watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:57 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10947 Lượt

sạch sẽ không một nếp nhăn đưa tới trước mặt cô, cô nghi hoặc nhướn mày nhìn phó tổng Thư.

“Nhìn cái gì! Lau đi!”.

Cô ngẩn người, cúi đầu lấy tay áo của phó tổng Thư lau lau mũi, động tác vô cùng thân thiết như thế lại khiến cô nhớ tới cậu chủ, cũng giống như lúc phục vụ khách, chỉ cần một hành động đơn giản của bọn họ cũng dễ khơi ra trí liên tưởng của cô.

Có người giống cậu chủ, không thích nhìn thực đơn để gọi món, thích nghe cô đọc.

Có người giống cậu chủ, không uống café không thêm đường sữa, còn ghét thêm tương ngọt vào sal­ad.

Có người giống cậu chủ, thích lấy tay áo cho con gái lau nước mũi.

Cô sắp ly hôn với cậu chủ rồi. Cứ gom những kí ức khiến trái tim cô đau đớn hoang mang như thế làm gì?

Cái đầu hết cúi xuống lại ngẩng lên in bóng trên cặp kính trắng của Thư Thành Nhạc, chiếc nhẫn kim cương trong cổ áo cô nhảy ra trước ngực, cảm giác âm ấm trên mu bàn tay khiến khớp ngón tay của anh khẽ động đậy,

lơ đãng chạm vào hạt kim cương hào nhoáng kia. Anh im lặng âm thầm quan sát tỉ mỉ.

“Cô…”. Anh muốn hỏi, rồi lại im lặng, “Thứ ba tuần sau cô có rảnh không?”.

“Phó tổng Thư, thứ ba không phải đi làm sao?”. Cô hít mũi.

“Đi công tác với tôi”.

“Đi công tác?”.

“Ừ, đi công tác”. Anh gật đầu, “Thứ ba trợ lý của tôi bận, cô đi thay”.

“Sao… sao lại là tôi?”.

“Cô nghĩ tay áo của tôi cho cô mượn lau nước mũi không đấy à?”. Thư Thành Nhạc trợn mắt, “Thứ ba tôi lái xe tới đón cô, cô chuẩn bị hành lý cẩn thận đi theo tôi, hiểu chưa?”.

“Nhưng mà, phó tổng Thư, tôi phải hỏi cậu chủ tôi trước rồi mới…”. Thứ hai là sinh nhật của cậu chủ rồi.

Muốn nghe lời cậu chủ sao? Được lắm, “Giờ trả tiền ngay lập tức”. Thêm cả tiền giặt áo sơ mi nữa.

“Á… cậu chủ không quan trọng, thứ ba tôi đi với anh!”. Vừa nghe tới trả tiền, Diêu Tiền Thụ lập tức buông vũ khí xin hàng. Cô không muốn phải túng quẫn tới mức lấy tiền cậu chủ bao cô ra trả cho phó tổng Thư, cô không nên đắc tội với phó tổng Thư, từ từ trả là được rồi.

Thứ hai làm sinh nhật xong, thứ ba đi công tác, chắc là không sao nhỉ? Hơn nữa… chỉ cần cô không xuất hiện trước mặt cậu chủ, chỉ cần trốn cậu chủ, cậu ấy chắc sẽ không có cơ hội nói muốn ly hôn với cô đúng không?

Dù là thủ đoạn, cũng để cô được làm gái có chồng thêm mấy ngày nữa là được rồi.

Đầu bếp cao cấp giờ đang làm loại bánh gato choco­late ít ngọt để hợp với khẩu vị không thích ăn ngọt của cậu chủ.

Hoa hồng trong vườn giống như vừa bị đàn châu chấu càn quét qua, chỉ còn trơ lại cành, tổng quản bảo mẫu đã cắt sạch đám hồng rực rỡ còn đẫm sương để trang trí cho tiệc sinh nhật cậu chủ.

Mấy quá bóng bằng vải sặc sỡ treo bên ngoài đang kiêu hãnh tung bay trên trời, dải lụa mày được chăng mắc qua những ngọn đèn thủy tinh trong nhà.

Ngay cả Hắc Thủ Đảng cũng ăn mặc khác hẳn ngày thường để đón sinh nhật hai mươi lăm tuổi của cậu chủ, nó đeo cà vạt sọc trắng đen đi kèm một cái kính râm to bản.

Trong căn phòng đầy nhóc những người hầu đang bận rộn, Hắc Thủ Đảng tò tò theo đuôi Diêu Tiền Thụ, cứ quẩn quanh chân cô nghịch ngơm mãi.

“Chắc chắn cậu chủ về sẽ chơi với mày, yêu mày tới chết đi được ấy, mày đẹp trai nhất, đứng đợi ở kia được không? Tao đang vội lắm”.

Khai vị, soup, món chính, bánh ngọt, dao nĩa muỗng, bát chén đĩa, mấy thứ đó chẳng làm khó được Diêu Tiền Thụ, cô ôm hết mấy thứ đi.

Đặt một cái gương dưới giá cắm nến có thể phản xạ lại ánh nến, khiến cả đại sảnh lại càng trở nên lung linh lãng mạn, những kĩ xảo nhỏ này cô đều học được ở khách sạn.

Tất cả đã chuẩn bị xong, chỉ cần đợi cậu chủ về nhà sẽ cho cậu ấy một sự sur­prise.

Qua bảy giờ tới tám giờ, qua tám giờ tới chín giờ, nến trên giá đã thay mấy cây, sáp nến chảy xuống che lấp giá cắm nến được cô lau chùi sáng bóng.

Nhưng cậu chủ còn chưa trở về.

“Hôm nay cậu chủ có về không?”.

“Ừm, sao sinh nhật còn để cậu chủ làm thêm giờ chứ!”.

“Tổng quản bảo mẫu, gọi điện thoại hỏi cậu chủ đi, chúng ta chờ như thế này cũng không phải cách”.

Cô đứng im bên cạnh, nghe mấy cô hầu ầm ĩ đề nghị đến mức tổng quản bảo mẫu phải nhăn tít mặt.

“Ồn ào cái gì hả, cậu chủ phải làm việc nghiêm túc, làm một người hầu chuyên nghiệp đúng tiêu chuẩn là phải im lặng chờ đợi khi chủ nhân bận bịu, đứng lặng lẽ ủng hộ phía sau chủ nhân, lúc chủ nhân cần thì anh dũng đấu tranh! Không thể oán giận không thể thất vọng không thể có ý nghĩ khác, nghe rõ chưa?”.

Không nghe rõ, không muốn nghe, cô muốn giả vờ không nghe thấy tổng quản bảo mẫu nói gì!

Cô không phải người hầu chuyên nghiệp, cô không muốn làm người hầu tiêu chuẩn, cô muốn ôm oán hận, ôm thất vọng, còn có rất nhiều những ý nghĩ khác nữa.

Cô không thể im lặng chờ đợi, im lặng ủng hộ, làm như chẳng có chuyện gì xảy ra, chuyện chẳng liên quan tới mình.

Cô trang trí nhà cửa lâu như thế chỉ muốn để cậu chủ thấy, học những kĩ xảo ở khách sạn chỉ muốn cho cậu chủ thấy, cô mặc đồ mới cho Hắc Thủ Đảng chỉ muốn để cậu chủ thấy, cô muốn cậu chủ thấy tâm ý của tất cả những người hầu trong nhà, còn tâm ý nhỏ nhoi chẳng đáng nhắc tới của cô trong tất cả những người hầu kia, cô cũng muốn cậu chủ có thể chú ý tới một chút.

Thứ cô muốn nhìn thấy nhất chỉ là dáng vẻ cậu chủ vào nhà ngạc nhiên trong chốc lát rồi lúng túng giả vờ lạnh lùng.

Cậu chủ sẽ không cho cô thấy sao?

“Ding ding ding”.

Di động trong túi cô rung lên, là chiếc chỉ có mình số của cậu chủ. Lẽ nào ý nghĩ ai oán đen tối của cô có tác dụng sao? Cô mừng rỡ nghe điện.

“A lô! Cậu chủ, chừng nào cậu về?”.

“…”. Đáp lại giọng nói mừng rỡ của cô chỉ là sự im lặng của cậu chủ và tiếng nói xem vào của tổng quản bảo mẫu.

“Hả? Điện thoại của cậu chủ à? Tiểu Tiền, nhanh hỏi chừng nào cậu chủ về, mà không! Sao cậu chủ chỉ gọi cho cô, Tiểu Tiền, hỏi coi cậu chủ có cần cái gì không đi?”.

Không kịp để tổng quản bảo mẫu nhận ra chuyện gì, cô ôm di động vội vàng hỏi, “Cậu chủ, về nhà nhanh chút đi, bọn em đang chờ…”.

“Tôi không về nhà ăn tối”.

“…”.

Thất vọng, nỗi thất vọng đặc nghẹn ùa tới.

Câu nói thẳng thừng của cậu khiến cô không tìm được cái cớ để níu kéo, ngay cả bàn tay cầm di động cũng thoáng lạnh đi. Cô vô thức muốn hỏi, “Cậu ở đâu? Ở với ai? Đang làm gì?”, nhưng cô lại không có tư cách để hỏi những câu này.

Làm người hầu, chủ nhân gọi điện về báo trước, cô cũng chỉ trả lời một chữ “Vâng”.

“Cẩm Ngọc, anh đứng đó gọi cho ai đấy? Nhanh tới đây cắt bánh gato đi, các chú các bác đang đợi anh này!”.

Giọng cô tiểu thư họ Vương như kim đâm vào tai cô, đâm vào nơi yếu ớt nhất trong tim cô, đâm tới đau đớn.

Cô sợ càng nghe nhiều, càng biết nhiều, nhiều tới mức không cẩn thận có thể nghe những lời cô không muốn nghe thấy nhất được tuôn ra từ miệng cậu chủ, không chờ cậu chủ đáp lời cô đã ngắt điện thoại.

“Tiểu Tiền này, sao cô lại ngắt điện thoại của cậu chủ! Cậu chủ nói gì thế?”.

“Cậu ấy bận việc ở ngoài rồi, không về nhà đâu”.

Cậu ấy bận tổ chức sinh nhật với người khác, sẽ không về nhà… cậu ấy bận ở bên người khác, sẽ không về nhà… sau khi gặp các bác các chú nhà vợ rồi, có lẽ cả người cũng chẳng về nữa nhỉ?

Bữa tiệc mừng sinh nhật của gia đình thượng lưu xa xỉ sang trọng gấp mấy lần những thứ trang trí của người hầu bọn cô nhỉ?

Sao cô lại nghĩ rằng cậu chủ bận rộn sẽ có thời gi­an chơi bời với những người hầu trong nhà?

Sao cô lại nghĩ rằng cậu chủ lạnh lùng cao ngạo sẽ vì tâm ý của đám người hầu bọn cô mà xúc động?

Sao cô lại nghĩ rằng cậu chủ là người trên lại đồng ý ở bên những người hầu bọn cô?

Điều đó không phải là trái với quy định hầu nữ, mà là ảo tưởng của cô.

Không phải cô nên sớm dừng những tưởng tưởng không chút thực tế này lại sao? Không phải đã tự cảnh cáo mình rằng chỉ kết hôn giả với cậu chủ, tuyệt đối không thể yêu cậu ấy rồi sao?

Vậy tại sao mình còn có ý nghĩ chẳng an phận với cậu chủ? Tại sao lại ghen tỵ tới đau đớn như thế? Tại sao cô không ly hôn được?

Im lặng gỡ hết mấy thứ trang trí trong phòng xuống cùng với mọi người, để bánh gato trong tủ lạnh, bóng bay sặc sỡ, băng lụa cũng tháo xuống gấp để lại trong rương, ngay cả cà vạt và kính râm của Hắc Thủ Đảng cũng bị gỡ xuống. Thứ gì cũng có thể thu dọn lại thật hoàn mỹ, nhưng tâm trạng chờ mong chân thành này làm sao để thu dọn lại gọn gàng đây?

Như ngửi thấy mùi âu sầu của cô, Hắc Thủ Đảng dịu dàng cọ lên mũi cô, động tác quen thuộc gợi cho cô dáng dấp trẻ con của cậu chủ học Hắc Thủ Đảng cọ lên mũi cô trước máy chụp hình tự động.

“Lúc đó, tao còn tưởng cậu chủ đang ghen vì mày cơ”. Cô thuận tay vuốt lên cái bờm của Hắc Thủ Đảng,

“Hắc Thủ Đảng, tao hơi khó chịu”.

Con

Trang: [<] 1, 49, 50, [51] ,52 ,53 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT