bản thân, cô làm việc ở khách sạn phải chăm sóc tốt cho cậu chủ, có nghe không hả?”.

“… Con còn không được chạm mặt, chăm sóc cái khỉ gì chứ”.

“Cô lẩm bẩm gì đó?”.

“Không ạ, tổng quản bảo mẫu, con đi làm đây”.

Cô bực bội tránh những lời dặn dò dài dòng của tổng quản bảo mẫu, lấy túi rồi đi làm bằng tàu điện ngầm.

Chen chúc trong tàu điện ầm ĩ, rung rung lắc lắc, khiến tâm trạng vốn dĩ đã bất an của cô lại càng hoang mang hơn nữa.

Tại sao cậu chủ không chịu đi làm cùng với cô? Tại sao phải đi trước? Cô khó coi như thế à? Cậu ấy sợ người ta phát hiện quan hệ giữa hai người đến thế sao? Tại sao lúc về lại có mùi nước hoa phụ nữ nồng nặc trên người? Cô thực sự là vợ của cậu ấy sao? Cô có thể mở miệng hỏi sao? Cô có tư cách à?

Hôn nhân bí mật chết tiệt, chẳng vui chút nào!
Một tuần sau khi kết hôn bí mật với cậu chủ, cô đã quen việc cậu chủ sớm đi tối về và sự lảng tránh như có như không của cậu ấy, cũng một tuần nay, Diêu Tiền Thụ không phải dính lấy cậu chủ cuối cùng cũng hòa đồng được một chút với đồng nghiệp.

Hòa đồng một chút chính là chuyện chẳng liên quan tới mình có thể thoải mái mà tán phét, nhưng ra ngoài đi ăn nhất định phải chia đều.

Ví dụ như bây giờ, ăn xong bữa trưa, một đám con gái trò chuyện ầm ĩ đi về phía nhà hàng, vì còn chưa tới đại sảnh, trạng thái hoàn toàn thoải mái khiến chẳng ai kiêng nể gì, chẳng thèm giữ mồm, giữ miệng.

“Tôi nói với

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT