watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 02:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3587 Lượt

chuyện với cô nàng kia, trong lòng bỗng thấy khó chịu.
Ông Trời thật đáng ghét, sao tự nhiên lại nóng thế này, nóng đến nỗi lòng cô cũng muốn bốc hỏa. Kiều Ân không chịu được, dùng tay quạt quạt, đưa đi đưa lại trước mặt, thật đáng ghét, gió biến đi đằng nào rồi không biết, nóng chết đi được!
Thiệu Minh Vỹ đang viết đột nhiên ngẩng lên nhìn Kiều Ân. Thấy anh nhìn mình, Kiều Ân chợt cười cười, Thiệu Minh Vỹ thấy vậy khẽ cười rồi lại cúi xuống điền tiếp vào phiếu.
Kiều Ân mắng thầm, mình thật là vô dụng, sao tự nhiên lại cười với anh cơ chứ, hừ, không thèm đế ý đến anh nữa, thấy gái đẹp là quên ngay mình.
Kiều Ân quay người tức giận, không nhìn hai người đó nữa.
Ồ, cửa hàng đối diện có bán gâu bông, oa, to thật đấy. Kiều Ân thích thú chạy thật nhanh qua bên đó mà không đợi anh đi cùng.
Đợi Thiệu Minh Vỹ điền xong rồi mỉm cười đưa tờ phiếu điều tra cho mình, cô nàng kia nhìn một lát rồi hỏi thêm: “Cái này cần lưu lại số điện thoại, hình như để công ty gọi kiếm tra nữa”. Thiệu Minh Vỹ viết số di động của mình vào rồi đưa cho cô ta, sau đó nhìn xung quanh xem Kiều Ân đâu.
Không thấy? Kiều Ân chạy đâu rồi, không thấy bóng dáng cô đâu cả.
“Cô có thấy bạn gái tôi chạy đâu không?”, Thiệu Minh Vỹ lo lắng quay sang hỏi cô nàng kia.
“Bạn gái? Ai cơ?” Có vẻ cô nàng đó không tin vào tai mình. Không thể là cô nàng béo ú khi nãy được, chẳng lẽ cô ta là bạn gái của anh chàng đẹp trai này sao?

“Vừa nãy cô ấy còn đứng cạnh đây mà, cô ấy chạy linh tinh trên đường đông người như vậy làm sao mà tìm được.”
“Cô ấy… cô ấy là bạn gái bạn sao?”, cô nàng nghi ngờ hỏi lại. Sao có thể như vậy chứ, mình vẫn còn cô đơn chưa có người yêu, vậy mà anh chàng đẹp trai này lại đi tìm một cô nàng béo ú xấu xí đó sao?
“Ừ, đúng thế, chạy đâu rồi không biết?”, Thiệu Minh Vỹ lôi điện thoại ra gọi cho Kiều Ân, nhưng chuông reo nửa ngày mà vẫn không thấy nhấc máy. Không biết chạy đâu rồi?
“Xin lỗi, tôi đi trước đây”, Thiệu Minh Vỹ nói vội rồi bỏ đi luôn.
Kiều Ân chạy đi đâu rồi? Quanh đây toàn cửa hàng, người qua lại thì đông, tìm kiểu gì đây? Thiệu Minh Vỹ lo lắng vừa gọi điện vừa chạy hỏi thăm từng người một.
Kiều Ân đeo túi, đứng lẫn trong đám đông xem gấu bông. Do mọi người cười nói ồn ào nên cô không nghe thấy tiếng chuông điện thoại của mình.
Khó khăn lắm cô mới len vào gần chỗ con gấu bông. Đó là con gấu bông rất to, đáng yêu, béo tròn, lông rất mượt, ôm vào nhất định sẽ rất thích.
Cô rút ví ra đang chuẩn bị trả tiền thì một bàn tay to lớn đưa ra giữ ví Kiều Ân lại khiến cô giật mình ngước lên nhìn, định hét lớn một tiếng thì nhận ra anh đang đứng trước mặt mình, âm thanh định thốt ra bỗng bị chặn lại.
Thiệu Minh Vỹ trả tiền, ôm con gấu bông rồi nắm chặt tay kéo cô ra ngoài.
Có vẻ anh rất giận, không nói không rằng, cứ lầm lầm lì lì kéo cô sải bước về phía trước, còn không cả thèm quay đầu lại. Cô bị anh lôi đi xềnh xệch, chi có thể cắm đầu chạy theo.
Anh vẫn không nói gì, chỉ lừ lừ bước đi.
Đi được một lát, Kiều Ân đã thấm mệt, tâm trạng cũng bức bối liền giật mạnh tay ra khỏi tay anh, đứng im nói: “Mệt lắm rồi!”.
Cuối cùng Thiệu Minh Vỹ cũng dừng lại, quay người trừng mắt nhìn cô, không nói gì chỉ yên lặng đứng trước mặt cô.
Người đi đường thấy vậy cũng hiếu kỳ quay lại nhìn.
“Anh làm gì mà đi nhanh vậy?” Kiều Ân nghĩ nhất định anh đang rất giận nhưng anh chẳng nói gì càng khiến cô thấy sợ hơn.
Thiệu Minh Vỹ đứng im trừng mắt nhìn cô.
Bị anh nhìn như vậy, Kiều Ân cũng hơi lo, tại sao anh lại nhìn cô vậy chứ, muốn giận gì thì cứ giận đi. Cô không sợ, ai bảo anh chuyện trò vui vẻ với cô nàng kia, hừ, lúc cô bỏ đi anh cũng không hay biết mà! Là anh có lỗi trước.
Nhimg Thiệu Minh Vỹ không giận như cô tưởng tượng, anh chi đứng đó chằm chằm nhìn cô, cố gắng kiềm chế cơn giận của mình xuống.
“Sao em lại bỏ đi một mình như thế?”, cuối cùng Thiệu Minh Vỹ cũng chịu mở lời.
“Chứ không phải anh không thèm đếm xỉa gì đến em sao?”, Kiều Ân như đang đợi cơn giận của anh bùng lên, xem rốt cuộc ai mới là người phải giận?
“Em làm sao thế hả, điện thoại cũng không thèm nghe khiến anh lo chết đi được!”, Thiệu Minh Vỹ nắm chặt vai Kiều Ân khiến cô đau nhói.
“Hừ, anh mà cũng lo lắng sao?”, Kiều Ân gạt tay anh, đi thẳng về trước. Anh đâu có quan tâm đên cô.
“Kiều Ân!”, Thiệu Minh Vỹ gọi lớn rồi ôm chặt cô từ phía sau. Hành động này của anh thu hút ánh nhìn của người đi đường.
Bị ánh mắt của mọi người nhìn vào, mặt Kiều Ân chợt đỏ bừng. Cô vội kéo tay ý bảo anh buông mình ra. “Anh, bỏ tay ra đi!”
“Không được chạy lung tung nữa! Không tìm thấy em, anh thực sự rất lo, rất sợ!”,

Thiệu Minh Vỹ vùi đầu vào hõm vai cô, vòng tay ôm chặt Kiều Ân như sợ cô lại chạy mất.
“Anh… em sẽ không chạy linh tinh nữa đâu!” Mặt Kiều Ân càng lúc càng đỏ hơn,

ánh mắt cùng những lời xì xào của người đi đường khiến cô thấy vô cùng xấu hổ.
Thiệu Minh Vỹ nhẹ quay người cô lại đứng đối diện với mình, nói: “Không được chơi trò biến mất như vậy nữa, anh sẽ rất lo”. Đôi mắt Thiệu Minh Vỹ ánh lên nỗi lo lắng và sợ hãi.
Thấy sự quan tâm, lo lắng sâu trong đáy mắt anh, Kiều Ân chợt thấy mềm lòng, cơn giận cũng như biến mất, cô nhẹ nhàng gật đầu đồng ý.
“Anh rất muốn buộc chặt em lại để đi đâu cũng có thế giữ được, có như thế em mới không chạy mất”, Thiệu Minh Vỹ vuốt tóc cô nói.
Vừa rồi anh được một phen hoảng loạn. Cô vốn mù đường bẩm sinh, mỗi lần ra ngoài đều chẳng thể nào xác định được phương hướng, đường có đơn giản đến đâu thì với cô nó cũng trở nên vô cùng rối rắm. Mỗi lần anh đều dẫn đi thì cô mới không bị lạc. Nhưng lúc nãy cô không nghe máy, cũng không biết đi đâu, quả thực khi ấy anh thấy rất căng thẳng, sợ hãi không biết cô đã xảy ra chuyện gì, không biết có phải bị mất điện thoại không? Nếu đúng như vậy, chắc chắn cô không thể tìm thấy anh hay người thân nào, không chừng còn đang ở một góc nào đó lo lắng, sợ hãi rồi cũng nên.
Vì thế anh vội đi tìm ngay nhưng lúc thấy thân hình mập mạp của cô nổi bật trong đám đông anh vừa giận lại vừa buồn cười. Hóa ra cô đang chăm chú ngắm nhìn con gấu bông cùng mọi người, chẳng để ý gì đến chuyện khác!
Thấy ánh mắt đầy vẻ quan tâm của anh, Kiều Ân bỗng thấy vui trở lại, cơn giận dữ khi nãy cũng biến mất. Anh luôn như thế, không thể không quan tâm đến cô được!
“Anh, em muốn ăn KFC!”, Kiều Ân nũng nịu nói.
Thiệu Minh Vỹ cười, kéo cô vào lòng rồi hướng thẳng đến cửa hàng KFC.
Chỉ cần cô vui vẻ, anh nguyện làm mọi việc, chỉ cần cô luôn ở bên anh, tất cả anh đều có thể làm vì cô.

Phòng 502, ký túc xá nữ khu tây
“Ân Ân, hôm nay cậu và anh trai đi đâu thế? Sao muộn thế này mới về?”, Nhược Lăng vừa đắp mặt nạ dưỡng da vừa nhìn Kiều Ân đang tập thể dục qua gương.
“Vườn hoa trung tâm”, Kiều Ân thở hổn hển đáp. Sao hôm nay tập lại thấy mệt thế? Chắc do hôm nay ăn nhiều quá đây mà, haizzz, lại phải tập thêm nửa giờ đồng hồ nữa.

“Hai người lại nhàn rỗi đến đó tâm sự hả, còn mua con gấu bông to đùng này về nữa?” Hôm nay, lúc Kiều Ân ôm con gấu bông về phòng, ba cô nàng kia liên tục hét ầm lên, ai cũng ngưỡng mộ, cô gái nào cũng thích con gấu bông đáng yêu này, ôm rất dễ chịu.
“Hộc… hộc…”, Kiều Ân thở dốc, cố gắng nói mấy tiếng, “Anh mình tặng đấy”.
“Ân Ân, cậu cũng quá đáng lắm rồi đây, so với mấy anh chàng khác thì anh trai đối xử với cậu tốt như thế, ngày nào đó anh ấy mà có bạn gái chắc cô ấy ghen tỵ lắm đây?” Dù ai cũng biết Thiệu Minh Vỹ thích Kiều Ân nhưng họ không biết việc Kiều Ân cũng đã đồng ý qua lại vói anh, vẫn luôn coi cô và Thiệu Minh Vỹ chỉ là anh em thân thiết.
“Anh ấy có nhưng chắc cô nàng kia không để ý đâu!”, Ân Ân cúi đầu cười thầm. Sao cô lại ghen tỵ với bản thân mình được chứ.
Kiều Ân cố gắng tập thêm nửa giờ đồng hồ, cơ thể toát đầy mồ hôi, hai chân đứng không vững nữa. Mỗi khi tập xong, cô đều thấy nhiệt lượng toàn thân tăng cao, cơ thể nóng bừng, nhưng trong lòng lại thấy cực kỳ thoải mái. Cô biết chỉ cần mình giảm đi chút mỡ thừa thì nhất định sẽ đạt được mục tiêu, sẽ trở thành một cô nàng xinh đẹp có thể sánh đôi cạnh anh.
Kiều Ân đứng lên cân thử. “Oa…” Nhìn kim trên cân Kiều Ân không kìm được khẽ reo lên.
“Còn bao nhiêu rồi?”, A Nhã đang cắm mặt vào trò CS* trên máy tính không ngẩng đầu lên hỏi.
“Năm mươi lăm cân”, Kiều Ân nói nhỏ. Ánh mắt khẽ liếc trộm ba người bạn cùng phòng, vẻ mặt như không dám tin.
“Cậu? Không thể nào!”, Nhược Lăng đứng gần cô nhất, vội chạy lại, cẩn thận nhìn lên cân sau đó soi cô một lượt từ đầu xuống chân, không nói lời nào.
“Bao nhiêu? Nói xem nào Nhược Lăng”, A Nhã hỏi vẻ nghi ngờ.
“Xuống đi!”, Nhược Lăng ra lệnh cho Kiều Ân rồi tự mình bước lên cân kiểm tra thể trọng của mình. “A Nhã, báo cáo chính xác, cô bạn Kiều Ân của chúng ta đứng là đã gầy đi rồi! Chính xác còn năm mươi lăm cân!”
“Ôi… Đúng là mình gầy đi rồi!”, Kiều Ân sung sướng ôm Nhược Lăng hét lớn. Tập thể dục quả nhiên là phương pháp giảm cân hiệu quả nhất.
“Thật hả?”, bây giờ đến lượt Đình Đình không chịu được, cũng thò

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT