watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10975 Lượt

cũng có thể…”. Cô cũng có thể xin nghỉ, có thể bị ốm mà! Ôi trời ơi, không thể đứng trước mặt cậu chủ trong thời gi­an quy định, chắc chắn cô sẽ bị cậu chủ nghiền ra mất! Giờ cô đã cảm thấy mình đau đầu đau tim đau bụng rồi.

“Nói ít thôi, quay lại ngay lập tức, thế đi”.

“Tút…”.

“Sao ai cũng dập điện thoại của tôi vậy!”.

Thân này ví xẻ làm đôi.

Cô phải làm sao bây giờ?!

Cậu chủ? Phó tổng?

Phó tổng? Cậu chủ?

Thế này thảm rồi! Cô không biết phải đi đâu nữa!

Đấu tranh, vặn xoắn, giãy giụa.

Cuối cùng Diêu Tiền Thụ cũng gọi được cho cậu chủ.

“Ừ?”.

Bên kia vang lên tiếng hừ mất kiên nhẫn của cậu chủ, như đang bất mãn tại sao cô còn chưa xuất hiện ngay lập tức.

“Cậu… cậu chủ”. Cô sợ hãi kêu lên.

“Gì”. Cậu đáp lạnh lùng.

“Chuyện là… em… em, không thể về nhà cũng với cậu được”.

Tiếng hít vào không thể tin được truyền tới từ bên kia.

“Cô lại tính đi chơi với bạn cô đấy à?”. Giọng nói mang tính uy hiếp bật ra khỏi di động.

“Không, không phải thế… em không muốn đi chơi, em thật sự có việc nghiêm túc phải làm mà!”.

“Việc nghiêm túc?!”.

Ấy… đúng, đúng rồi. So với những việc làm ăn của cậu chủ, việc của cô đúng thật chẳng coi là việc nghiêm túc, cậu hiếm khi có thời gi­an rảnh gọi cô cùng về nhà, cô không nên làm màu làm mè, nên nghe theo sự sắp xếp của cậu chủ, nhưng mà…

“Phó tổng Thư nói, có một đồng nghiệp đột nhiên bị ốm, phải xin nghỉ về nhà, nhà hàng thiếu người… cho nên em phải giúp người ta, làm thay gì đó…”.

“Thư Thành Nhạc?!”.

Cậu chủ hồ đồ

“Hả?”. Sao cậu chủ phải cố ý nhấn mạnh tên của phó tổng Thư?

“Hừ!”.

“Cậu chủ… cậu nghe em giải thích đã, em là vì phó tổng Thư…”.

“Cụp… tút…”.

“Cậu chủ! Cậu chủ cậu chủ cậu chủ! Cậu chủ!”.

Oái, cúp máy rồi.

Cô xong đời rồi, cô cảm thấy rõ ràng cậu chủ đang nổi giận!

Cô là Diêu Tiền Thụ sống nhờ hơi thở của cậu chủ, cô là người hầu sống nhờ sắc mặt của cậu chủ, cô không dám bỏ cậu chủ, cãi lời cậu chủ.

Dù bị phó tổng Thư trừ lương, cô cũng phải liều chết xin nghỉ.

Thay đồng phục, cô đẩy cánh cửa kính nặng nề ra, vào trong đại sảnh rộng lớn.

Đại sảnh Ox­ford lớn nhất trong nhà hàng tối nay được tập đoàn tài chính nào đó bao toàn bộ tổ chức tiệc, sắp xếp như mọi khi, khi có một căn phòng được đặt trước, căn phòng bên cạnh sẽ được làm phòng bếp nhỏ tạm thời để tiện cho nhân viên chuẩn bị.

Những món được đặt để hết trong một cái tủ giữ nhiệt cao bằng đầu người có thể di chuyển, đặt sát tường trong phòng.

Trong nhà bếp tạm thời toàn là khăn ăn, bộ đồ ăn, nến được xếp chồng đống.

Hơn năm mươi nhân viên phục vụ cả nam lẫn nữ đang đi qua đi lại giữa đại sảnh và nhà bếp tạm thời.

Phó tổng Thư cau mày cầm bút sửa chữa bản kế hoạch buổi tiệc trong tay, vỗ tay một cái, anh tập hợp tất cả nhân viên phục vụ, giơ tay lên xem đồng hồ.

“Sau năm phút nữa, mọi người vào hội trường dọn dao đĩa của bữa chính xuống, sau đó đem sữa tươi và đường lên, rồi dọn tiêu và muối đi”.

Anh nhìn bản kế hoạch, cần mang đồ ngọt lên rồi, “Sau mười phút nữa, đưa café và nước nóng vào, sau đó, chúng ta bắt đầu rót café và trà nóng cho khách. Có khách yêu cầu riêng thì hỏi tôi. Hiểu chưa? Bắt đầu”.

Anh ra lệnh một tiếng, nhân viên phục vụ đều đi vào hội trường, bắt đầu bận rộn.

Cảnh tượng như sắp lao vào một trận chiến đấu khiến Diêu Tiền Thụ chột dạ, khi tất cả mọi người đang vất vả làm việc, cô sao mở miệng nói mình phải xin nghỉ về phục vụ cậu chủ được?

Thư Thành Nhạc vội vã khống chế tiết tấu toàn cục, cầm di động liên tục call tới nhà bếp chính.

“Phiền cô mở cửa ra chút!”.

Phía sau Diêu Tiền Thụ vang lên tiếng thúc giục khiến cô quay đầu lại, chỉ thấy hai nhân viên phục vụ nam đang đẩy hai cái bình giữ nhiệt rất cao bằng in­ox vào.

Café của khách sạn đều là xay ngay pha ngay, rồi đổ vào bình giữ nhiệt bằng in­ox, chuyển từ bếp chính qua đây.

Cô vội vàng đẩy cửa ra, để xe đẩy vào trong phòng.

Vừa thấy café và nước nóng tới nơi, Thư Thành Nhạc thở phào nhẹ nhõm, lập tức phân công mọi người đi rót café và trà nóng.

Diêu Tiền Thụ nhăn nhó rón rén tới cạnh anh, còn chưa kịp mở miệng nói, một ấm café đã được nhét vào trong tay, tay Thư Thành Nhạc cầm bản kế hoạch, cũng chẳng thèm nhướn mày lên, “Hai bàn số bốn mươi lăm, bốn mươi sáu cô đi đi”.

“Phó tổng Thư, tôi…”.

“Đi mau!”.

“…”.

Đời này cô chả thiếu cái gì, chỉ thiếu mỗi tinh thần phản kháng.

Luống cuống cầm bình café chạy vào đại sảnh, Diêu Tiền Thụ lại bận rộn không ngơi.

Rót xong café, dọn bộ đồ ăn, dọn hết bộ đồ ăn, lại dọn cốc café, chẳng hề phát hiện thời gi­an đang trôi qua rất nhanh.

Không nhớ nỗi min­hg đã dọn bao nhiêu bộ đồ ăn, khách khứa đã lần lượt ra về. Diêu Tiền Thụ quẹt mồ hôi trán, bỗng nhiên di động trong túi rung lên, cô biết nhận điện thoại trong đại sảnh là không đúng quy định, nhưng lại lo là điện thoại của cậu chủ, vội vàng lủi vào trong góc, rút di động đang rung bần bật ra.

Oa! Là di động phó tổng Thư đưa cho cô, nhưng cô đang làm thêm giờ, còn ai gọi cho cô vào giờ này chứ?

Ba chữ “Quách Nhược Nhược” nhảy nhót trên màn hình.

Diêu Tiền Thụ hít vào một hơi, là… bạn gái cũ của phó tổng Thư!

Cú điện thoại này cô cũng không dám nhận.

Vội vàng nhét di động vào trong túi, cô bưng khay đi khắp nơi tìm phó tổng Thư.

Thư Thành Nhạc đang tươi cười nói chuyện với một vị khách già mặc Âu phục.

Xác định mục tiêu, cô lượn qua, nhưng lại không dám chủ động cắt ngang câu nguyện của họ, không thể làm gì khác ngoài việc đứng cạnh mặc cho đoạn đối thoại của họ nhảy vào tai mình Thư.

Phó tổng Thư cười khiêm tốn, “Vâng, ngài hài lòng là tốt rồi, ngài là bạn cũ của chủ tịch. Hôm qua ông ấy gọi tới căn dặn tôi phải giúp ngài tổ chức buổi tiệc không được sai sót”.

“Việc của tôi cũng đột ngột, chắc chắn gây khó khăn cho cậu rồi phải không?”.

“Không sao. Không phải ngài bắt tay với chủ tịch, cố ý ra đề kiểm tra khó nhằn cho tôi đấy chứ?”.

“Ha ha ha, chuyện này cũng không phải không thể”. Ông cụ mặc Âu phục cười khẽ, rồi lại hỏi, “Con trai chủ tịch nhà cậu đã tới làm rồi hả? Làm việc thế nào?”.

“Hừ”. Thư Thành Nhạc không đáp chỉ hừ một tiếng.

“Thanh niên không hợp nhau hả?”.

“Ngài quá lo. Tôi và cậu Cẩm Ngọc cũng tốt lắm. Cậu ta cư xử với mọi người… hừ, rất ôn hòa”.

“Ôn hòa? Cậu thực sự coi thường lão già không theo dõi tin thời sự chắc? Xem trên ti vi đâu phải như thế”.

Thư Thành Nhạc không nói thêm, im lặng cười nhạt.

Thấy anh có ý muốn giấu, ông cụ mặc Âu phục cũng không hỏi thêm, nhận áo khoác từ tay nhân viên phục vụ, “Vậy hôm nay cứ thế đi,

lúc rảnh rỗi tôi còn có chuyện muốn nói với cậu”.

“Vâng, ngài đi thong thả”. Thư Thành Nhạc cung kính cúi đầu người, lúc đó mới phát hiện có một cái đuôi nhỏ phía sau.

Anh quay người nhìn Diêu Tiền Thụ ướt nhẹp mồ hôi, cô bĩu môi, cau mày, nhìn anh bằng vẻ mặt khó chịu, “Sao anh lại nói xấu cậu chủ trước mặt người khác!”. Uổng công cô thấy anh bận rộn quá đáng thương, đặc biệt ở lại giúp đỡ.

“Tai cô có vấn đề hả? Tôi nói cậu chủ nhà cô không tốt chỗ nào?”.

“Vẻ mặt đó của anh nói cậu ấy thế! Nói cậu ấy khó chịu, khó đối phó, xấu tính, lạnh lùng, không khéo cư xử, không hiểu đời, không biết ăn nói!”.

“… Này này này, mấy câu đại nghịch bất đạo này toàn do cô nói đấy nhé”. Có vu oan giá họa cũng không nên thiếu kĩ thuật như thế chứ.

“Oái?”. Sao chớp mắt một cái mà mấy câu mắng cậu chủ lại bay ra rừ miệng cô vậy? Ơ, phó tổng Thư quả nhiên thật là đáng sợ, nói chuyện với anh sẽ bất giác bị quay mòng mòng, cô làm người xấu, anh còn cứ cười cười cười. Cô phải ít nói chuyện với anh thì hơn.

Nhưng mà… di động trong túi lại rung lên, điện thoại của cô Nhược Nhược, cô nên làm gì đây? Cứ kệ nó chẳng thèm để tâm được không?

Cô khó xử liếc nhìn phó tổng Thư, chỉ thấy anh đang lắc lắc cánh tay đau nhức, kéo cà vạt ra, thuận tay kéo một cái ghế, giúp mấy cậu phục vụ kí lên bảng chấm công.

Mỗi lần kí xong anh lại thoải mái ngẩng đầu mỉm cười, nhẹ giọng nói một câu “Cảm ơn”, không tiếc lời khen ngợi biểu hiện làm việc của đối phương.

Kiểu sếp này hoàn toàn không giống với cậu chủ khí thế đầy áp lực. Phó tổng Thư rất biết dùng nụ cười và khí độ cổ vũ người khác nỗ lực làm việc thay anh. Như cô phục vụ cậu chủ nhiều năm như thế, công lao khổ lao chất chồng mà chưa được cậu ấy khích lệ lấy một câu.

Lắc đầu lắc đầu! Sao cô có thể thầm so sánh độ thân thiện giữa phó tổng Thư và cậu chủ chứ, còn nghĩ phó tổng đối đãi với nhân viên tốt hơn cậu chủ

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT