|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
của một đứa nhóc chưa biết nghĩ ! Với Ngọc con chỉ coi nó là một cô em gái ốm yếu, cần chăm sóc ! con không bao giờ nghĩ gì thêm ! Ba đừng ép con, cả con và Ngọc sẽ rơi vào đau khổ mà thôi !
- Vì cô bé đó đúng không ? Nguyễn Thanh Linh…- ông khẽ trầm giọng xuống.
Nhật Nam cảm thấy có một luồng điện xẹt qua tim mình, ba cậu là người có thể làm mọi điều mà ông muốn và đủ khả năng làm mọi thứ chạy trong quỹ đạo của mình.
- Sao…sao ba biết cô ấy ?
- Con đừng tưởng ba để cho con đi thì ba sẽ để mặc con. Con làm gì hàng ngày ba đều biết…
- Ba theo dõi con?
- Ba chỉ muốn biết con trai của ba sẽ trưởng thành lên như thế nào? Con là người sống quen trong nhung lụa, ba muốn con về đó học chỉ là để con học thêm về cuộc sống này, hiểu những người không giống như con và hi vọng một ngày con đủ khả năng gánh vác lại sự nghiệp mà ba đã cố gắng xây dựng… Ba đã rất vui mừng khi con hòa nhập nhanh được vào cuộc sống đó, đi tìm hiểu và học hỏi rất nhiều, làm từ thiện và thân thiên với người già trẻ nhỏ… Không hổ danh con là con trai của ba…
Giọng ông đều đều…
- Cô bé Thanh Linh đó là một người phản chiếu lại cuộc sống của con, con mạnh mẽ và đầy quyền lực cô bé ấy yếu đuối và phải tự dựa vào sức mạnh của mình; con có tất cả còn cô bé đó phải đấu tranh cho sự sống của mình; con yên bình thản nhiên, cô bé đó đầy nhiệt huyết và sức sống…. Ba rất mừng khi con có người bạn như vậy, sẽ chỉ cho con biết muốn tồn tại sẽ phải vươn lên như thế nào! Một con người thuần khiết…
Nhật Nam nghe ba mình khen Thanh Linh mà mắt to ngạc nhiên.
- Nhưng tình cảm giữa hai đứa thì…. Không thể được!- ông ngước lên nhìn Nhật Nam bằng đôi mắt mệnh lệnh- Người mà con chọn chỉ có thể là Bảo Ngọc!
- Con chỉ có thể coi cô ấy là em gái!
- Chúng ta nợ gia đình Bảo Ngọc! Bản thân con nợ họ! Ba mẹ Bảo Ngọc đã hi sinh mạng sống để cứu con, món nợ đó con không thể không trả.
- Con biết điều đó! Nhưng như vậy không có nghĩa là con phải cưới Bảo Ngọc! Con có thể coi Ngọc là em gái và chăm sóc cho Ngọc suốt đời, giúp Ngọc tìm được hạnh phúc nhưng con không thể yêu cô ấy!!!- mặt Nhật Nam đã đỏ bừng vì tức giận.
- Nhưng Ngọc nó yêu con, con cũng biết nó bị bệnh tim… Con đừng làm nó phải sốc!
- Đó chính là do ba!- Nhật Nam hét lên- Chính ba đã luôn nhồi nhét vào đầu Ngọc rằng con sẽ là người cưới
cô ấy và luôn ở bên cô ấy! Chính ba gây ra cảnh tréo ngoe này! Không phải là con!
- Dù là ai thì sự việc cũng đã đến nước này rồi- ông vẫn bình tĩnh, đôi mắt ông buồn rầu nhìn những biểu hiện đau khổ trên mặt Nhật Nam- Chẳng lẽ con lại muốn nhìn thấy Bảo Ngọc phải đau đớn hay đột quỵ vì chính con?
Câu nói này đã rút hết mọi phản kháng trong Nhật Nam. Cậu run run bám chặt vào thành ghế cho khỏi ngã. Cậu nợ Bảo Ngọc món nợ ân tình với ba mẹ cô ấy- người đã hi sinh mạng mình để cứu cậu, làm sao cậu có thể hại con của họ. Cậu đồng ý đến sống ở một nơi khác cũng chính vì cậu muốn Ngọc xa cậu, tìm được tình yêu của mình. Cậu không yêu Ngọc, làm sao có thể là người mang đến hạnh phúc cho cô ấy!
Còn Thanh Linh, một tình yêu còn chưa kịp bắt đầu….
Trái tim cậu đau thắt như có ai đang xẻ nó làm đôi…
Người đàn ông ngồi im lặng lẽ nhìn con trai mình. Ông thương cho nó với mối tình mới chớm nở nhưng nó sẽ phải học cách trở thành một người đàn ông và có trách nhiệm với tất cả mọi người xung quanh mình, nhất là Bảo Ngọc, con bé từ khi ba mẹ nó mất nó đã luôn coi Nhật Nam là chỗ dựa duy nhất của mình.
Ông vẫy tay gọi người quản gia:
- Ông mau đưa Nhật Nam về phòng, nhớ canh giữ cẩn thận! Tôi không muốn nó bỏ trốn!
Còn lại một mình, ông Trung nhìn ra bên ngoài, trời đang tối dần. Ông nghĩ đến người vợ đã khuất của mình “ Nếu bà còn sống có lẽ bà sẽ biết nên làm gì?”. Ông nghĩ đến hai người bạn thân thiết của mình, hai người đã hi sinh mạng mình để cứu đứa con trai bé bỏng mới chỉ 6 tuổi của ông trong một tai nạn trên núi, sau đó họ còn để lại toàn bộ tài sản sát nhập với công ty của ông. Nhờ có họ, ông mới có thể gây dựng tập đoàn Lotus lớn mạnh như bây giờ. Ông đã luôn tự hứa với lòng sẽ chăm lo cho đứa con gái bé bỏng của họ.
Nhớ lại ngày đầu tiên khi hai đứa nhỏ gặp nhau, Nhật Nam đã tỏ ra rất trưởng thành và trở thành chỗ dựa cho nỗi đau mất mát của nó. Con bé luôn bám lấy Nhật Nam và quen với sự hiện diện của thằng bé trong cuộc sống của nó… đến mức bây giờ ông sợ nó sẽ đột quỵ nếu Nhật Nam rời xa nó…
Ông Trung thở dài, chưa bao giờ ông thấy làm cha khó như bây giờ! Dù bây giờ Nhật Nam cảm thấy hận ông, nhưng có lẽ cậu cũng hiểu điều ông làm là đúng đắn và cậu sẽ phải học cách chấp nhận nó.
Bảo Ngọc đứng ngoài cửa, nó đã nghe hết toàn bộ câu chuyện… Giống như những câu chuyện hai người đã nói suốt những ngày qua, nó buồn vì Nhật Nam vẫn không thay đổi ý định…
Sau khi Nhật Nam đi khỏi, dựa lưng vào tường nhìn cái bóng cậu đã đi khuất, nó gõ cửa và bước vào trong.
- Con chào bác! – Ngọc mỉm cười.
- Con ngồi xuống đây! – Ông Trung hiền từ.
Nhìn thấy những nét buồn trên gương mặt nhăn nheo của ông Trung, nó cảm thấy chạnh lòng. Nó mất ba mẹ từ rất sớm, từ cái tuổi mà mà nó cảm tưởng như nó sẽ chết nếu phải xa ba mẹ. Nhưng cuối cùng thì nó cũng đã vượt qua nhờ có ông và nhờ Nhật Nam. Ngọc đã sớm coi ông Trung là người cha của mình. Ông cũng luôn chăm sóc và bảo bọc cho nó như một đứa con bảo bối của mình đúng như cái tên của nó- một viên ngọc quý!
Nếu tình cảm gia đình đến với nó dễ dàng bao nhiêu thì tình yêu đối với Nhật Nam cũng dễ dàng như vậy. Từ khi ba mẹ nó mất, Nhật Nam là người duy nhất nó muốn ở bên cạnh. Nó nhớ như in tất cả những kỉ niệm hai đứa đã có với nhau, những lần chạy nhảy rong chơi, những quyển sách mà Nhật Nam dạy nó học, những câu chuyện Nhật Nam kể với nó, những lần Nhật Nam lo lắng chăm sóc khi nó trở bệnh…
Tất cả… tất cả làm nên một tình yêu mà nó biết cả đời nó cũng không muốn thay đổi.
Ngọc cũng biết ngay khi nhận ra tình cảm khác lạ mà nó dành cho Nhật Nam, cậu đã chọn cách sống xa nó…
Đã hơn một năm trôi qua, nó cũng đã mong cho cậu được hạnh phúc và cũng cầu chúc cho mình như vậy.
Nhưng nó vẫn hi vọng Nhật Nam sẽ cảm nhận được cậu yêu nó nếu rời xa nó…
Và bây giờ sự thật thì đã ngược lại, nó vẫn mãi chỉ là một cô em gái. Nếu nó không để Nhật Nam đi, cậu không gặp được cô gái đó thì có lẽ nó sẽ là người được ở bên cậu. Nhưng bây giờ thì cậu đã gặp được Thanh Linh…
Không có Nhật Nam, nó thật sự sợ nó sẽ không sống nổi…
Nước mắt nó chợt rơi….
Ông Trung thở dài, ông cầm lấy bàn tay nó. Ngọc là một cô gái tốt và yếu đuối, mỏng manh như ngọn cỏ, ông thực sự mong Nhật Nam có thể hiểu và chọn Ngọc.
- Con đừng khóc! Bác đã nhốt Nhật Nam lại rồi… Sớm muộn gì nó cũng sẽ nghĩ thông!
Ngọc khẽ lắc đầu.
- Con nghĩ cứ tiếp tục như vậy thì anh ấy sẽ chẳng bao giờ đồng ý đâu bác ạ… Anh ấy sẽ phản đối đến cùng….
Ông Trung thở dài.
- Bác… không biết nói gì để xin lỗi con…
- Bác hãy để cho anh ấy quay về đó đi…
- Sao?- ông Trung ngạc nhiên- Con muốn bác cho nó quay lại đó?
- Vâng…- Ngọc khẽ đáp- Cứ như thế này sớm hay muộn anh ấy cũng sẽ tìm cách phản đối… Bác hãy để anh ấy về đó đi! Hãy để anh ấy ra đi một cách tự nguyện. Con cũng sẽ chuyển về đó.. Con sẽ giành lấy anh ấy bằng mọi giá!
Ngọc cắn chặt môi.
Ông Trung thở dài:
- Con phải cẩn thận. Bác sẽ cho người trông nom hai đứa.
- Vâng….
****************************************
Thanh Linh gục mặt xuống bàn, mắt lim dim. Mấy hôm nay nó cảm thấy bất kì lúc nào rảnh là nó có thể ngủ ngay được. Nó đã đi tìm một công việc mới trong một cửa hàng sách, không đông khách lắm nhưng riêng việc bê những chồng sách nặng trịch rồi sắp xếp lên giá cũng đủ quay nó mệt dừ người rồi. Ít nhất lương ở đó cũng khá…
Nhật Nam vẫn chưa quay về dù đã 3 tuần lễ trôi qua!
Nó luôn tự hỏi là cậu đã đi đâu? Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? Nhưng nó chẳng biết gì về cậu cả nên dù có muốn, nơi duy nhất nó có thể đến là căn nhà lúc nào cũng không có người mở cửa.
Nó vẫn chờ vì nó tin những gì Nhật Nam đã nói với nó trước khi đi, nhưng nếu lâu quá nó sợ nó sẽ quên giọng nói của cậu mất…
Thanh Linh thở dài….
Đôi mắt nó mơ màng…
Nó ngủ rất ngon…
Có tiềng ồn ào bên ngoài nhưng nó không nghe thấy gì cả !
Cạch !
Rầm rầm rầm !!!!!!!
Những tiếng bước chân đi như nện xuống sàn làm nó nheo mắt, đầu nó đau nhức vẫn muốn tiếp tục ngủ.
- Chị Linh !!! Dậy…dậy mau !!!!!
Linh bị nhỏ Lan kéo dậy khỏi bàn một cách bạo lực, nó nheo mắt, nhay nhay trán hỏi lơ đãng :
- Sao thế ? Chị đang ngủ ngon mà…
- Chị ơi !!! Anh Nhật Nam đến lớp rồi !!
Hả ? Giống như nó vừa nghe thấy một tiếng sét rất lớn vậy, mắt nó mở to tỉnh cả ngủ, tim nó chợt ngừng đập vài s khi nghe đến cái tên đó. Nó nhìn nhỏ Lan đang phấn khởi nhìn nó :
- Nhật Nam…đến lớp rồi à ? Có thật không ?- Linh bật dậy khỏi ghế !
- Thật đấy ! Chị đến lớp 11b mà xem ! Em vừa nhìn thấy anh ấy còn vẫy tay
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




