|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
tôi, thì dù là điều gì tôi cũng sẽ nói….- Nhật Nam nhìn nó, đôi mắt đầy
tình cảm chân thành.
Thanh Linh run run, đôi mắt nó đã muốn khóc, nó cúi mặt xuống:
- Tôi….tôi ghét tất cả những điều này…. Tôi ghét tất cả những sự thật về cậu…Tôi thực sự ghét….- giọng nó run run
Nó bắt đầu khóc.
- Vì sao cậu lại trở nên xa cách với tôi như vậy? cậu thực sự… quá khác với tôi…- Linh nghẹn ngào, nó không thể giữ được những bức xúc đang dâng lên trong lòng.
- Nhưng….tôi lại thích cậu… Tôi thực sự thích cậu.- con tim nó đang thổn thức.
Nhật Nam tròn mắt nghe những gì nó đang nói.
- Tim tôi như muốn ngừng đập khi cậu hôn và nói thích tôi…. Tôi đã rất nhớ cậu… rất nhớ cậu khi cậu bỏ đi….
Đôi vai nó run lên trong tiếng khóc.
Một bàn tay khẽ chạm lên má nó…
Một nụ hôn đến bất ngờ…
Đôi môi Nhật Nam thật ấm, đôi tay cậu vững chắc như truyền cho nó thêm can đảm.
Nhật Nam nhìn vào mắt nó:
- Tôi nhất định sẽ giải quyết chuyện này thật nhanh… Tôi sẽ trở lại là Nhật Nam thuộc về nơi này… Tôi nhất định sẽ làm thế và cậu phải đợi tôi..
- Hãy hứa là cậu sẽ đợi tôi….
Nó khẽ gật đầu, Nhật Nam ôm chặt lấy nó, ở trong vòng tay cậu nó cảm thấy yên bình.
Nó sẽ đợi…
Sẽ đợi dù không biết là sẽ đợi đến bao giờ….
Chỉ cần Nhật Nam hứa sẽ trở về thì nó sẽ đợi…
Sáng hôm sau.
Trường Union.
Lớp 11a.
- Các em trật tự!!!!!!- Cô giáo chủ nhiệm gõ cành cạch lên bảng, quát to.
Cả lớp đang nhôn nhao trong buổi sáng bỗng nhiên im bặt. Cô giáo nở nụ cười:
- Trước khi các em vào lớp! Cô muốn giới thiệu với các em bạn mới!
Cả lớp đều hướng mắt ra cửa.
Con trai bắt đầu kêu lên khe khẽ…
Con gái bắt đầu xôn xao….
Thanh Linh mở to mắt nhìn thảng thốt….
Đang bước vào lớp chính là cô bé nó nhìn thấy ở cổng trường với Nhật Nam hôm nào. Đúng là mái tóc đen xoăn từng búp, đôi mắt to long lanh và đôi môi xinh xắn dường như lúc nào cũng đang cười.
Thanh Linh cảm thấy mồ hôi đang túa ra trong lòng bàn tay.
Cuối cùng thì Bảo Ngọc cũng đã đến…
- Xin chào các bạn!- Bảo Ngọc nói rất dễ thương- Tớ là Bảo Ngọc… Từ nay tớ sẽ học ở đây, rất mong các bạn sẽ giúp đỡ!
Bảo Ngọc cười làm tất cả con trai trong lớp đều đỏ mặt. Những tiếng khen ngợi vang lên khe khẽ.
- Hura…!!!!
- Cô ấy xinh quá!
- Cứ như búp bê vậy !
- Giọng nói cũng dễ thương nữa…
- Được rồi ! Các em trật tự !!!!- Cô giáo quát rồi quay sang Bảo Ngọc- Em tự chọn chỗ ngồi nhé !
- Vâng…- Bảo Ngọc đáp lễ phép.
Cô bé bước xuống phía dưới, chỉ đáp lại những tiếng mời gọi của mấy tên con trai bằng một nụ cười mỉm làm tim các chàng điêu đứng. Cuối cùng Bảo Ngọc dừng lại trước mắt Thanh Linh.
- Tớ có thể ngồi cạnh cậu được không ?
Linh bàng hoàng mất mấy s, cuối cùng nó cũng không thốt lên được câu nào mà chỉ khẽ gật đầu. Lần trước nhìn từ xa nó đã thấy Bảo Ngọc thật xinh đẹp, bây giờ ở gần còn cảm thấy cô bé xinh hơn nữa, một vẻ đẹp mong manh khiến cho người ta muốn được chở che.
Nhận thấy vẻ bối rối trên gương mặt nó, Bảo Ngọc mỉm cười :
- Cậu giúp đỡ mình nhé !
Sự dễ thương của cô bé làm Thanh Linh cảm thấy không thể không có cảm tình với Bảo Ngọc. Nó khẽ đáp :
- Ừm….
Với nó, mọi cô gái yếu ớt đều cần được bảo vệ.
Giờ ra chơi, cả nam lẫn nữa đều vây quanh hỏi han Bảo Ngọc. Cô bé cũng rất vui vẻ kể cho mọi người nghe những câu chuyện của mình, thái độ cởi mở của Bảo Ngọc làm cả lớp quý mến.
- Wa….nghĩa là trước khi về đây, cậu học ở nước ngoài à ?
- Ừm… – Ngọc khẽ đáp
- Bên đó chắc chắn là tuyệt hơn ở đây rất nhiều lần !…- cô bạn tỏ ý ngưỡng mộ.
- Nhưng… nhưng mình thích học ở đây hơn !- Ngọc mỉm cười hiền dịu
- Sao thế ?
- Vì…vì…- Ngọc đỏ mặt-… ở đây có người Ngọc thích !
- Waaaaaaaaa !!!!!- tất cả cùng đồng thanh kêu lên.
Thanh Linh ngồi im nãy giờ, nó bỗng thấy tim mình giật thót.
- Người Ngọc thích là ai thế ????- tất cả cùng tò mò.
Bỗng nó đứng phắt dậy :
- Xin…xin lỗi…mình phải đi đến văn phòng hội…
Thanh Linh vội bước đi thật nhanh, một cảm giác dâng lên làm nó thấy tim mình đau nhói. Một bóng người đi tới làm nó đứng khựng lại ở cửa lớp.
Nó ngước mắt lên, giật mình nhìn thấy Nhật Nam.
- Cậu….- mắt nó hốt hoảng.
- Tớ nghe nói Bảo Ngọc ở đây…- Nhật Nam cười buồn.
Thanh Linh cúi xuống, nó chưa kịp trả lời thì đằng sau đã nghe thấy tiếng Bảo Ngọc :
- A ! Anh ấy đến kìa !
Nhật Nam bước đi qua nó….
- Em đến đây sao không nói trước cho anh biết?
- Em muốn anh bất ngờ mà…
Linh nghe thấy tiếng Bảo Ngọc cười rất nhẹ.
- Thì ra người Ngọc thích là Nhật Nam sao?- tiếng một bạn gái.
- Ừm….- Ngọc đáp
- Waaaaaaaaa!!!!!!- mọi người reo lên bất ngờ.
Thanh Linh nhắm mắt lại, nó có cảm giác mọi tiếng động sau lưng nó đều ở một nơi nào đó rất xa. Mặt nó nóng bừng, mắt nó ươn ướt, tim nó giống như có ai đó đang bóp chặt, một cảm giác khó thở làm nó cảm thấy choáng váng.
Dựa tay vào tường, nó cố bước đi thật nhanh và không quay đầu lại.
Thanh Linh khó nhọc bước lên sân thượng. Nó cảm thấy mình đang bị thiếu không khí trầm trọng. Ngay khi một luồng gió thổi tấp vào mặt, vào mũi, vào tóc, nó ngồi phịch ngay xuống gờ cửa… Một cảm giác mệt mỏi xâm chiếm lấy toàn bộ cơ thể làm nó phải thở dồn dập…
Linh có cảm giác như nó vừa bị ai đó bóp mũi, và bây giờ nó cần căng lá phổi lên đớp từng luồng không khí trong lành cho cơ thể đang khát dưỡng khí của mình.
Mặc dù đã biết trước về sự xuất hiện của Bảo Ngọc nhưng bây giờ nó lại cảm thấy nó đang mất tinh thần .Đó là một cô bé dễ thương, đáng yêu và yếu đuối … Làm sao nó có thể tranh giành với một cô bé như thế? Dù trước đó nó đã tự hứa phải giữ Nhật Nam bằng mọi giá nhưng bây giờ khi đối diện với Bảo Ngọc, với nụ cười ngây thơ đó nó lại cảm thấy không đành .Không có Nhật Nam, nó sẽ rất buồn nhưng vẫn có thể sống nhưng cô bé đó thì khác …
Liệu Nhật Nam trước cô bé đó có thể không động lòng được sao?
- Thanh Linh….
Linh quay mặt lại, thấy vẻ mặt lo lắng của nhỏ Hoa đang nhìn mình .Hoa chạy đến ngồi xuống bên cạnh nó, thở dài:
- Cậu không sao chứ?
- Tớ không sao…- nó gượng cười- Tớ chỉ muốn làm dịu cái đầu một xíu thôi…
- Cậu biết cô bé Bảo Ngọc đó à?
- Ừm… mình biết một chút…
- Cô bé đó với Nhật Nam….
Thanh Linh không đáp, nó nhìn xa xăm….
- Cậu thật sự không sao chứ?- nhỏ Hoa nhìn nó lo lắng.
Linh khẽ lắc đầu, toàn cơ thể nó như có ai đang rút đi hết sức lực .Nó có cảm giác nó không thể đến với Nhật Nam nữa rồi …
********************************************
Thanh Linh có cảm giác mình rất muốn chạy trốn, nó không muốn gặp Nhật Nam cũng không muốn thấy Bảo Ngọc, càng không muốn thấy hai người đó nói chuyện vui vẻ với nhau .Nhật Nam đối xử với Bảo Ngọc rất nhẹ nhàng và ân cần . Mỗi giờ ra chơi, Nhật Nam đều tới lớp nó hỏi thăm Bảo Ngọc
Thấy cảnh đó là nó cảm thấy tim mình đau thắt, nên chuông chưa kịp điểm, nó đã vội vã ra khỏi lớp . Linh đi lang thang khắp hành lang trường, tự thở dài…
- Này… cậu có biết cô bé dễ thương mới đến lớp 11b không?- một tiếng con trai phát ra từ trong một lớp học.
Thanh Linh bỗng giật mình đứng lại, cảm giác tò mò trong nó dấy lên .
- Sao không biết? Tiếc là cô bé đó lại là người yêu của Nhật Nam lớp 11b
- Công nhận là đáng tiếc….- một tên thở dài
- Nghe đâu Nhật Nam cũng rất để ý săn sóc cô bé đó … Tôi nghe mấy đứa bên lớp đó nói giờ ra chơi nào Nhật Nam cũng đến lớp 11a, hai người còn về chung nữa!
- Tôi mà có người yêu dễ thương như vậy, tôi còn săn sóc hơn nữa!
- Ha ha… không đến lượt cậu đâu! Người ta là thiên kim tiểu thư đó!
- Ha ha…
- Vậy còn hội trưởng, tôi thấy Nhật Nam với hội trưởng rất thân thiết mà!
- Thân thiết đâu có nghĩa là người yêu đâu!
…………………………………
- Thôi mau mang hình mấy em nóng bỏng ra coi..
- Đúng đấy! Dạo này không thấy hội trưởng đi tuần nữa!
- Wa!!!! Em này đúng là hết sẩy!!!!
- Này….- Linh nhìn vào với ánh mắt tóe lửa- Các cậu có biết báo chí cấm là sẽ bị tịch thu không?
- Á!!!!!!!!!!!!!! HỘI TRƯỞNG!!!- cả bọn hét lên, chạy ầm ầm ra khỏi lớp
-MAU ĐỨNG LẠI CHO TÔI!!!!!!
Tiếng hét của Thanh Linh và tiếng kêu than của mấy tên nam sinh làm hành lang bỗng chốc trở nên đỡ ồn ào…
- Thanh Linh mạnh mẽ thật đấy! – Bảo Ngọc nhìn ra hành lang.
- Cậu ấy cũng rất dễ thương!
Cả bọn ngồi xung quanh Bảo Ngọc đều nhìn theo cái bóng đằng đằng sát khí của Thanh Linh, cố tìm xem điểm dễ thương ở đâu .Cuối cùng thì tất cả đều đồng ý Bảo Ngọc mới là dễ thương nhất!
Nhật Nam cũng nhìn theo, đôi mắt đầy yêu thương, cậu khẽ mỉm cười.
Hình như cô ấy đã lấy lại được tinh thần
Cậu phải cố lên…
Phải đợi tôi….
**************************************
- Hộc…hộc…!!!!- Thanh Linh thở dốc khi kéo cửa bước vào văn phòng hội học sinh .Nó lầm bầm nguyền rủa mấy tên chạy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




