watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10961 Lượt

Sao nào?”. Với cậu chủ, phó tổng Thư chẳng chút khách khí.

“Chẳng thế nào cả. Tôi không đồng ý”. Cậu chủ lườm tổng quản bảo mẫu đáp gọn lỏn, ý là cậu ghét chuyện cưới xin này tới mức cực điểm.

Tổng quản bảo mẫu hơi mím môi, nói dàn hòa, “Cậu… cậu chủ, chuyện này có sao đâu ạ! Đàn ông tốt như Tiểu Thư đây tất nhiên phải có vài chuyện xưa chứ! Đàn ông trước khi kết hôn có trải qua mấy cuộc tình, mê hoặc biết bao đau thương biết bao, còn biết yêu thương phụ nữ nữa, đây là việc tốt mà! Hơn nữa… à… khả năng chấp nhận của Tiểu Tiền lớn lắm, Tiểu Tiền, cô nói cái coi, cô có để ý tới quá khứ của phó tổng Thư không?”.

Trọng tâm câu chuyện đột nhiên chuyển về mình, cô hầu ngẩn người ra, quả quyết lắc đầu.

“Cậu chủ cậu chủ, cậu coi Tiểu Tiển không để ý tới quá khứ của phó tổng Thư kìa!”.

Vứt báo đi cái “soạt”, cậu chủ cau mày trừng mắt nhìn cô hầu ngốc nghếch, “Cô không để ý à?”.

“… Không… không quan tâm lắm ạ”. Cậu chủ lại tức gì chứ? Chuyện tình cũ của phó tổng Thư? Cô quan tâm làm gì? Chuyện đó thì có gì mà chú ý?

“Cô dám không để ý à!?”.

“Em phải để ý ạ?”. Cô lắng dịch dịch cái mông, vẫn thấy không nên chống lại thân thể của mình, “Nhưng mà, em thực sự không để tâm tới quá khứ của phó tổng Thư mà!”.

“Đúng thế. Cô ấy không để tâm tới quá khứ của tôi. Cậu chủ còn lo lắng bất mãn gì chứ?”. Thư Thành Nhạc thừa cơ nói chêm vào, lại quăng thêm một thanh củi độc ác vào lửa.

Cậu chủ nheo mắt sắp lên cơn lật bàn. Đôi mắt cậu đầy u ám, cậu bỗng nhiên nhớ ra cái gì, khóe môi lạnh lùng chợt nhếch lên, ra lệnh với cô hầu chẳng hiểu gì, “Đưa Hắc Thủ Đảng vào phòng ăn đi”.

“Cậu chủ, sao cậu cố ý đuổi em đi vậy? Không phải cậu tìm cớ bán em đi đấy chứ?”.

Vẻ mặt thâm hiểm lập lờ của cậu chủ khiến cô lạnh gáy, chỉ là không để tâm tới tình sử của phó tổng Thư thôi mà, đâu tới mức đại nghịch bất đạo để đến nỗi bị bán đi?

“Hừ! Người hầu có khả năng chấp nhận lớn như thế, tôi đem bán làm sao được?”.

“Vâng…”. Khả năng chấp nhận lớn cũng sai? Không phải chứng minh cô dùng được lâu, chịu áp lực giỏi, còn chịu đựng được mệt mỏi à? Nhưng hình như cậu chủ đâu có khen cô nhỉ.

Diêu Tiền Thụ xịu mặt dắt Hắc Thủ Đảng đi, cô đang tính vào phòng ăn, nhưng thoáng nhìn thấy cái mặt tươi cười của phó tổng Thư đang nháy mắt đá lông nheo với mình, rõ ràng là đang cười nhạo cô là kẻ đáng thương không có địa vị.

Cô tính trả đũa lại, nhưng cậu chủ trừng mắt một cái, cắt đứt cái nháy mắt vô duyên của cô ngay lập tức.

Tự dưng cô thấy chả tức giận nữa, rụt cổ tính bỏ đi theo kiểu rùa, bỗng nhiên bị cậu chủ kéo giật lại ngay trước mặt tổng quản bảo mẫu và phó tổng Thư, cúi đầu thì thầm bên tai cô rất thân mật, “Muốn tôi bán cô đi à? Mơ đi. Đời này cô chỉ có thể ở bên tôi thôi!”.

Cô sợ run cả người, ngơ ngác ngẩng đầu nhìn cậu chủ.

“Còn không đi à? Muốn để bao nhiêu người nhìn tận mắt đúng không?”. Muốn vào nhà đá vì tội trùng hôn à?

“Vâng vâng… em đi ra đây…”. Cô sợ bị tổng quản bảo mẫu nhìn ra chỗ nào kì quái, vội vàng lủi mất.

Nhưng, ý của cậu chủ, cô hiểu! Nhất định là – “Muốn tôi bán cô đi à? Mơ đi! Tôi còn muốn giữ người hầu lại bên cạnh còn sai bảo ngược đãi! Trừ phi tôi không cần cô, không thì, đời này cô chỉ có thể ở bên tôi thôi!”.

Nhất định là như thế!
Một người một chó đi mất, cậu chủ giấu được người mới show ra bộ dạng con nhà quyền quý, hai chân vắt lên nhau, liếc mắt nhìn Thư Thành Nhạc đang im lặng, cố tình hỏi, “Đã từng xem mắt người hầu của tôi rồi à?”.

“Còn bị cậu chủ phá rối nữa”. Thư Thành Nhạc đáp lại chẳng hề lép vế.

“Cảm giác thế nào?”.

“Rất hứng thú”.

Cậu chủ nheo mắt, “Anh hứng thú với cô ta?”.

“Không được sao? Phụ nữ nghe lời lại dễ bảo, tôi đương nhiên là có hứng rồi. Nếu không bị cậu chủ phá rối, giờ này, có lẽ tôi đang xin nghỉ tuần trăng mật cũng nên”.

“Kiểu nghỉ này, tôi sẽ không phê duyệt!”. Cậu đúng là càng nghĩ càng thấy đúng! Giờ người có tư cách phê duyệt cho nghỉ tuần trăng mật chính là cậu – ông chủ kiêm chủ nhân!

“Xin nghỉ tuần trăng mật không phê duyệt? Thế nghỉ sinh con thì sao?”.

“Nếu là anh xin nghỉ sinh con, tôi sẽ xét. Nhưng, muốn nghỉ sinh con cũng phải biết rõ quy định của nhà tôi trước cái đã!”. Cậu chủ khoanh tay lại, hất cằm sai bảo tổng quản bảo mẫu, “Nói cho anh ta biết”.

Tổng quản bảo mẫu vừa nghe thấy có cơ hội, vô cùng vui sướng, “Cậu chủ, cậu cũng thấy chuyện này có cơ lắm hả, cậu phải gật đầu đồng ý nhé, tôi sẽ bàn bạc với Tiểu Thư về chuyện vui của cậu ấy và Tiểu Tiền”.

Chuyện có gì đó kì quặc, Thư Thành Nhạc nhíu mày, “Điều kiện gì?”.

“Ôi, chỉ là chút điều kiện nhỏ thôi, chỉ cần Tiểu Thư có hứng thú với Tiểu Tiền nhà tôi, điều kiện gì cậu cũng sẽ đồng ý, có đúng không?”. Tổng quản bảo mẫu chớp mắt liên tục.

Nhưng tinh thần cảnh giác của Thư Thành Nhạc chưa bao giờ xuống thấp, “Bác cứ nói đùa, mọi việc còn phải xét tình huống rồi mới quyết định được”.

“Quy định nhà chúng tôi cũng không nhiều đâu, thật đấy! Chính là sau khi cậu kết hôn với Tiểu Tiền, phải cùng nhau phục vụ cậu chủ, nghe theo sự sắp xếp của cậu chủ, cậu chủ gọi lúc nào là phải tới lúc đó, cho nên, cậu không cần nhà, dù sao sau khi kết hôn cũng ở chung với cậu chủ, còn nữa còn nữa, đẻ con ra cũng không cần cậu nuôi, theo họ của Tiểu Tiền, dù sao cũng thuộc về cậu chủ mà…”.

“Thế có cần gọi luôn cậu ta là bố, gọi cháu là chú không?”. Thư Thành Nhạc cố gắng giữ gương mặt tươi cười sắp cứng đơ.

“Ấy… chuyện này không cần đâu, chức bố tạm thời có thể để cho cậu làm…”.

“…”. Đứa con anh phải phí tinh lực thể lực mới có mà tạm thời cho anh làm bố à? Chuyện này là tính toán của gã cậu chủ kia à?

“Tiểu Thư à, cậu thấy chuyện này… thế nào?”.

Thế nào à? Chẳng ra làm sao cả, “Là một người đàn ông bình thường, nếu cháu đồng ý… sẽ bị đưa tới bệnh viện tâm thần ngay lập tức đúng không?”.

“Không làm được hả?”. Cậu chủ lạnh lùng hỏi.

“Thật sự không làm được”. Thư Thành Nhạc thẳng thắn đáp. Đây đã không còn là chuyện đội mũ xanh rồi, mà là mũ bảy sắc cầu vồng, đỏ cam lục lam chàm tím!

“Đóng cửa, tiễn khách!”.

Hình như đã chờ những lời này từ lâu, cậu chủ lập tức ra lệnh đuổi khách.

“Không làm được, không có nghĩa không thể nói chuyện được chứ? Cậu chủ, tôi còn chưa nói hết mà”.

“Anh còn muốn nói gì hả?”.

“Tôi chuộc thân cho cô ấy”.

Hình như đã chuẩn bị từ trước, Thư Thành Nhạc đáp rất gọn, đổi lấy cái nheo mắt nguy hiểm và tiếng hít sâu của cậu chủ.

“Anh nói lại lần nữa coi”. Có gan thì nói!

“Tôi chuộc thân cho cô ấy, cậu ra điều kiện đi”. Chỉ cần Tiểu Thụ giành lại quyền tự do, mấy thứ quy định người hầu vớ vẩn sẽ không cần phải theo nữa, đến lúc đó, anh muốn có hứng thú với cô ấy như thế nào thì cứ hứng thú như thế!

“… Tổng quản bảo mẫu! Đóng cửa thả chó!”.

Coi chỗ này của cậu là cái gì! Sân khấu kịch chắc?

Chuộc thân? Chuộc cái quái gì! Chuộc vợ cậu chắc?!

Con chó số một châu Á đang hục mặt ăn thức ăn cho chó, cô người hầu ngồi thừ ra bên cạnh, chống cằm nhìn nó ăn nhưng tâm tưởng đã bay tới phòng khách từ lâu rồi.

Hiệu quả cách âm giữa các phòng tốt quá, cô hoàn toàn không biết tình hình ở phòng khách ra sao, cậu chủ muốn xử lý cô như thế nào.

Tính tình của cậu chủ căn bản là không biết khéo léo uyển chuyển, cô rất lo cậu ấy mà mở miệng ra một cái, sổ toẹt quan hệ của bọn họ ra trước mặt tổng quản bảo mẫu mất.

“Cậu chủ Hắc Thủ Đảng này, mày ăn nhanh lên chút đi!”. Ăn xong rồi lập tức quay lại phòng khách trình diện, tiện thể nghe trộm chút chút!

Chú chó thời thượng không thèm để tâm tới lời giục của cô hầu, tiếp tục ăn một cách trang nhã lịch sự.

“Ăn nhanh lên chút cái coi! Lần nào cũng ăn một loại thức ăn, mày có cần ngâm lâu thế không hả?”.

“Rốp rốp”.

Lại cờn bơ cô? Vận khí đan điền, cô khó chịu vỗ lên đầu Hắc Thủ Đảng, “Này này này, Lão Hắc, tao chịu đựng mày lâu lắm rồi đó! Bình thường mày cũng đâu có ăn như thế, hôm nay làm sao thế hả? Thông đồng với cậu chủ à? Giả vờ làm chó ngoan cái gì! Lôi thú tính của mày ra đây, ăn miếng to vào!”.

Chú chó kiêu ngạo bị người không phải là chủ nhân vỗ đầu, lập tức khó chịu giương đôi mắt sắc bén lên nhìn cô trừng trừng.

Cô ta bắt nạt một con chó không thể mở miệng tố cáo với cậu chủ.

Từ khi cậu chủ về nhà, cô ta càng lúc càng không coi mình như xưa nữa, cũng càng lúc càng không coi mình là cậu chủ. Hừ. Phục vụ mình ăn không có chút kiên nhẫn nào, còn dám vỗ lên cái đầu cao quý của mình, úi

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT