|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
thể xảy ra đánh nhau.
Quả nhiên, ánh mắt của mấy người đàn ông đang dừng ở chỗ Đại Bảo và Xuân Lai lập tức chuyển về phía Đào Hoa, mặc dù vẫn là mắt trừng mắt, nhưng họ cũng đã buông lỏng tay.
Đào Hoa lớn tiếng nói: “Nếu không phải Vương Phúc Căn đánh chị của ta sống dở chết dở, thì chỉ vừa qua năm mới ai lại muốn chạy đến chỗ này để kiếm xui xẻo chứ! Chị ta bị cả nhà hắn ta ức hiếp, nếu không có anh chị em chúng ta làm chỗ dựa, thì chị ấy biết đến nơi nào tìm lẽ phải đây!”
Những người trong thôn nhất thời im lặng, có lẽ bọn họ cũng hiểu ít nhiều về gia đình Vương Phúc Căn, Đào Hoa thấy vẻ mặt này của mọi người cũng khẽ thở phào, đang định mắng tiếp, lại nghe có người trong đám đông quát lớn: “Đứng đó gào thét là đòi lại lý lẽ sao?!”
Mọi người sửng sốt, thấy người dân trong thôn bàn tán rầm rì một trận rồi đều đồng loạt lui ra, trước mặt hiện ra bóng dáng của người vừa nói, một ông già khoảng sáu đến bảy mươi tuổi bước ra khỏi đám đông. Người này có địa vị cao nhất trong Vương gia trang, đám trẻ trong thôn đều gọi ông ta là nhị gia gia, người lớn tuổi cũng phải gọi ông ta một tiếng nhị gia.
Vương nhị gia híp mắt nhìn tình cảnh trước mặt, cuối cùng lạnh lùng nhìn Đào Hoa nói: “Là cô nói người của Vương gia trang chúng ta không biết lý lẽ?” Giọng nói của ông ta không lớn, nhưng lại lộ ra khí thế bức người, lửa giận đang bốc lên ngùn ngụt của Đào Hoa giống như bị tạt nước lạnh, cô không biết rõ thân phận lai lịch của đối phương, lại không ngờ đột nhiên xuất hiện một nhân vật như thế, nhất thời đành phải im lặng.
Lúc này mẹ chồng của Hạnh Hoa mới lên tiếng: “Nhị gia đã tới là tốt rồi, mấy người này đến tận nhà tôi ức hiếp người! Ngài xem họ đánh mẹ của Khánh nhi ra thế kia!” Nói xong lại chỉ vào Trường Sinh: “Là một người đàn ông cao to khỏe mạnh như vậy mà lại đấm vào mặt phụ nữ! Làm thế không phải là muốn lấy mạng người ta hay sao!”
Vương nhị gia nghe xong không lên tiếng, quan sát Trường Sinh một lượt, ánh mắt lạnh lùng kia làm cho lòng Hà Hoa phát run, cứ như thể chỉ cần ông ta lên tiếng, tiếp đó sẽ có một đám người lôi Trường Sinh đi xé xác hắn ra. Cô vô thức bước về phía trước hai bước, chắn trước mặt Trường Sinh.
Đào Hoa vẫn giở lại mánh cũ, nhưng không còn quyết liệt như đối với mấy người đàn ông vừa rồi, cô mang theo chút ấm ức nói: “Là Vương Phúc Căn đánh chị hai tôi trước, đánh đến nỗi chị ấy suýt thập tử nhất sinh, còn không giữ nỗi nửa cái mạng…”
“Đàn ông dạy dỗ vợ thì không có gì đáng nói!” Vương nhị gia lớn tiếng, áp chế hoàn toàn câu nói của Đào Hoa.
Người nhà họ Vương nghe xong câu này đều đắc ý. Đào Hoa nghẹn không nói nên lời, không ngờ người ta chỉ dùng một câu nói đã hoàn toàn phủ định lý lẽ của cô, rõ ràng bọn họ là cố ý lấp liếm, bao che nhau, cho dù cô có tranh luận thế nào cũng chỉ vô ích mà thôi.
Hà Hoa thấy vụ này có lẽ sẽ đi vào bế tắc, vì vậy cô đành lên tiếng: “Vị gia gia này nói đúng. Cháu không biết địa vị của ngài, nên đành gọi ngài là gia gia, mong ngài đừng trách tội. Những lời ngài nói là rất có đạo lý, chồng dạy dỗ vợ thì không có gì sai trái cả. Nhưng cũng không đến mức chẳng cần biết nguyên do thế nào đúng không? Cháu cũng hiểu Thất xuất chi điều 0,
chỉ cần Vương Phúc Căn có thể nói ra một điều, đừng nói đánh, cho dù có bỏ em gái cháu, người nhà chúng cháu cũng sẽ không oán trách một câu. Tuy nhiên xin ngài hãy hỏi hắn ta một chút, em gái cháu đã phạm vào lỗi lầm nào lớn mà hắn ta lại ra tay nặng như thế?”
* Thất xuất chi điều: bảy trường hợp quy định dưới thời phong kiến, nếu người vợ phạm phải một trong những trường hợp đó thì chồng có quyền bỏ vợ. Bảy điều gồm: Không con, thông dâm, không thờ cha mẹ chồng, nhiều chuyện, trộm cắp, ghen tuông, mắc bệnh khó chữa.
“Theo tính cách của em gái cháu, không phải cháu muốn bao che cho nó, nhưng ngài có thể đến hỏi những người trong thôn cháu xem có ai dịu dàng như con bé không, nếu cháu nói sai thì ngài cứ đến vả vào cái mồm ăn nói bậy bạ của cháu. Thậm chí ngài cũng không cần đến thôn cháu để kiểm chứng, em gái cháu gả đến Vương gia trang hơn hai năm, cháu xin hỏi một chút các chú các thím, các anh chị em ở đây, em ấy đã từng giận dữ hay cãi nhau với ai hay chưa? Chỉ cần có người đứng ra xác nhận, cháu sẽ không nói gì nữa.”
Hà Hoa nói xong dừng một chút, nhìn những người chung quanh, thấy mọi người có người lắc đầu cũng có người gật đầu, nhưng cho dù phản ứng thế nào cũng chứng tỏ họ biết Hạnh Hoa là người dịu dàng .
Hà Hoa lại nói tiếp: “Theo lý mà nói, em gái cháu còn nhỏ tuổi, có chỗ nào không hiểu chuyện cần được dạy dỗ, chồng em ấy có thể dạy bảo, mẹ chồng cũng vậy, cũng là đúng lý đúng tình, nóng giận nhất thời mà hơi nặng tay là không thể tránh khỏi, nhưng chị dâu cả có thể đánh em dâu hay sao, vậy thì quy củ nằm ở chỗ nào? Đừng nói là em gái cháu chưa hề làm việc gì sai trái, cho dù con bé thực sự phạm lỗi, mẹ chồng và chồng không dạy được, còn có bố mẹ cháu, nếu không còn có người chị gái là cháu đây cũng có thể dạy bảo nó! Nói thế nào cũng không đến lượt chị dâu cả thượng cẳng tay hạ cẳng chân! Vợ chồng sống với nhau có đôi khi cũng tranh cãi, nhưng chỉ hễ mở miệng nói một tiếng là cả nhà cùng hợp sức lại đánh con bé, em gái cháu cho dù có mười cái mạng cũng không đủ để hắn ta dạy.”
“Chỉ vừa sang năm mới, nhà Vương Phúc Căn muốn hoà thuận vui vẻ, chẳng lẽ nhà chúng cháu không muốn thế sao? Ai lại muốn đến đây gây rối chứ? Mùng hai tết là ngày con gái và con rể về nhà mẹ vợ, mà Vương Phúc Căn đến cái mặt cũng không ló ra, để mặc em cháu thân đầy thương tích một mình về nhà, nếu thực sự muốn làm to chuyện, mấy chị em chúng cháu thay cha mẹ dạy dỗ con rể cũng là hợp lẽ đúng không?”
“Ngài là bề trên, chỉ có ngài dạy dỗ chúng cháu, chứ chúng cháu không được phép nói lý với ngài. Những điều cháu nói hôm nay, chỉ đơn giản là đau xót em gái, ấm ức thay con bé…”
Những lời Hà Hoa nói vừa hợp tình hợp lý, những người vây xem vừa rồi còn tức giận, giờ thì tất cả bọn họ đều im lặng, người nhà họ Vương cũng đuối lý, mọi người đều rụt đầu lại không dám nói năng gì.
Vương nhị gia nghe xong lời này, thần sắc không thay đổi chút nào, vẫn nghiêm mặt nói: “Phúc Căn, những lời người ta nói là sự thật sao?”
Vương Phúc Căn bị Đại Bảo đánh cho vô cùng thảm hại, lúc này lại nghe thấy Vương nhị gia nghiêm mặt hỏi, lại càng run hơn. Hắn ta vốn cũng không phải là người thích gây ồn ào, thành thân hai năm hắn ta cũng có tình cảm với Hạnh Hoa, ra tay đánh Hạnh Hoa hơn phân nửa là do mẹ và chị dâu cả của hắn ta ly gián xúi giục, đánh xong hắn ta cũng hối hận, hắn rốt cuộc vẫn muốn sống cùng Hạnh Hoa, không muốn trở mặt với nhà vợ, hiện tại rơi vào hoàn cảnh này cũng đành phải mượn lừa xuống núi 0, cúi đầu im lặng, xem như ngầm thừa nhận sai lầm của mình.
* Dựa vào điều kiện có lợi để hành động
Mẹ chồng của Hạnh Hoa thấy thế liền trừng mắt, chỉ hận con mình không dám đấu tranh, trong lòng lại nhớ tới dáng vẻ của Hạnh Hoa, cảm thấy Hạnh Hoa đã quyến rũ khiến con bà ta hỏng mất rồi, hắn không nghe lời bà ta nữa, khiến bà ta mất hết thể diện trước mặt mọi người. Mà ở trước mặt Vương nhị gia, bà ta cũng không dám lên tiếng, đành phải nuốt cơn tức này xuống bụng.
Vương nhị gia cũng không nhiều lời, lạnh lùng nói: “Vợ chồng sống chung với nhau đôi khi cũng xảy ra chuyện, có gì từ từ mà nói, đừng có hơi một tí lại động chân động tay, cậu coi vợ cậu là mình đồng da sắt sao. Cho dù vợ chồng có xích mích thế nào thì năm mới cũng phải đến thăm hỏi cha mẹ vợ chứ? Vương gia trang chúng ta không dạy cậu hành xử như vậy, ngày mai mang lễ vật đến nhà vợ nhận lỗi đi, đừng để người ta nói chúng ta không biết lễ nghĩa.” Sau đó lại trừng mắt với anh trai của Vương Phúc Căn nói: “Còn cả cậu nữa, dạy dỗ vợ mình cho tốt đi, đừng để cho người ta nói thôn mình là thôn ăn thịt người, mang tiếng lắm!” Nói xong lại liếc mắt về phía mẹ chồng của Hạnh Hoa, rốt cuộc cũng không nói gì, dù sao Vương nhị gia cũng muốn giữ lại chút thể diện cho bà ta.
Mẹ chồng của Hạnh Hoa ngượng ngùng không nói một câu nào, chị dâu cả của Hạnh Hoa cầm khăn che mặt, muốn khóc cũng không dám khóc, không ngừng thở hổn hển. Vương nhị gia liếc cô ta một cái, sau đó nói với Hà Hoa: “Cô cũng đã nghe rồi đấy, ta đã thay cô dạy dỗ tiểu tử nhà họ Vương, ngày mai cậu ta sẽ tự mình đến nhà thông gia nhận lỗi, đánh hay phạt đều do nhà bên đó toàn quyền xử lý, ta không can thiệp vào, sau này nếu cậu ta lại gây chuyện, cô cứ đến tìm ta, ta sẽ lấy gậy đánh cho cậu ta một trận nên thân, tuyệt đối sẽ không bao che hay lấp liếm.”
Hà Hoa cảm thấy đã đến lúc nên nói lời dễ nghe, dàn xếp mọi chuyện, nhưng Vương nhị gia lại khoát tay ngăn cản, tiếp tục nói: “Chuyện của nhà cô đã xong, bây giờ đến phiên lão già đây có vài câu muốn nói với cô. Vừa rồi cô nói rất đúng, không cần biết là ai, phạm sai lầm thì cũng chỉ do bố mẹ chồng, hoặc bố mẹ ruột dạy dỗ, người ngoài tuyệt đối không được phép nhúng tay, càng đừng nói đến việc một người đàn ông khỏe mạnh đấm vào mặt con dâu nhà người khác, thôn của các cô có tập quán này hay không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




