watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 16:28 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5905 Lượt

những thân mình trở nên rất gầy yếu nhiều bệnh, hơn nữa xinh đẹp của bà cũng bắt đầu biến mất…”

“Vì thế nhạc phụ mất đi tình yêu say đắm đối với nhạc mẫu, chuyển hướng Hạnh phu nhân vẫn xinh đẹp như cũ.” Lý Mộ Bạch nói tiếp.

“Lúc cha lấy Hạnh di làm thiếp thì mẹ thương tâm một mình đến nơi đây dưỡng bệnh, cha cũng không có ngăn cản. Dần dần, hai ba ngày cha đến thăm hỏi mẹ một lần, biến thành hai ba tháng mới đến một lần, cuối cùng, mẹ tuyệt vọng, bà biết cha không bao giờ có khả năng hồi tâm chuyển ý nữa…”

Lý Mộ Bạch nắm chặt tay nàng. “Cho nên nàng mới có thể đối nghịch cùng nhạc phụ, vì nhạc mẫu?”

Điểm nhẹ trán, “Bề ngoài, mẹ giống như đã buông xuôi.” Nhiếp Đông Nhạn buồn bã nói. “Nhưng thiếp biết đến cuối cùng, bà vẫn đang chờ mong cha có thể trở về liếc nhìn bà một cái.”

“Tuy rằng ta không nên nói như vậy, nhưng là…” Lý Mộ Bạch lắc đầu thở dài. “Nhạc phụ thực vô tình.”

“Đáng thương nhất là, bởi vì thân mình m không tốt, trừ bỏ đem thiếp mang theo trên người nuôi ở ngoài, cha đem ca ca cùng tỷ tỷ ba người đều giao cho Hạnh di nuôi dưỡng, bởi vì như thế, ngược lại bọn họ có vẻ thân cận Hạnh di. Có đôi khi bọn họ tới thăm mẹ, thiếp oán giận bọn họ, khi đến xem mẹ, Hạnh di luôn có cử chỉ cao ngạo, trái lại, bọn họ thay Hạnh di trách cứ mẹ, nói mẹ hẳn là cảm kích Hạnh di thay bà chăm sóc đứa nhỏ, lại thay bà gánh vách trách nhiệm chủ mẫu của Nhiếp phủ, không nên vong ân phụ nghĩa nói bậy ở sau lưng Hạnh di…”

Nhiếp Đông Nhạn oán giận, càng nói càng lớn tiếng.

“Ánh mắt mẹ đỏ lên, bọn họ còn vẫn nói, như thế nào cũng không chịu ngừng, chờ bọn hắn vừa ly khai, mẹ khóc òa ra, mặc kệ thiếp an ủi như thế nào, mẹ vẫn rơi nước mắt, thiếp cũng chỉ biết khóc…” Nàng cắn môi dưới. “Rõ ràng là thiếp đã nói, căn bản cổ họng mẹ không nói được, bọn họ lại vẫn trách mẹ, nghĩ cũng biết là Hạnh di giở trò quỷ.”

“Nhạc mẫu quả thật khiến người ta đồng tình.” Lý Mộ Bạch lẩm bẩm nói. “Không những phu quân bị cướp đi, ngay cả tâm đứa nhỏ cũng bị cướp đi.”

“Bởi vì mẹ thiếp là người cao cả, cho nên chỉ có thiếp hiểu được mẹ có bao nhiêu bi thương, bà thủy chung như một với cha, cha lại thay đổi tình cảm, có đôi khi mẹ nói với thiếp…” Nhiếp Đông Nhạn dừng lại, hốc mắt đỏ. “Nếu không phải có thiếp ở đây, cho dù bà không tự sát, cũng đã sớm nổi điên, bởi vì đối với bà mà nói, cha thật giống như đã chết, người yêu mến đã chết, sao bà còn sống được?”

Lý Mộ Bạch giơ tay đem nàng ôm vào lòng, nhẹ nhàng vỗ về như đang an ủi trẻ nhỏ.

“Suỵt, đừng nói nữa, có lẽ nhạc mẫu đang nhìn nàng! Nàng không muốn để cho bà nhìn thấy nàng thương tâm như vậy chứ? Đến, hãy để cho ta coi xem nhạc mẫu để lại cho nàng trang sức đeo ở trên người nàng có bao nhiêu xinh đẹp đi!”

Mang theo nước mắt, Nhiếp Đông Nhạn nở nụ cười. “Chàng căn bản không thèm để ý nữ nhân có đẹp hay không!”

“Có lẽ là bởi vì theo thói quen của ta!” Lý Mộ Bạch lạnh nhạt nói.

Nhiếp Đông Nhạn ngây cả người. “Theo thói quen?”

“Tiên mẫu…” Lý Mộ Bạch thấp thở dài. “Bà cũng rất đẹp.”

Nhiếp Đông Nhạn khẽ a một tiếng, má lúm đồng tiền. “Cho nên mới không diệt cỏ diệt tận gốc, bởi vì vẻ đẹp của mẹ chàng khiến cho hắn không ra tay được?”

Lý Mộ Bạch vuốt cằm. “Quả thật như thế, nhưng đối với ta mà nói, tiên mẫu vì thay tiên phụ lưu lại một huyết mạch chịu nhục sống sót, lại vì khí tiết mà thắt cổ tự tử, đây mới là nữ nhân chân chính, nữ nhân hời hợt sẽ bỏ cuộc, nữ nhân kiên trinh đến chết cũng không phục.”

Ánh mắt trong suốt nhìn thẳng vào hắn, “Một ngày nào đó, thiếp cũng sẽ cho chàng cảm thấy thiếp rất đẹp.” Nhiếp Đông Nhạn thề nói.

Lý Mộ Bạch nhìn nàng thật sâu một lát, rồi sau đó cúi xuống, khẽ in lại môi của hắn ở trên đôi môi mềm mại của nàng, Nhiếp Đông Nhạn lập tức đem hai cánh tay vòng lên cổ của hắn, nhiệt tình đáp lại hắn, vì thế, nụ hôn càng thêm sâu, bốn cánh môi càng dán chặt vào với nhau, hô hấp hai người dần dần nặng nề thêm…

Đột nhiên, Lý Mộ Bạch chấm dứt nụ hôn, cũng kéo cánh tay của nàng xuống, quay ra cửa cố gắng hô hấp vững vàng, Nhiếp Đông Nhạn đầu tiên là mờ mịt, sau đó, nàng nghe được tiếng bước chân đi lên lầu, rõ rồi.

Thu Hương chết tiệt, sớm không đến muộn không đến, chậm trễ không đến, cố tình lúc này đến!

“Thực xin lỗi, tiểu thư, lâu như vậy mới trở về, đều là tại tam thiếu gia! Hắn cố ý… Hả? Tiểu thư, người ngồi trên đùi cô gia làm chi?”

Rầm một tiếng, người nào đó té xuống đất.

☆ ☆ ☆ ☆ ☆

“Các ngươi nghĩ như thế nào?” Nhiếp Văn Siêu hỏi, ánh mắt y tự đảo qua Hạnh phu nhân, Nhiếp Nguyên Xuân, Thuận nương, Nhiếp Nguyên Hạ, Nhiếp Nguyên Bảo, Nhiếp Dũng Siêu, Nhiếp Nguyên Hồng cùng Tư Mã Thanh Lam. “Các ngươi quan sát mấy ngày qua, quả thật Nhạn nhi cùng tên kia thành thân sao? Hay chỉ là lừa chúng ta?”

“Thiếp nhìn qua bọn họ căn bản chưa thành thân, chỉ là lừa gạt lấy trang sức cùng điêu da!” Hạnh phu nhân oán hận nói.

“Đúng vậy, đúng vậy, bọn họ là lừa gạt trang sức cùng điêu da, tốt nhất gọi bọn họ nhanh trả lại cho nương!” Đã là mẹ con, mặc kệ Hạnh phu nhân nói cái gì, Nhiếp Nguyên Bảo đều phụ họa.

“Nhưng mà bọn họ ở cùng một chỗ đấy!” Nhiếp Nguyên Xuân phản bác nó

“Đúng, muội muội không thể nào diễn trò đến trình độ này.” Nhiếp Nguyên Hạ gật đầu đồng ý.

“Đệ đồng ý.” Nhiếp Dũng Siêu phụ họa.

“Con cũng đồng ý.” Phụ thân phụ họa, Nhiếp Nguyên Hồng cũng phụ họa.

Nhiếp Văn Siêu gật gật đầu. “Được, cho dù bọn họ quả thật thành thân, như vậy, các ngươi cho rằng đây là chính Nhạn nhi chọn người, hay là Nhạn nhi cố ý tùy tiện gả cho một người để chọc giận ta? Hay là nhạc phụ ta thay nàng an bài việc hôn nhân?”

“Kia mà cũng phải hỏi sao? Đương nhiên là cố ý tùy tiện gả cho người để chọc giận chàng thôi!” Cõi lòng Hạnh phu nhân đầy ác ý nói.” Tóm lại, nàng tuyệt sẽ không nói tốt thay Nhiếp Đông Nhạn.

“Chính là như thế này!” Nhiếp Nguyên Bảo lập tức lại phụ họa.

Nhiếp Nguyên Xuân suy nghĩ một chút. “Theo như tính cách của ông ngoại, không có khả năng ông thay muội muội tìm vị hôn phu nhìn qua ngay cả bó rơm cũng không vác nổi, tất nhiên sẽ chọn người có võ công cao cường.”

“Con nghĩ muội muội cũng không có khả năng thích nam nhân nhu nhược.” Nhiếp Nguyên Hạ trầm ngâm nói. “Tính tình của nàng rất kiên cường, có lẽ nàng thích nam nhân mạnh mẽ có thể áp chế nàng.”

“Con đồng ý.” Nhiếp Nguyên Hồng nhấc tay đồng ý. “Muội muội không thích nhận thua, con nghĩ đến nàng không có khả năng sẽ thích nam nhân văn vẻ nhu nhược đâu.”

“Như thế.” Nhiếp Dũng Siêu vuốt cằm. “Nhạn nhi vừa kiên cường vừa muốn hơn người, nàng tất nhiên thích nam nhân mạnh mẽ.”

“Quả nhiên là như thế này.” Nhiếp Văn Siêu giận dữ nói. “Vì chọc giận ta, thế nhưng nàng tùy tiện gả cho một người.”

“Không, con không đồng ý.”

Nhiếp Văn Siêu vội vàng kết luận, thình lình toát ra một ý kiến phản đối, mọi ánh mắt lập tức tụ tập trên người vợ của Nhiếp Nguyên Xuân.

“Vì cái gì?”

“Con lấy thân là nữ nhân quan sát nữ nhân, muội muội săn sóc muội phu đều không phải là diễn trò, nàng là thật lòng, thậm chí…” Thuận nương suy nghĩ sâu xa nói. “Nếu con không có nhìn lầm, con thậm chí cho rằng nàng thật là cố gắng lấy lòng muội phu.”

“Không có khả năng!” Mọi người trăm miệng một lời. “Tại sao muội muội phải lấy lòng bất luận kẻ nào? Con nhất định là nhìn lầm rồi!”

“Cảm giác của con chính là như thế!” Thuận nương nhỏ giọng than thở. “Hơn nữa, mọi người không có nhận thấy được sao? Muội muội nói chuyện với muội phu khác hoàn toàn so với khi nói chuyện với chúng ta, lúc thì dịu dàng mềm mại, lúc thì hung dữ, hoàn toàn là hai người khác nhau!”

Nhiếp Nguyên Xuân cùng Nhiếp Nguyên Hạ nhìn nhau liếc mắt một cái, không hẹn mà cùng gật đầu.

“Quả thật, chúng ta cũng đã nhận ra, nàng đối với chúng ta nói chuyện vĩnh viễn là hung hăng, đối với muội phu lại vô cùng dịu dàng thuận theo, thật không rõ vì sao khác biệt lớn như vậy.”

Nghe vậy, Nhiếp Văn Siêu không khỏi nhíu mi suy tư một lát, quay lại hướng Tư Mã Thanh Lam.

“Hiền chất nghĩ như thế nào?”

“Ta chỉ có một nghi vấn…” Tư Mã Thanh Lam từ từ nhìn chung quanh mọi người. “Từ sau khi mẫu thân của muội muội qua đời, mọi người có từng nhìn thấy muội muội khóc, thậm chí chỉ là một giọt nước mắt?”

Nét mặt mọi người trái ngược nhau, lập tức đồng loạt cùng lắc đầu.

“Một lần cũng không có!”

“Nhưng vì sao đêm giao thừa nàng lại khóc như vậy?”

Lại lần nữa mọi người nhìn nhau, người người vẻ mặt nghi hoặc – đúng vậy! Vì sao?

Chỉ có hai mắt Thuận nương sáng ngời. “Bởi vì muội phu ở bên nàng?”

Tư Mã Thanh Lam gật đầu. “Ta cho là như vậy.”

“Nếu đúng thật là như vậy, như vậy muội phu đối với muội muội mà nói hẳn là rất quan trọng, chỉ là…” Thuận nương hoang mang dừng một chút. “Con làm sao cũng nhìn không ra rốt cuộc muội muội vừa ý điểm nào của muội phu.”

“Ta cũng vậy.” lẩm bẩm nói.

“Ta xem căn bản là không có.” Nhiếp Dũng Siêu lẩm bẩm.

“Có

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,26 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT