watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:04 - 21/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 17225 Lượt

ta

cũng mặc kệ, nhưng còn Vương gia trang chúng ta từ xưa đến nay chưa từng có quy củ đó.”

Lời nói của Vương nhị gia tràn đầy khí phách, những người xung quanh lại lập tức ồn ào, la hét ầm ĩ phải phạt Trường Sinh. Mụ già họ Vương lúc này lấy lại tinh thần, chị dâu cả của Hạnh Hoa cũng rất thức thời, cô ta càng ôm mặt khóc nức nở.

Hà Hoa vốn tưởng rằng việc này đã có thể lắng xuống, không ngờ lại bị người ta dồn vào thế bị động, bọn họ không buông tha Trường Sinh. Mặc kệ chị dâu cả của Hạnh Hoa đã làm gì, dù sao Trường Sinh đường đường là một người đàn ông lại ra tay đánh con dâu nhà người ta thì quả thực là đuối lý, cô cũng không còn lời nào phản bác, đành phải cung kính cúi đầu nhận lỗi với chị dâu cả của Hạnh Hoa: “Chuyện này là do chúng tôi không đúng, tôi thay mặt huynh ấy nhận lỗi với chị.”

Mẹ chồng của Hạnh Hoa lôi kéo chị dâu cả của Hạnh Hoa, vênh váo tự đắc nói: “Chỉ nói khơi khơi như vậy là xong sao! Những lời cô thốt ra nghe sao mà nhẹ nhàng thế!”

Hà Hoa nói tiếp: “Vâng, vết thương trên mặt chị ấy sợ là phải mời đại phu đến, hết bao nhiêu tiền chúng tôi sẽ trả.”

Mẹ chồng của Hạnh Hoa vừa nghe được lời này trong lòng thầm tính toán, bà ta suy xét muốn mở miệng đòi một số tiền lớn để xả giận, không nghĩ đến bà ta vừa muốn nói đã bị Vương nhị gia chen vào: “Không cần tiền của nhà cô, chúng ta không thiếu tiền! Cái thiếu chính là công lý!”

Lúc này Hà Hoa đã nhìn ra ông ta muốn ra oai phủ đầu bọn cô, thứ nhất là để cho người ngoài biết người của Vương gia trang không dễ động vào, thứ hai những lời cô vừa nói khiến ông ta phải thu lại ý muốn bao che khuyết điểm cho dân thôn mình, nếu cứ vậy để cho bọn cô trở về sẽ làm tổn hại uy tín của ông ta trong thôn.

Hà Hoa biết giờ không phải là lúc phô trương thanh thế, lần này bọn cô tới là để ra mặt giúp Hạnh Hoa, mục đích cuối cùng là muốn con bé có cuộc sống thoải mái hơn, các cô đi rồi thì cũng không sao cả, nhưng sau này Hạnh Hoa vẫn phải sống ở đây.

Nghĩ vậy, Hà Hoa cắn răng một cái, quỳ xuống trước mặt mẹ chồng và chị dâu cả của Hạnh Hoa, bộp bộp bộp, dập đầu ba cái, sau đó ngẩng đầu nói: “Ba cái dập đầu này là tôi thay chồng và hai em tạ lỗi với mẹ chồng và chị dâu nhà bên đó, bọn họ trẻ người non dạ không hiểu chuyện, chỉ biết bảo vệ em gái, xin hai người đừng ghi hận vì hành động của bọn họ. Đều là thông gia với nhau cả, thù oán nên giải không nên kết. Chồng tôi nhất thời sốt ruột ra tay đánh chị là lỗi của chúng tôi, nếu chị vẫn còn tức giận, vậy cứ bảo anh nhà đấm tôi một cái, tôi nhất định sẽ không né tránh.”

Màn này càng làm cho chị dâu cả của Hạnh Hoa thêm ngang ngược, cô ta cũng không thể để chồng mình đánh trả, chỉ ôm mặt nói: “Chúng ta không hồ đồ như các người.”

Hà Hoa nói: “Chị thật khoan dung độ lượng, chị nói những lời này xem như đã tha thứ cho chúng tôi, ân tình này của chị tôi xin nhớ kỹ, ngày mai nhất định sẽ mang quà đến thăm chị.”

Hà Hoa nói hết lời cũng không đứng dậy, lại dập đầu ba cái với Vương nhị gia, trán đã bắt đầu đỏ, tiếp tục nói: “Ba cái này, thứ nhất là tạ tội với dân trong thôn, mới đầu năm đã khiến mọi người mất vui. Thứ hai là cám ơn ngài đã thay cháu lấy lại công lý cho em gái. Hôm nay cháu về sẽ nói với cha mẹ, bảo bọn họ yên tâm, Vương gia trang không phải là nơi không phân rõ đúng sai, nói một là một, nói hai là hai, một vị lão gia vô cùng công bằng, sáng suốt như ngài có mặt ở đây, không ai dám đổi trắng thay đen, bắt nạt người khác.”

Những lời này cũng coi như giữ thể diện cho Vương nhị gia và người nhà họ Vương, sắc mặt Vương nhị gia cũng hòa hoãn hơn, trầm giọng nói: “Chỉ vừa qua năm mới quỳ trên mặt đất cũng không hay ho gì, đứng lên mà nói.” Đợi Hà Hoa đứng lên, ông ta lại nói tiếp: “Đều là thông gia với nhau cả, không nên nói đánh là đánh, ta đã quan sát chuyện hôm nay cũng hiểu được phần nào, sau này ai còn lén lút truy cứu chuyện cũ nữa, chính là không giữ thể diện cho ông già này. Không cần biết là con cháu nhà mình, hay thần tiên phương nào, ta đều sẽ nghiêm trị.” Nói xong, ánh mắt quét một lượt những người ở đây, rồi xoay người bỏ đi.

Người dân ở thôn thấy không còn kịch hay để xem nữa, cũng dần dần tản đi. Mẹ chồng của Hạnh Hoa mang theo con trưởng và con dâu cả vào nhà, Vương Phúc Căn do dự, chầm chậm đi ở phía sau, lúc này y đi không được mà ở lại cũng không xong. Mẹ chồng của Hạnh Hoa ở trong phòng hét: “Phúc Căn!Còn đứng đờ đẫn ngoài sân làm gì thế! Vào nhà mau!”

Vương Phúc Căn uất ức đi vào nhà, khi đi ngang qua Hà Hoa thì ngẩn người, muốn nói mấy câu hòa giải nhưng lại không biết mở miệng thế nào, ngượng ngùng nhếch khóe miệng, thấy Hà Hoa lạnh lùng trừng lại, hắn ta hổ thẹn cụp mắt vào nhà.

Hà Hoa phủi phủi đất trên chân, gọi mọi người đánh xe về nhà. Trên đường đi không ai nói lời nào, chuyện cũng đã giải quyết xong xuôi, nhưng lúc nãy nhìn thấy Hà Hoa dập đầu, họ cảm thấy vô cùng uất ức. Tuy nhiên trong lòng mọi người đều hiểu, nếu Hà Hoa không làm như vậy, lão già kia chỉ cần mở miệng nói một tiếng, sẽ khiến những người dân trong thôn bao vây lại, họ không bị đánh một trận te tua bầm dập thì cũng khó mà thoát đi được.

Hết chương 25

Chương 26

Edit : Rabbitlyn

Beta : Như Bình

Lại nói về mẹ Hà Hoa sau khi tiễn Hà Hoa, bà liền trở về nhà, lúc mặt trời lên giữa đỉnh đầu, lòng bà cũng lo lắng không yên, lại không dám nói cho cha Hà Hoa, cho đến khi đã qua buổi trưa vẫn chưa thấy người nào trở về, lúc này bà không thể giấu được nữa đành phải nói ra sự thật. Cha Hà Hoa tức tốc chạy ra ngoài, trước khi đi còn bỏ lại một câu ‘bà còn không hiểu tính tình của con trai con gái nhà mình sao, chúng nó đi mà giải quyết được việc gì chứ? Sao mấy đứa này tự dưng lại vượt đường xa chạy đến thôn người ta để chờ đánh chứ!’ Mẹ Hà Hoa nói đã kêu con gái lớn đi ngăn cản. Cha Hà Hoa lại càng tức giận mắng bà, ông nói Hà Hoa chỉ là một đứa con gái có thể giúp được gì chứ, ba đứa đi cùng nhau đến lúc đó bà có ân hận cũng chả kịp! Mẹ Hà Hoa vốn đã lo lắng, nghe xong lời này sợ tới mức chân nhũn cả ra, nhưng cũng không biết nên làm thế nào, chỉ biết bưng mặt khóc. Cha Hà Hoa cũng không nghĩ nhiều, vội vàng gọi hai mươi người đàn ông trong thôn cùng chạy đến Vương gia trang.

Bọn họ chưa đi xa, đã thấy mấy người Hà Hoa ngồi xe ngựa trở về. Nhìn bọn Hà Hoa không sao, mọi người đều thở phào nhẹ nhỏm, vỗ vỗ vai cha Hà Hoa, nói vài câu trấn an rồi nhà ai nấy về.

Bọn Hà Hoa đều mệt mỏi cả buổi, cả cơm sáng lẫn cơm trưa đều chưa ăn, lúc này bụng sôi ùng ục, tất cả mọi người đều không có tinh thần, theo cha cô cùng trở về nhà.

Xuống xe, Hà Hoa cố ý lôi Trường Sinh đi ở phía sau, đợi những người khác bước vào nhà, cô mới dừng lại, nói với Trường Sinh: “Huynh có đói bụng không?”

Trường Sinh cúi đầu ừ một tiếng.

Hà Hoa đưa chìa khóa cửa cho Trường Sinh, nói: “Huynh cố chịu thêm chút nữa, về nhà chờ ta, tối ta sẽ về nấu một bữa thật ngon cho huynh nhé.” Cô không biết lát nữa cha cô sẽ xử lý bọn cô thế nào, cô càng không muốn Trường Sinh đi theo chịu mắng lây, cũng sợ Trường Sinh tức giận sẽ dùng sức mạnh với cha cô.

Trên đường đi Trường Sinh đều cúi đầu không nói lời nào, lúc này mới ngẩng đầu nhìn Hà Hoa, uể oải nói: “Ta biết ta đã khiến cô gặp rắc rối, cô giận ta sao.”

Hà Hoa khuyên giải cười nói: “Hôm nay huynh đã che chở cho ta, ta vui mừng còn không kịp, làm sao có thể giận huynh được chứ.”

Trường Sinh nói: “Vậy sao lại không theo ta trở về.”

Hà Hoa nói: “Ta còn chút chuyện ở nhà cha mẹ.”

“Ta đi theo cô.”

“Không cần đâu, chẳng phải huynh cũng không muốn đến đây sao, về nhà chờ ta là được, ta sẽ nhanh chóng trở về”

Trường Sinh không tình nguyện nhìn Hà Hoa, chờ cô suy nghĩ lại.

“Về đi.” Hà Hoa dặn dò thêm một câu.

Trường Sinh thở dài quay đầu rời đi, nhưng mới đi được hai bước lại lo lắng quay đầu nhìn lại.

Hà Hoa phất tay với hắn, xoay người vào nhà.

Vì Xuân Lai là con rể, nên cha Hà Hoa cũng không tiện làm khó dễ y, chỉ kêu ba chị em Hà Hoa vào trong nhà nói chuyện, ông cũng không lập tức nổi nóng với bọn họ, ngồi xếp bằng trên giường lò, nhíu mày hỏi bọn họ đã xảy ra chuyện gì. Hà Hoa vội giấu chuyện đánh nhau, cũng như chuyện Trường Sinh đấm người khiến cô phải quỳ lạy trước mặt người ta, chỉ kể lúc cô đuổi tới bọn Đào Hoa cũng chưa làm gì quá đáng, chỉ đang tranh luận với người nhà họ Vương mà thôi, giằng co một lúc cả hai bên cũng bắt đầu nóng nảy, vừa định xông vào đánh nhau thì một vị lão gia có địa vị cao đến, cô đem nguyên nhân bọn họ tới đó kể hết ra, lão gia kia cũng không bao che, giáo huấn hai bên một phen, chuyện này coi như được giải quyết.

Cha Hà Hoa nghe xong thì nửa tin nửa ngờ, lại hỏi Đào Hoa và Đại Bảo, hai người đương nhiên cũng nói giống hệt Hà Hoa. Lúc này cha Hà Hoa mới không còn hoài nghi nữa, liền mắng Đào Hoa và Đại Bảo một chút, nói Vương gia trang kia là nơi mấy đứa trẻ ranh như chúng bây có thể tùy tiện đến kiếm chuyện hay sao, Vương nhị gia trong thôn kia trước đây từng chinh chiến sa trường, cũng đã từng giết người, nếu thật sự ông ta muốn bao che người trong nhà, thì nửa cái mạng của chúng bây cũng không còn. Hà Hoa nghe xong mà

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,57 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT