watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3593 Lượt

sao tự nhiên mặt cô ấy lại đỏ thế chứ? Thiệu Minh Vỹ đưa tay sang, nhẹ nhàng đặt lên trán cô.
“Không sao, không sao!”, Kiều Ân muốn né sang một bên nhưng lại không nỡ xa rời bàn tay ấy. Khi tay anh đặt lên trán, cô chợt cảm thấy có chút thô ráp nhưng vô cùng ấm áp, hơi ấm từ bàn tay đó truyền sang trán cô. Anh cẩn thận kiểm tra trán cô xem có nóng không như nâng niu một món đồ thủy tinh dễ võ, bàn tay đó đem lại cho cô cảm giác vô cùng dễ chịu, thoải mái.
“Ăn gì nhỉ?”, cuối cùng cô cũng chịu trả lời. Thiệu Minh Vỹ thu tay lại tiếp tục xem thực đơn.
A, thất vọng quá! Nhìn anh thu tay về, Kiều Ân thấy hơi buồn, cô rất muốn anh đặt tay lên đó lâu hơn chút nữa.
“Tùy anh”, Kiều Ân cúi đầu, vẻ mặt hậm hực uống nước
. “Chiều em có phải lên lớp không?”, Thiệu Minh Vỹ chọn vài món như thường ngày cô vẫn thích ăn rồi ngẩng lên nhìn cô hỏi.
“Không.”
“Thế chiều nay mình đi chơi nhé! Anh cũng không có tiết”, Thiệu Minh Vỹ hí hửng. Lâu rồi anh với Kiều Ân không đi chơi cùng nhau.
“Đi đâu?”
“Vườn hoa trung tâm, bắt xe đến đó, chúng ta có thể đi dạo đến tối về cũng được.”
“Được đấy!” Nghe đến việc được đi chơi Kiều Ân thấy hứng thú vô cùng, lâu rồi cô không được đi tản bộ.
Sau khi ăn xong, hai người cùng bắt xe bus đên vườn hoa trung tâm.
Trên đường đi, Thiệu Minh Vỹ luôn để Kiều Ân đi bên phải, còn mình đi ngoài. Kiều Ân thầm nghĩ, sao hôm nay anh không nắm tay mình, bình thường anh vẫn nắm tay mình đi trong sân trường cơ mà, sao hôm nay anh không làm như vậy?
Dòng suy nghĩ nặng nề khiến Kiều Ân bước đi rất chậm. Thấy Kiều Ân đi chậm thế, tụt hẳn về phía sau, Thiệu Minh Vỹ liền chạy lại nắm tay cô dắt đi. “Sao thế? Không muốn đi à?”
“Không phải!” Hi hi, còn nắm tay nữa cơ đấy, gần hết ngày rồi mới chịu nắm tay người ta. Kiều Ân nắm chặt bàn tay to lớn và có phần thô ráp của anh, một cảm giác lâng lâng sưng sướng trào dâng. Cô thích, rất thích cảm giác này, cảm giác được anh nắm chặt bàn tay mũm mĩm của mình. Cô chỉ muốn cả đời này anh nắm chặt tay mình, mãi mãi không bao giờ buông.
Hôm nay Kiều Ân thật lạ, đến bây giờ thần sắc vẫn không trở lại bình thường được. Thiệu Minh Vỹ nắm tay cô, cùng bước về trước. Cô nàng ngốc này không biết lại đang nghĩ chuyện gì rồi.
Lúc lên xe, hai người chọn ngồi ở hàng ghế thứ ba, Thiệu Minh Vỹ để Kiều Ân ngồi vào bên trong còn mình ngồi cạnh cô bên ngoài.
Quãng đường từ trường đến công viên trung tâm khá xa, ngồi xe mất một tiếng đồng hồ. Hai người bắt xe từ bến nên chẳng phải lo vấn đề chỗ ngồi.
Trên đường, người đi lại tâp nập. Trong xe, mấy người ngồi trước họ còn mở rộng cửa sổ cho gió thu lùa vào mát lạnh.
Hôm nay Kiều Ân mặc áo ngắn nên thấy hơi lạnh. Nhưng thấy người trên xe bus đông đúc, lại ngại không dám bảo người ngồi trước đóng cửa sổ nên cô đành chấp nhận để gió lùa vào người.
“Lạnh không?”, Thiệu Minh Vỹ thấy Kiều Ân run run, có lẽ cô đang lạnh. Kiều Ân mỉm cười gật gật đầu. Thấy vậy Thiệu Minh Vỹ liền vỗ vai người ngồi trước, lịch sự nói: “Phiền anh đóng cửa sổ lại một chút được không? Cảm ơn!”. Người đàn ông ngồi phía trước quay lại nhìn họ rồi khép cửa sổ chỉ để hé một nửa nhưng khi xe chạy, gió thốc vào vẫn rất mạnh.
Thiệu Minh Vỹ kéo Kiều Ân dựa vào ngực mình, vòng tay ôm cô vào lòng. Vừa chạm vào Kiều Ân, thấy bàn tay cô lạnh ngắt, anh liền nhẹ nhàng xoa xoa lên đó.
Luồng nhiệt tỏa ra từ bàn tay anh khiên Kiều Ân thấy ấm áp hơn nhiều. Cô cảm động ngước lên nhìn anh, lòng tràn ngập hạnh phúc rồi lại tựa đầu vào lòng anh tận hưởng cảm giác ngọt ngào hạnh phúc này. Bỗng cô nhớ tới một bài hát, trong đó có câu hơi ấm của hai người bên nhau bao giờ cũng dễ chịu hơn hơi ấm của một người cô đơn.
Lạ thật, sao tay anh lại ấm như vậy. Cô có cảm giác thật ấm áp khi nằm trong vòng tay anh.
“Sao tay anh lại ấm thế chẳng bù cho tay em lúc nào cũng lạnh”, Kiều Ân nói nhỏ, giọng hiếu kỳ.
“Nhiệt lượng của con trai lớn hơn mà!”, Thiệu Minh Vỹ mím cười, nhéo nhẹ tay cô. Cô bé đáng yêu này lúc nào cũng có thể hỏi những câu rất lạ.
“Thật sao, vậy thì mùa đông không cần dùng túi sưởi nữa, chỉ cần nắm tay anh là được rồi nhỉ”, nói xong, Kiều Ân gỡ tay anh ra rồi đặt tay anh vào lòng bàn tay mình vuốt ve. Tay anh to thật đấy, tay cô cũng chẳng nhỏ nhắn gì cho cam vậy mà đặt vào tay anh, bỗng thấy thật nhỏ bé. Tay anh có thể nắm gọn lấy bàn tay cô.
“Chỉ cần đó là điều em muốn thì anh nguyện nắm tay em suốt đời!”, Thiệu Minh Vỹ để mặc Kiều Ân nắm tay mình. Những ngón tay mềm mại của cô ve vuốt lòng bàn tay thô ráp của anh dấy lên cảm giác nhột nhột như kiến bò.

Kiều Ân hạnh phúc dựa vào vai anh nhìn phía xa bên ngoài cửa sổ. Ánh nắng mùa thu thật đẹp, đến đám mây trắng bồng bềnh cũng không biết thả mình trôi về nơi nào trên nền trời trong xanh.
Chớp mắt một tiếng đồng hồ ngồi trên xe đã trôi qua.
Trung tâm thành phố
Xuống xe, Thiệu Minh Vỹ dẫn Kiều Ân đi dạo trên con phố phồn hoa. Đây là con đường buôn bán sầm uất, náo nhiệt nhất trung tâm thành phố, dù mới là chiều thứ Hai nhưng trên đường vẫn nườm nượp người qua lại.
Hai người vừa đi dạo vừa trò chuyện, Kiều Ân vui sướng như một đứa trẻ, may mà có Thiệu Minh Vỹ dẫn đi nếu không cô đã lạc đường từ lâu rồi.
Có rất nhiều cửa hàng bày bán nhiều sản phẩm, cũng có cửa hàng đang trưng bày hàng khuyến mại, còn cả mấy người tiếp thị trẻ tuổi cầm tờ rơi quảng cáo về sản phẩm khuyến mại phát cho người đi đường.
Nhìn Kiều Ân hào hứng trước sự tấp nập nơi đây, Thiệu Minh Vỹ cũng thấy vui lây. Trông vẻ mặt vui tươi, thích thú của Kiều Ân anh chợt nhận ra, hóa ra những thứ hết sức bình thường cũng trở nên vô cùng ý nghĩa.
Đang đi, bỗng một cô gái xinh đẹp, dáng dong dỏng cao, có vẻ là một sinh viên bước đến.
Cô ta nở một nụ cười tươi rói chào hai người.
“Chào hai bạn! Mình có thể làm phiền hai bạn vài phút được không? Công ty mình đang làm một cuộc điều tra thị trường nhỏ, có thể nhờ hai bạn điền vào phiếu điều tra được không?”, cô gái tươi cười nhìn Thiệu Minh Vỹ hỏi.
“Điều tra gì?”, Kiều Ân hứng thú hỏi.
“Là điều tra về thức ăn nhanh kiểu Tây và kiểu Trung Quốc”, cô gái niềm nở với Thiệu Minh Vỹ, ngay cả khi trả lời Kiều Ân cũng quay sang nhìn anh nói
. “Ha ha, để mình điền cho”, Kiều Ân vui vẻ đáp.
Cô gái đưa mỗi người một phiếu, trên đó là những lựa chọn và so sánh giữa đồ ăn nhanh kiểu Tây và kiểu Trung Quốc.
Kiều Ân cẩn thận đọc và đánh dấu vào từng ô trên phiếu. Thấy Kiều Ân chăm chú điền như vậy anh liền đứng sang một bên, đợi cô điền xong thì sẽ điền theo như thế.
Cô gái xinh đẹp cũng không để mình nhàn rỗi, vội quay sang bắt chuyện với Thiệu Minh Vỹ.
“Hai bạn học trường nào thế?”, giọng cô gái vui vẻ.
“Đại học T”, Thiệu Minh Vỹ lịch sự trả lời. Dù sao người ta cũng chủ động hỏi nên mình cũng không nên bất lịch sự quá.
“Xa thế? Đi xe đến đây chắc mất nhiều thời gian lắm phải không? Mình cũng có mấy người bạn học ở đó đấy”, giọng cô nàng nghe sao mà nhỏ nhẹ, mềm mại như nước vậy.
“Cũng hơi xa, khoảng một tiếng”, Thiệu Minh Vỹ vẫn lịch sự trả lời.
“Mình là Phương Oánh, sinh viên năm tư khoa Kế toán Đại học N. Còn bạn?” Con gái ngày nay đều bạo dạn vậy sao? Kiều Ân ngẩng đầu lên rồi lại cúi xuống, khẽ liếc Thiệu Minh Vỹ nhưng anh không chú ý vì còn mải cười với người đẹp kia.
“Tôi là Thiệu Minh Vỹ, sinh viên năm tư khoa Điện”, anh trả lời thành thật. Hỏi cái gì cũng đáp, hừ, Kiều Ân chợt thấy không vui.
“Vậy bạn tìm việc đâu chưa?”, cô nàng càng lúc càng thấy hứng thú.
“Trước cũng có nộp đơn phỏng vân một số nơi nhưng không thích lắm.”
“Nghe nói Chủ nhật tuần sau, Trung tâm phát triển tài năng có đợt tuyển dụng lớn, bạn có muốn đến xem thử không?” Hẹn hò lộ liễu như vậy ư?
“Ừm… đến lúc đó tính sau, tôi cũng chưa biết Chủ nhật tới có rảnh không nữa.”
“Bạn nên đến xem thử, nghe nói lần này có rất nhiều công ty, doanh nghiệp lớn tham gia đấy.”
“Ừ, có thời gian nhất định sẽ đến.”
“Lúc đó mình cùng đi nhé, cùng nhau ứng tuyển xem sao”, cô gái nở nụ cười tươi như hoa.
“Ừm… Được thôi…” Quả nhiên anh cũng không từ chối, hừm, anh vốn dĩ lăng nhăng mà, thấy gái đẹp là quên hết mọi thứ.
“Điền xong rồi.” Kiều Ân đưa tờ phiếu ra trước mặt cô nàng kia không cho cô ta thêm cơ hội nói chuyện với Thiệu Minh Vỹ nữa. Sau đó, cô quay sang trừng mắt nhìn Thiệu Minh Vỹ đầy tức giận.
“Ha ha, cảm ơn nhé!” Cuối cùng cô nàng kia cũng chịu để mắt tới Kiều Ân nhưng chỉ liếc một cái rồi lập tức quay sang Thiệu Minh Vỹ.
“Có gì chưa rõ bạn có thể hỏi mình”, cô nàng nhiệt tình nói. Trong lòng Kiều Ân bừng bừng như lửa đốt, lạ thật, khi nãy cô điền phiếu điều tra thì chẳng thấy cô ta hỏi xem cô có thắc mắc gì không?
“Ừm, cái này là muốn hỏi bạn thích đồ ăn nhanh kiểu nào, như đồ Tây hiện nay có MacDonal, KFC, Pizza còn đồ Trung Quốc thường là sữa đậu nành Vĩnh Hòa, mỳ Đại Vương, sủi cảo Đông Bắc… bạn đã ăn thử ở những chỗ đó chưa?”, cô gái đứng sát gần Thiệu Minh Vỹ cùng anh xem bảng điều tra, còn không ngần ngại giải thích rất cẩn thận nữa.
Kiều Ân đứng cạnh không nói năng gì chỉ nhìn anh đang cố tình nói

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31 ,32 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT