watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8454 Lượt

vọng!”
Trái tim tôi lại bắt đầu loạn nhịp: quyết định đi thôi Lâm Xuân Vũ!Bây giờ thời gian đã không còn nhiều, chẳng nhẽ mày muốn cho con nhỏ LíThu Sương ấy cười nhạo mình cả đời sao?
“Thôi được rồi, cứ như vậy đi! Hi vọng tối nay chúng ta sẽ hợp tác tốt đẹp!”
Tôi cắn chặt môi, chỉ sợ thêm một giây nữa thôi là mình sẽ lại do dự hay hối hận vì quyết định này.
“Ok, tôi sẽ cố gắng hết sức!”, anh ta nháy mắt với tôi, nụ cười tươi tắn nở trên môi, khuôn mặt rạng rỡ như ánh mặt trời.
Anh ta quả là đẹp như một yêu ma!
“Được rồi, tiếp theo ta đi tìm một nhà thiết kế để giúp chúng ta chuẩn bị trang phục dự tiệc tối nay nhé!”, tôi nói.
Từ nhỏ đến lớn, tôi rất ngốc nghếch trong vấn đề ăn mặc, chải chuốt.Vì vậy mỗi lần phải đi dự tiệc hoặc ở Vũ Chi Nhai có hoạt động gì đó, bố thường trực tiếp dẫn tôi đến “ném” tôi cho các nhà thiết kế. Tôi nhớhình như nhà thiết kế đã tạo hình cho tôi tên là…tên là…ông ấy tên là gì nhỉ?
Tôi cau mày, cố gắng nhớ ra tên của nhà thiết kế đó.
“Nhà thiết kế á? Thực ra tôi có quen với một nhà thiết kế rất tàinăng!”, anh ta chậm rãi nói, “Chính là nhà thiết kế sống ở cạnh nhà tôi , nghe nói anh ấy đã từng giành giải nhà thiết kế xuất sắc nhất đấy!”
Nhà thiết kế xuất sắc nhất? Nói như vậy có nghĩa là người này rất tài giỏi đây!
“Thời gian có hạn, chúng ta mau đi tìm nhà thiết kế mà anh nói đi!”, tôi hào hứng nói.
“Được, đi thôi!”, anh ta thò tay ra, nắm lấy tay tôi và kéo tôi đi.
Cánh tay tôi nhẹ nhàng đung đưa, đang định rút tay ra khỏi tay anh ta thì tôi lại nghe thấy tiếng anh ta hào hứng nói:
“Tiểu Vũ, tôi có thể gọi cô như vậy không? Có thân mật quá không?Nhưng mà hiện giờ chúng ta đang đóng giả là người yêu của nhau, gọi nhưvậy là bình thường, đúng không Tiểu Vũ?”
Anh ta đột nhiên ngoảnh đầu lại, đôi mắt long lanh.
Hơ…cánh tay đang đung đưa nhè nhẹ của tôi cứng đơ lại. Khoảnh khắcnhìn sâu vào trong đôi mắt của anh ta, tôi cảm nhận được một sự thuầnkhiết và tĩnh lặng như mặt hồ trên núi tuyết, không một chút tạp niệm,trong suốt đến mức có thể nhìn thấy tận đáy.
Cái anh chàng này, đẹp tới mức ngay cả kẻ thù cũng khó mà từ chối được đề nghị của anh ta!
Tôi nhè nhẹ thở dài, từ bỏ ý định rút tay ra khỏi tay anh ta, nhẹ nhàng nói:
“Tùy anh thôi!”
Vol 3. Bữa sáng đáng nhớ!
Một đêm ngủ thật ngon.
Có thể coi là một đêm ngủ ngon giấc nhất trong thời gian gần đây,cũng là đêm có sấm chớp đầu tiên mà tôi vẫn ngủ ngon, và công lao nàyhoàn toàn thuộc về…
“Nam…Trúc…Du”, khi tôi vẫn còn đầu tóc rối bời bước ra ngoài phòng khách, tôi cứ ngỡ như mình đã vào nhầm nhà.
Ánh sáng mặt trời chói lọi, những cơn gió mát mẻ đang lùa vào từ cánh cửa sổ mở toang.
Tôi trợn tròn mắt nhìn vào mọi thứ xung quanh. Căn phòng vốn bừa bãinhư bị kẻ cắp đột nhập nay bỗng trở nên gọn gàng, sạch sẽ đến mức đángkinh ngạc. Đã mấy tháng nay mới thấy nó ngăn nắp và sạch sẽ đến như vậy. Những cái cốc uống trà được đặt ngay ngắn trên bàn, báo chí được xếpgọn lên trên giá, và cả…. Nam Trúc Du, người đang mặc tạp dề đứng bêncạnh bàn ăn với bữa sáng đã được chuẩn bị sẵn sàng.
“Nam Trúc Du, thế này là…”, tôi chớp chớp đôi mắt, chỉ sợ những gìtrước mắt chỉ là một giấc mơ đẹp và Nam Trúc Du chỉ là một thiên sứ vớiđôi cánh trắng trong cõi mộng.
“Tiểu Vũ, anh đã chuẩn bị đồ ăn sáng cho em rồi, mau lại đây ăn đi!”, nhìn thấy tôi xuất hiện, Nam Trúc Du liền mỉm cười và lên tiếng.
“Nam Trúc Du, tất cả những cái này là anh làm sao?”, tôi đưa mắt nhìnquanh một lượt rồi kinh ngạc thốt lên! Đừng trách vì sao tôi lại cảmthấy kinh ngạc, bởi vì bản thân là một đứa con gái như tôi còn không dám đảm bảo có thể dọn dẹp sạch sẽ được căn phòng này chỉ trong một thờigian ngắn, huống hồ Nam Trúc Du lại là con trai.
Sao có thể?
“À, bởi vì…”, Nam Trúc Du mỉm cười nhìn, khuôn mặt đỏ lựng lên, “Bởivì đồ đạc trong phòng khách quả thật quá nhiều, khiến cho anh không saongủ được, thế là anh liền dọn dẹp trước, để hết những sách báo, quần áo, cốc chén về vị trí của chúng. Sau đó anh lại nghĩ, dù sao cũng mất công dọn, thôi thì quét dọn bụi bặm luôn. Mải làm nên trời sáng từ lúc nàokhông biết. Sau đó anh lại quyết định sẽ làm luôn bữa sáng cho em, vìvậy nên anh…”
Hơ…tôi mở to mắt nhìn, ngoài việc kinh ngạc thì không biết lúc này mình nên có tâm trạng như thế nào nữa?
Cái tên này có đúng là Nam Trúc Du mà tôi từng nghe nói đến khôngnhỉ? Chỉ vì đồ đạc trong phòng quá nhiều nên không ngủ được sao? Lại còn nhân tiện dọn dẹp luôn, tình nguyện làm giúp việc nhà cho người khácnữa.
“Thế nên anh làm liền một mạch đến giờ sao?”, tôi nhíu mày, nhìn anh khó hiểu.
Thôi được, cứ cho là tôi thừa nhận phòng khách của tôi vẫn bừa bộn đi nữa, bao gồm cả ghế sô pha, nếu như không dọn dẹp thì không có chỗ màngủ, nhưng chẳng nhẽ anh ta không biết dùng “phép dịch chuyển”, đẩy hếtmấy thứ linh tinh ấy ra để lấy một chỗ mà ngủ hay sao? Cần gì phải vấtvả như vậy?
“Thực ra cũng không sao, đây đâu phải là lần đầu tiên anh thức qua đêm để làm việc đâu”, Nam Trúc Du cười hiền.
Thế là sao? Truyền thuyết về một Nam Trúc Du thường xuyên ngủ gậthiện ra trong đầu tôi: chẳng nhẽ vì anh chàng này thường xuyên thứckhuya để làm thêm nên ban ngày mới phải ngủ bù như vậy?
Nghĩ như vậy khiến cho hình ảnh một chàng hoàng tử nho nhã, quyến rũtrong tôi bỗng chốc biến thành hình ảnh một chàng trai không ngừng bônba, vất vả làm thuê vì cuộc sống. …
“Được rồi, Tiểu Vũ, lại đây ăn sáng đi!”, mặc chiếc tạp dề màu hồnghình chú mèo Kitty trông thật dễ thương, Nam Trúc Du mỉm cười gọi tôitới trước bàn ăn.
Một anh chàng điển trai, một chú mèo kitty màu hồng phấn…những giọtmồ hôi túa ra trên trán tôi: mặc dù tôi thừa nhận rằng, Nam Trúc Du mặcchiếc tạp dề “đầy nữ tính” này trông vô cùng đáng yêu, vô cùng đẹp trai, có lẽ là trên thế giới này không có bộ quần áo nào là không phù hợp với anh ấy cả. Nhưng mà, nhưng mà…vấn đề nằm ở chỗ tính chất “đầy nữ tính” của chiếc tạp dề kìa.
Trời ơi, anh chàng này bình thường đã đủ đẹp lắm rồi, vậy mà còn mặc một chiếc tạp dề như vậy thì quả thực là…
“Nam Trúc Du…tạp dề của anh…”, tôi nhìn anh cười, “Phong cách ăn mặccủa anh quả là độc đáo!”, từ hình tượng gợi cảm ngày hôm qua cho đếnphong cách nữ tính ngày hôm nay…
Tôi quả là không còn gì để nói.
“À, em nói cái tạp dề này á, nó là của em mà”, Nam Trúc Du cúi đầunhìn xuống chiếc tạp dề: “Chiếc tạp dề rất dễ thương mà, sao em nỡ lấynó làm khăn trải bàn vậy hả, lại còn bỏ lên cả đống vỏ hoa quả nữa chứ…”
Quạc quạc…là của tôi sao? Anh ấy nói là cái tạp dề này là của tôisao? Sao có thể thế được, tôi là người cả đời chẳng bao giờ chịu vàobếp, làm sao lại có tạp dề cơ chứ, hơn nữa lại là màu hồng nữa chứ…Đợiđã…trong đầu tôi hiện lên hình ảnh khuôn mặt của chú quản gia.
“Đại tiểu thư à, cô cũng không còn nhỏ nữa, nếu như đã quyết định rangoài ở riêng, vậy thì hãy nhân cơ hội này mà chịu khó xuống bếp học làm vài món đi, nói không chừng có khi còn vì thế mà vớ được một anh chồngcũng nên…”
Lời của chú quản gia vang lên trong đầu tôi, còn chiếc tạp dề này cólẽ là đồ dùng chú ấy mua cho tôi lúc mới chuyển đến. Nếu như chẳng maychú ấy biết được chiếc tạp dề chứa đựng “sự kì vọng” của mình lại bị tôi dùng làm “giỏ đựng rác tạm thời” thì chắc chú ấy tức ộc máu ra mất!
“Ha ha!”, tôi cười nhạt, đi thẳng đến bàn ăn. Cái bàn ăn vốn bừa bộnnay trở nên sạch sẽ và ngăn nắp, trên đó là vài món ăn đang bốc khói,tỏa hương thơm ngào ngạt…
Trông có vẻ rất ngon đây!
Ực, tôi nuốt nước bọt thèm thuồng!
“Cháo thịt nấu trứng muối à?”, tôi kinh ngạc nhìn Nam Trúc Du, mớisáng sớm mà anh đã mua được mấy thứ này ở đâu thế? Lại còn cả rau dưavới cả trứng luộc nữa này…”
“À, không phải anh mua đâu, mà là anh tự làm đấy!”, Nam Trúc Du nhìn tôi, khuôn mặt thản nhiên đáp.
“Tự…tự làm á? Anh nói món ăn cháo thịt nấu trứng muối này là anh làm á, là tự anh làm á?, tôi không dám tin vào tai mình nữa.
“Ừm, Tiểu Vũ à, món này rất đơn giản mà!”, Nam Trúc Du nhìn tôi, nhẹ nhàng nói.
“Nhưng mà nó ăn ngon gấp nghìn, vạn lần so với cháo trắng. Vì vậy chế biến khó hơn nhiều so với món cháo trắng!”, tôi nói bằng giọng điệukhẳng định chắc nịch.
Đúng như vậy đấy, từ nhỏ đến lớn tôi đều nghĩ như vậy. Độ ngon củamón ăn tỉ lệ thuận với độ khó trong chế biến. Chẳng lẽ lại không phải?
“Tiểu Vũ, em nghĩ sai rồi, bất kì một món ăn nào cũng đều ngon, cho dùnó chế biến dễ hay khó, chúng ta đều nên coi đó là những món ăn ngon vàvui vẻ thưởng thức chúng. Chứ không phải đánh giá đẳng cấp của món ănthông qua độ khó của quá trình chế biến, cho rằng cái này ngon, cái nàykhông ngon, như vậy là không đúng đâu đấy!”, Nam Trúc Du nhìn tôi, nóimột cách rất nghiêm túc.
Cái giọng điệu ấy, giống hệt như giọng điệu nghiêm khắc của các thầy cô lúc giáo huấn học sinh.
“Ờ…”, tôi chớp chớp mắt, nhìn vào khuôn mặt nghiêm túc đến mức lạ lẫm của Nam Trúc Du. Tôi băn khoăn không hiểu tại sao chỉ một câu nói:“Nhưng mà nó ăn ngon gấp nghìn, vạn lần so với cháo trắng. Vì vậy chếbiến khó

Trang: [<] 1, 7, 8, [9] ,10,11 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT